Chương 24.2: Lừa gạt nụ hôn của anh

Kiều Ngự cũng không dám chắc chắn cho lắm.

Ông cụ Giang không phải người ngoài mà là ông nội của hai anh em Giang Ly và Giang Yến. Nhà họ Giang là gia tộc danh giá theo học ngành y dược suốt mấy đời. Đời này Giang Ly kế thừa công việc gia truyền, còn Giang Yến lại chọn con đường trí tuệ nhân tạo, luôn theo sát Cố Tuyết Trầm.

Công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam chuyên sản xuất robot trong lĩnh vực y tế cũng được coi là sản phẩm xuất sắc nhất của công ty. Mà dòng robot y tế thế hệ thứ ba do Cố Tuyết Trầm đưa vào bệnh viện đều hoạt động rất trơn tru, hợp tác với nhà họ Giang vô cùng thân thiết.

Thế nên dù xuất phát từ bất kỳ lý do nào thì anh cũng nên có mặt trong bữa tiệc đó mới phải.

Nhưng năm nay... tổng giám đốc Cố lại gặp bệnh nặng.

Cố Tuyết Trầm vừa định lên tiếng thì điện thoại chợt vang lên tiếng nhắc có cuộc gọi đến. Là Giang Yến gọi tới nên anh đành phải bắt máy. Giọng nói trong trẻo của Giang Yến vang lên vô cùng rõ ràng: “Anh Trầm ơi, chắc anh không quên sinh nhật của ông nội em diễn ra vào cuối tuần này đấy chứ?”

Chỉ ba giây không nghe thấy tiếng trả lời, Giang Yến đã mất hết kiên nhẫn: “Không phải chứ? Chẳng lẽ anh không định tham dự à? Anh trai em lại giấu em chuyện gì liên quan đến anh đúng không!”

Cố Tuyết khẽ xoa mi tâm, điềm tĩnh nói: “Không có việc gì giấu em cả, đương nhiên anh sẽ qua đó.”

“Anh đừng quên dẫn theo chị dâu Tứ Nguyệt tới nhé! Em phải để cô ấy tận mắt nhìn xem rốt cuộc có bao nhiêu thiếu nữ nhớ thương anh ngoài sáng trong tối, cũng để cô ấy phải biết quý trọng anh một chút!”

Cố Tuyết Trầm khẽ cười nhạt một tiếng.

Anh cũng không muốn để Tứ Nguyệt biết những chuyện như thế này nhưng nếu để cô một mình ở Minh Thành thì anh lại không yên tâm.

Hứa Tứ Nguyệt đang trằn trọc trên giường, cân nhắc có nên đến phòng ông xã nhà mình để làm nũng tiếp hay không thì điện thoại chợt rung lên. Cô vừa nhìn thấy người gửi tin nhắn là tinh thần lập tức phấn chấn hơn gấp trăm lần.

Đại ma vương: [Cuối tuần theo tôi đến thành phố lân cận, dự tiệc mừng thọ ông nội nhà họ Giang.]

Hứa Tứ Nguyệt thoáng ngẩn người vài giây, trong đầu không nhịn được bèn tưởng tượng ra khung cảnh đấu đá căng thẳng ngay giữa bữa tiệc mừng thọ của nhà họ Giang. Kiểu gì cũng có rất nhiều phụ nữ lắm tiền nhiều của tụ tập lại một chỗ, ganh đua cao thấp với nhau từ những món đồ trang sức đến đá quý xa xỉ.

Mà cô, đường đường là cô Cố mới vào cửa, trong túi chỉ có đúng 500 tệ để thuê người mẫu nam, còn lại toàn là đồ cũ từ hai năm trước. Giờ bị đẩy vào một nơi như thế này, cô cũng chỉ có thể trở thành trò cười của người ta mà thôi.

Hứa Tứ Nguyệt trằn trọc suốt đêm không sao ngủ được. Rồi cô ngồi bật dậy, không cam lòng mà mở tủ quần áo, lục tung hết cả lên. Cuối cùng cô chỉ đành ủ rũ ngồi bệt xuống đất.

Cho dù cô có liều mạng vẽ thêm 50 chương truyện nữa thì cũng không đủ tiền mua một chiếc váy hàng hiệu.

Hứa Tứ Nguyệt chỉ đành nuốt nước mắt ngược vào trong, thức suốt đêm lôi hết vật liệu còn sót lại ra cắt may, rồi gom hết số tiền cuối cùng mua thêm linh kiện. Sau đó, cô dựa theo mẫu túi xách mà nữ chính trong truyện tranh từng dùng, bắt tay vào làm thủ công.

Tiên nữ nghèo hèn thì cũng phải có một cái túi không đυ.ng hàng chứ!

Chiều thứ sáu, Hứa Tứ Nguyệt hoàn tất bước cuối cùng, cô nhanh chóng chụp ảnh gửi cho Cố Tuyết Trầm xem.

Tiểu Nguyệt Lượng vô địch: [Đẹp không? Anh chỉ cần nói có đẹp hay không thôi là được! Chỉ cần mang cái này ra đường thì cho dù trên người không có món đồ hiệu nào, bà đây cũng là tiên nữ hết!]

Vài phút sau, Cố Tuyết Trầm trực tiếp gọi điện thoại tới.

“Làm gì đấy?” Hứa Tứ Nguyệt buồn bực: “Sao tự dưng lại gọi điện cho em, chẳng lẽ anh ngại nhắn chữ xấu à?”

Cố Tuyết Trầm bình tĩnh nói: “Cầm theo cái túi xuống tầng ngay.”

Hứa Tứ Nguyệt ngẩn ra, theo bản năng bèn bước đến cửa sổ nhìn xuống. Trong khoảng sân trước nhà, một chiếc Bentley đen bóng đỗ dưới ánh mặt trời. Người đàn ông vừa cúp điện thoại xong liền có linh cảm nào đó bèn ngẩng đầu nhìn lên.

Khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt đen sâu thẳm như hút trọn mọi ánh sáng.

Trái tim Hứa Tứ Nguyệt đập thình thịch liên hồi. Cô nhìn anh mấy chục giây rồi mới hoảng hốt quay người thay đồ, nhanh chóng xuống dưới tầng.

Cố Tuyết Trầm đã ngồi ở ghế phụ nên giờ cô chỉ còn cách chọn ghế sau. Vừa ngồi vào trong xe, ánh mắt cô lập tức bị một đống hộp lớn nhỏ chiếm gần hết một chỗ ngồi thu hút.

Ở trên cùng là một chiếc hộp được bọc bằng nhung rất nhỏ.

“Cái gì đây? Là của em sao?”

Cố Tuyết không nói một lời mà chỉ ra hiệu cho tài xế lái xe đi.

Trong lòng tò mò muốn chết nhưng Hứa Tứ Nguyệt vẫn cố nhịn, mãi đến khi chiếc Bentley chạy vào một khu vực quen thuộc, cô mới bắt đầu khẩn trương hơn.

Đây là... nơi mà trước đây cô từng dắt anh đi dạo trung tâm thương mại, cố tình chọn những món giá trên trời để dọa anh bỏ cuộc. Cũng chính ở nơi này, bọn họ từng chứng kiến một màn cầu hôn. Khi đó anh từng lấy ra một viên kim cương cỡ trứng chim bồ câu để hỏi cô rằng: “Có thể gả cho anh không?”

“Anh đưa em tới đây là có ý gì?”

Hứa Tứ Nguyệt có hơi chột dạ, lén nắm chặt lòng bàn tay chứ không dám đoán bừa nữa.

Chiếc xe dừng lại đúng ngay quảng trường nhỏ nơi diễn ra màn cầu hôn năm đó.

Cố Tuyết Trầm nghiêng đầu, giọng điệu trầm tĩnh: “Mở hộp ra xem đi.”

Hứa Tứ Nguyệt mím môi, cầm lấy chiếc hộp nhỏ nhất bên trên. Đến khi mở ra, cô hoàn toàn không ngờ được bên trong là một viên kim cương to như trứng bồ câu đang tỏa sáng lấp lánh đến chói cả mắt.

Cô ngẩn người hồi lâu rồi mới lần lượt mở các hộp phía dưới. Có hộp đựng một bộ khuyên tai, dây chuyền, vòng tay đồng bộ. Rồi còn có đôi giày cao gót mà cô từng mê mẩn. Kiểu mũi nhọn, gót thanh mảnh, chất liệu satin đúng kiểu cô yêu thích, kích cỡ cũng vừa như in.

Cố Tuyết Trầm ra vẻ thờ ơ nói: “Đeo vào rồi xuống xe. Váy mới cũng vừa được đưa tới cửa hàng luôn, tranh thủ lên thử luôn đi.”

Hứa Tứ Nguyệt đã hoàn toàn lóa mắt trước mấy bộ trang sức này nên gần như không nghĩ nhiều nữa. Cô ngoan ngoãn nghe lời đeo hết đống trang sức đắt đỏ mà bình thường cô không dám mơ tưởng đến lên.

Trung tâm thương mại này chỉ toàn những cửa hàng xa xỉ nên ngày thường rất ít người qua lại. Thỉnh thoảng mới có vài quý bà đi dạo, từ xa bọn họ đã bị thu hút trước khí chất và dáng vẻ hoàn hảo của hai người bọn họ.

Hứa Tứ Nguyệt cúi đầu nhìn viên kim cương trên ngón áp út, trong lòng lẫn lộn bao cảm xúc, từ ngọt ngào, chua xót, rối ren, ngây ngẩn.

Theo bản năng cô khẽ vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay Cố Tuyết Trầm hơi buông lỏng bên cạnh.

Mấy người đi ngang qua đều kinh ngạc, cực kỳ ngưỡng mộ nhìn Hứa Tứ Nguyệt. Cố Tuyết Trầm dừng lại một chút, không hất tay ra mà cứ để mặc cho cô nắm tay anh như vậy. Hai người cùng nhau đi vào cửa hàng thương hiệu cao cấp ở tầng ba - nơi cô yêu thích nhất.

Trong bốn năm qua, các chị nhân viên bán hàng đã thay đổi không biết bao nhiêu lượt nhưng không một ai là không biết đến cái danh “đại tiểu thư” nhà họ Hứa tiêu tiền như nước. Tất cả đều khom người ngọt ngào gọi cô là “cô Cố”.

Quản lý ân cần đưa váy tới: “Thưa cô, cô thử xem chiếc này đi. Tổng giám đốc Cố đã đặt trước mấy hôm, hôm nay hàng mới vừa về đến nơi đó ạ.”

Hứa Tứ Nguyệt nhận lấy váy rồi bước vào phòng thử đồ. Mấy chị nhân viên còn nhiệt tình đi sát theo cô. Rồi cô sực nhớ ra điều gì bèn ngoái đầu nhìn lại: “Ông xã, anh đi theo em đi.”

Cố Tuyết Trầm im lặng đi cùng cô đến trước cửa phòng thử đồ. Rồi cô đột ngột dừng lại, đôi mắt đào hoa ánh nước lăn tăn, khẽ nghiêng đầu sang một bên: “Anh làm gì vậy...”

Là vì anh còn thích cô sao?

Bấy lâu nay, trung tâm thương mại này vẫn luôn là nơi khiến anh canh cánh trong lòng, vì điều ước năm đó anh không thể thực hiện được, vì lời cầu hôn năm xưa còn dang dở ư?

Hứa Tứ Nguyệt nhìn chằm chằm vào anh, như muốn tìm kiếm trong đôi mắt sâu không thấy đáy kia một chút manh mối, một tia cảm xúc nóng bỏng từng có khi xưa.

Chỉ cần phát hiện ra một chút thôi, cho dù chỉ là một tia nhỏ thôi, cô cũng...

Cô sẽ lập tức đáp lại.

Cố Tuyết Trầm rũ mắt nhìn cô.

Cuối cùng thì chiếc nhẫn mà ngày đêm anh vẫn thường vuốt ve ấy cũng được đeo vào ngón áp út của cô. Không phải là một màn cầu hôn long trọng mà chỉ là một tình huống rất đỗi bình thường, nhỏ nhặt đến không đáng kể.

Anh dùng cách bình thản nhất để trao đi tất cả, từng thứ một, khắc ghi từng chút vào tận cốt tủy.

Cố Tuyết Trầm xoay vai Hứa Tứ Nguyệt, đẩy cô vào phòng thử đồ. Giọng anh trầm thấp như trực tiếp nện vào trái tim cô: “Em lại đang tưởng tượng linh tinh cái gì thế? Chỉ là tôi... sẽ không để vợ mới cưới của mình phải cúi đầu trước bất kỳ ai mà thôi.”

Hứa Tứ Nguyệt đứng trong không gian nhỏ hẹp, dùng bàn tay khẽ quạt cho mình, cố đè xuống cảm giác nghèn nghẹn nơi sống mũi, không hiểu sao nước mắt lại trào lên.

Trong một số tình huống đặc thù nơi mà người ta hay so sánh tiền của, giá trị thì chính ánh mắt và lời bàn tán của thiên hạ mới là hiện thực tàn khốc nhất.

Cô cố gắng làm ra những chiếc túi xách là bởi đó là thứ thể diện duy nhất mà cô có thể vớt vát chút thể diện cuối cùng.

Cho nên bất kể Cố Tuyết Trầm có nói thế nào, vào thời điểm cô khó khăn nhất, anh vẫn luôn cho cô mượn chút đồ trang sức để chống đỡ, để làm tấm bình phong kiên cố cho cô.

Hứa Tứ Nguyệt hít một hơi sâu, lau đi khóe mắt ươn ướt rồi lặng lẽ thay váy, nhướng mày mỉm cười nhìn vào tấm gương.

Trong gương phản chiếu một cô gái xinh đẹp đầy khí chất, trong mắt là vẻ chắc chắn và quyết tâm không thể lay chuyển.

Cố Tuyết Trầm đúng là người đàn ông khẩu thị tâm phi, cô nhất định phải giành lấy cho bằng được!

Hứa Tứ Nguyệt xoay người nhìn khóa kéo phía sau lưng chưa được kéo lên hết. Sống lưng cô mảnh mai, trắng ngần, thậm chí còn hiện rõ đường cong hoàn mỹ nhất.

Cô gom hết tóc dài ra phía trước ngực, tạm thời che bớt phần da thịt lộ ra, sau đó mới mở cửa bước ra.

Quả nhiên Cố Tuyết Trầm vẫn còn đứng bên ngoài. Anh chưa bao giờ dựa vào tường hay ngồi nghỉ, cũng chẳng hề có dáng vẻ lười biếng. Anh cứ lặng lẽ đứng đó, dáng người cao lớn, cô độc trong thế giới nhỏ của riêng mình.

Hứa Tứ Nguyệt mỉm cười, ngoắc ngón tay gọi anh lại: “Ông xã giúp em một việc đi.”

Cố Tuyết Trầm bị vẻ ngoài lộng lẫy của cô mê hoặc, trong khoảnh khắc như bị người ta thôi miên, anh liền bước đến.

Cô lười biếng xoay người lại, quay lưng về phía anh, cất giọng nhẹ nhàng: “Tóc em... hình như bị kẹt trong khóa kéo rồi, anh xem giúp em đi.”

Cố Tuyết Trầm khẽ nhíu mày. Vì sợ cô bị đau nên anh vô thức cúi người xuống để nhìn rõ hơn, nhẹ nhàng gỡ tóc cho cô.

Khoảng cách rất gần nên dường như hơi thở của anh có thể chạm vào da thịt của cô vậy.

Thân thể Hứa Tứ Nguyệt có hơi mềm nhũn ra, vào đúng khoảnh khắc đó, cô đột nhiên đưa tay gom hết tóc ra trước ngực, để lộ trọn vẹn sống lưng trắng ngần như ngọc trước mặt anh.

Hơi thở của Cố Tuyết Trầm ngày càng rõ ràng như đang lướt trên làn da cô.

Hứa Tứ Nguyệt nhẹ nhàng dựa về phía sau nên căn bản Cố Tuyết Trầm không kịp phản ứng. Đôi môi anh khép chặt lại, vừa vặn chạm lên vùng gáy trắng mịn của cô.

Khoảnh khắc bị anh hôn lên, trái tim Hứa Tứ Nguyệt như có trống trận nổi lên.

Khóe môi cô khẽ cong lên một đường. Cô quay đầu lại mỉm cười thật tươi, ngữ điệu mềm mại quyến rũ: “Ông xã, em có ngọt không? Có muốn nếm thêm một chút nữa không?”