Cố Tuyết Trầm không biết mình đã đứng bao lâu mà không nhúc nhích rồi. Ngoại trừ giọng nói và hơi thở của Hứa Tứ Nguyệt ra, anh chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh đến mức như muốn phá vỡ l*иg ngực mà ra.
Trên người anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng nên dễ dàng cảm nhận được làn da mềm mại của cô dán sát vào. Những đường ren cùng với một vùng mềm mại nhô lên khiến anh không thể làm ngơ được nữa.
Du͙© vọиɠ và ham muốn chiếm hữu càn quét l*иg ngực dễ dàng thiêu đốt toàn thân đến đau đớn. Sau cùng tất cả mới bình ổn lại trong một câu nói nhẹ nhàng của cô, ngưng tụ thành mũi tên vừa ngọt ngào vừa chua xót, đâm thẳng vào trái tim nhạy cảm cực độ của anh.
Trước mặt cô, anh vĩnh viễn không thể giữ vững được phong độ của mình.
Anh sẽ đau khổ, sẽ ghen tuông, sát khí vặn vẹo bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát nhưng chỉ cần vài câu nói nhẹ nhàng của cô là có thể dễ dàng xoa dịu tất thảy. Hỉ nộ ái ố của anh hoàn toàn bị cô thao túng, không có đường lui.
Một tuần rồi Hứa Tứ Nguyệt mới lại được tựa vào người anh. Cô cảm thấy vô cùng mãn nguyện thở dài một hơi, hơi thở ấm nóng vô thức kí©h thí©ɧ anh: “Em tức giận với anh nên mới đăng ảnh khıêυ khí©h lên vòng bạn bè như vậy đó, chẳng lẽ anh còn tưởng là thật sao?”
Dáng người anh cao ngất, cơ bắp săn chắc cân đối nên ôm vào lòng cực kỳ thoải mái. Hứa Tứ Nguyệt không nhịn được cọ qua cọ lại, tuy vòm ngực căng đầy đã bị lớp ren trắng bao bọc nhưng rõ ràng chừng đó cũng chẳng đủ để cố định lớp ren mỏng tại chỗ, thỉnh thoảng vẫn thấy làn váy nhẹ nhàng rung động.
Cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh đang dần tăng lên.
Gò má cô ửng đỏ, mím môi cười trộm.
Trước kia kiêu căng là thế, đến cô cũng không thể nào ngờ được sẽ có một ngày mình lại có thể tự nhiên đến mức này. Thậm chí cô còn thấy vui vẻ khi trêu chọc một người đàn ông, vì những phản ứng của anh mà cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Tuy cũng có chút xấu hổ nhưng còn lâu lắm mới gọi là có cảm giác thành tựu được.
Muốn phá vỡ lớp băng của núi băng cực phẩm như Cố Tuyết Trầm thì trước tiên phải khiến anh không thể nào khống chế nổi nữa. Dù sao thì anh cũng là chồng hợp pháp của cô, khắp thiên hạ chỉ có một người thế này nên cô chẳng có gì phải rụt rè cả.
Hứa Tứ Nguyệt ngẩng đầu, hai gò má áp sát, khẽ cọ lên vành tai anh, chậm rãi hỏi: “Thế nào, ở nhà thú vị hơn nhiều so với làm việc ở công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam chứ?”
Cố Tuyết Trầm cảm giác như mình đang chìm đắm trong biển lửa.
Anh vô thức cắn chặt răng, hàm dưới siết chặt thành một đường cong sắc lạnh, cố gắng khống chế bản năng nguyên thủy nhất.
Với kiểu giày vò không biết chừng mực của cô, anh sợ mình không sống nổi đến lúc Giang Ly dự đoán đâu...
Hứa Tứ Nguyệt thừa thắng xông lên, đôi môi nóng bỏng khẽ chạm vào vành tai anh, chỉ khẽ chạm một cái rồi tách ra, rồi lại hôn nhẹ lần nữa. Sau đó, cô canh thời gian cực chuẩn xác, chuẩn bị hạ một đòn cuối cùng... hôn lên môi anh.
Đã trêu chọc đến thế rồi, liệu anh còn có thể lạnh lùng, vô cảm nữa không?
Đôi môi đỏ mọng chỉ còn cách mặt mình một gang tay, Cố Tuyết Trầm lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương. Dường như anh còn có thể nếm được vị máu tươi nhàn nhạt trong khoang miệng. May là cuối cùng anh cũng tìm lại được chút lý trí, vội vàng quay mặt đi, động tác cứng nhắc nhấc dây áo bị tuột của cô lên trở lại bờ vai. Anh cố gắng che khuất cảnh xuân, cũng không liếc nhìn mảng tuyết trắng phập phồng ấy.
Rất nhiều lời tổn thương cô vẫn kẹt cứng trong cổ họng... nhưng cho dù có phải cắn nát miệng thì anh cũng không nỡ nói ra.
“Mặc váy vào cho tử tế.” Anh đi tới sau lưng cô, kéo hai dải băng lỏng lẻo xuống rồi ném sang một bên: “Về sau bớt bày trò ấu trĩ này lại, tôi không có thời gian dỗ dành trẻ con đâu.”
Hứa Tứ Nguyệt nhạy bén bắt được trọng điểm bèn bật cười khúc khích: “Ông xã à, lần này anh không hề hung dữ với em, cũng không nói mấy lời châm chọc khó nghe nữa. Đúng là có tiến bộ thật!”
Cố Tuyết Trầm thoáng cứng người lại, nhanh chóng thu hồi cảm xúc đã bị phát hiện ra: “Đưa điện thoại cho tôi.”
Hứa Tứ Nguyệt đoán được anh muốn làm gì nên liền ngoan ngoãn giao nộp cho anh.
Cố Tuyết Trầm nhíu mày mở WeChat của cô ra, đến khi thấy bài đăng kia chỉ để một mình anh xem thì cảm giác chua xót bị đè nén cũng dần tan biến. Ngón tay anh khẽ di chuyển rồi xóa bài đăng đó đi. Sau đó anh mở album ảnh, xóa sạch toàn bộ ảnh selfie gợi cảm kia đi, không chừa một tấm nào.
Xử lý xong hiện trường “phạm tội”, anh mới kéo cổ áo ra hít thở một hơi, cúi đầu hỏi: “Tìm tôi về rốt cuộc là có chuyện gì?”
Hứa Tứ Nguyệt liếc đôi môi anh một thoáng, có chút tiếc nuối vì lại bỏ lỡ.
Nhưng rất nhanh cô đã lấy lại tinh thần. Cô kéo anh đến sô pha, chia tiền tiết kiệm thành hai khoản rồi chuyển qua hết cho anh, kiên quyết nói: “Phần thứ nhất là em trả một phần nợ cho anh trong tháng này. Phần thứ hai là tiền hoa hồng vì đã nhận lời làm người mẫu nam.”
Cố Tuyết Trầm cau mày nhìn màn hình.
Tiền thuê người mẫu nam... 500 tệ?
Hứa Tứ Nguyệt nhăn mũi: “Anh đừng chê ít nữa đi, em cũng phải vất vả lắm mới kiếm được chừng đó ấy. Anh phối hợp với em một chút thôi, chờ đến khi em có được thân phận nhà thiết kế đại tài rồi đến lúc đó em sẽ cho anh nhiều tiền thưởng hơn.”
Cô đưa chiếc túi xách đã làm xong cho anh, giúp anh điều chỉnh tư thế đẹp nhất.
Lúc bận rộn chỉnh sửa dáng người anh, cô hoàn toàn phát huy ưu thế của bản thân mình. Cô khom lưng đứng trước mặt anh, cố ý để cổ áo trễ xuống thật thấp ngay trước mắt đối phương.
Cố Tuyết Trầm nhẫn nhịn đến mức đầu cũng phát đau.
Hứa Tứ Nguyệt thấy đủ thì liền dừng lại, sau đó cô giơ điện thoại lên chụp người đàn ông ngồi trên sô pha.
Hai chân dài của anh hơi mở ra, thắt lưng thon gầy, bả vai thẳng tắp, áo sơ mi cao cấp được buông lơi vài chiếc nút. Lên trên nữa là cần cổ tao nhã, xương quai xanh như ẩn như hiện, đầu hơi nghiêng sang một bên. Tuy ánh mắt hơi u ám lạnh lẽo, khí chất khiến người ta phải run rẩy nhưng chính điều đặc biệt ấy lại khiến người khác không thể rời mắt nổi.
Chiếc túi xách kia được anh nắm hờ trong lòng bàn tay. Chất liệu da màu đen đối lập rõ ràng với làn da trắng lạnh của anh, cảm giác xa xỉ lập tức tràn ra khỏi màn hình, sức hút vượt xa mức tưởng tượng.
Hứa Tứ Nguyệt chụp hai tấm ảnh người mẫu đứng đắn. Sau cùng vì không chịu nổi sắc đẹp của anh nữa nên cô liền đưa ống kính lại gần, oán giận chụp thẳng vào mặt anh.
Đúng là 500 tệ hơi ít thật! Với người mẫu nam cực phẩm nhà mình thì chắc phí tổn vài tính theo từng phút, có trả anh năm vạn một phút cũng hoàn toàn xứng đáng.
“Hứa Tứ Nguyệt.” Giọng nói trầm thấp của anh truyền đến, báo hiệu cho cơn mưa gió sắp ập tới: “Kiên nhẫn của tôi có giới hạn.”
Hứa Tứ Nguyệt mỉm cười: “Còn một bước cuối cùng nữa thôi.”
Cô chỉnh điện thoại sang chế độ tự chụp rồi trực tiếp đi tới, không hề thương lượng với Cố Tuyết Trầm mà nhẹ nhàng ngồi lên đùi anh. Một tay cô khoác lên vai anh, tay kia giơ điện thoại lên, ngọt ngào nói: “Nào, mau nhìn vào ống kính đi! Nhà thiết kế muốn chụp ảnh lưu niệm với người mẫu nam, kỷ niệm buổi chụp hình thành công lần đầu tiên.”
Cố Tuyết Trầm không kịp đẩy cô ra, mà căn bản anh không thể dùng nổi chút sức lực nào. Theo bản năng anh muốn vươn tay ra ôm lấy người mình yêu nhưng cuối cùng chỉ có thể dừng lại cách lưng cô hai tấc, cứng ngắc không chịu hạ xuống.
Tứ Nguyệt!
Đủ rồi.
Quá đủ rồi.
Hứa Tứ Nguyệt thấy anh không chịu phối hợp liền đưa ngón tay mảnh khảnh qua, nhẹ nhàng bóp cằm anh, ép anh đối mặt với ống kính. Trong khoảnh khắc đôi mắt đen nhánh của anh nhìn qua, cô quyết đoán ấn nút chụp.
Chưa đến một phút sau, cô đã thay đổi sang tư thế khác. Mặt kề mặt, trán cô dán vào thái dương anh, đủ loại kiểu dáng khác nhau là bằng chứng phạm tội xác đáng nhất dành cho Hứa Tứ Nguyệt. Thế nên trước khi anh nổi giận, cô rất biết điều đứng dậy chạy thật xa để tránh bị anh mắng.
Sau khi lui về khoảng cách đủ an toàn, Hứa Tứ Nguyệt mới đắc ý kiểm tra ảnh chụp. Rồi cô mới gửi một loạt ảnh chụp thân mật qua WeChat cho Cố Tuyết Trầm để anh từ từ thưởng thức.
Cố Tuyết Trầm giả vờ xóa hết, không buồn nhìn mà xoay người lên tầng luôn.
Đến khi về phòng ngủ của mình, anh dựa sống lưng vào cánh cửa, cúi người thở dốc nặng nề từng hơi, để mặc nhiệt độ hừng hực trong cơ thể thiêu đốt cả khuôn mặt.
Anh chậm rãi gập chân lại, trượt người xuống sàn, ngón tay không thể kiềm chế nổi bèn mở khóa điện thoại, nhấn vào bức ảnh Hứa Tứ Nguyệt vừa gửi. Ánh mắt si mê nhìn chăm chú màn hình, rồi anh chọn một tấm cận mặt của cô, phóng to rồi lại phóng to hơn nữa cho đến khi trên màn hình chỉ còn lại một mình Tứ Nguyệt.
Ngũ quan xinh đẹp đến từng đường nét nhỏ đều khiến người ta động lòng. Cánh môi hơi cong lên, no đủ, ướŧ áŧ.
Hốc mắt Cố Tuyết Trầm dần nhuộm đỏ. Anh cầm điện thoại lên rồi nhẹ nhàng cúi đầu, hàng mi dài khẽ run rẩy. Trong căn phòng không một bóng người, anh khẽ nhắm mắt lại, dịu dàng áp đôi môi mê luyến vào màn hình.
Đêm đó, Cố Tuyết Trầm không ra khỏi phòng mà cứ nhốt mình bên trong, cố gắng dùng công việc để phân tán sự chú ý. Đến gần chín giờ, Kiều Ngự gọi điện đến, nghiêm túc báo cáo: “Thưa tổng giám đốc Cố, tiến triển bên Lưu Vân Xã rất ổn định. Nội dung bình luận dưới bộ truyện tranh của cô Cố luôn nằm trong tầm kiểm soát, việc phối hợp giữa các bộ phận cũng rất tốt.”
Cố Tuyết Trầm thấp giọng “Ừ” một tiếng.
Kiều Ngự bổ sung thêm: “Thật ra ngài không cần hao tâm tổn trí như vậy đâu. Tranh của phu nhân thật sự rất được mọi người hoan nghênh mà, đại đa số đều là lời khen chứ lời chê chiếm rất ít. Hơn nữa thiết kế của cô Cố cũng được cộng đồng mạng khẳng định, cho dù không dẫn dắt hay kiểm soát bình luận thì cô Cố vẫn có thể dễ dàng nổi tiếng mà thôi.”
Cố Tuyết Trầm hiểu điều ấy rất rõ.
Anh luôn biết Tiểu Nguyệt Lượng của mình xuất sắc đến nhường nào.
Nhưng lúc nào trái tim anh cũng treo lơ lửng vì cô, không thể buông xuống, cũng không thể mặc kệ. Dù biết rõ những lời chê bai, đả kích và thử thách có thể giúp cô trưởng thành hơn nhưng anh không đành lòng để cô phải mạo hiểm.
Anh cố ý ép cô kiếm tiền, kí©h thí©ɧ cô hiểu rõ sở trường của mình.
Mà website đăng truyện tranh người lớn này không phải kế sách lâu dài. Anh cần phải để cô rời khỏi nơi đó, trao cho cô một nền tảng tốt hơn.
Hứa Tứ Nguyệt được đón nhận rộng rãi trong Lưu Vân Xã nhưng có ánh sáng thì cũng có bóng tối, có lời khen thì cũng không tránh khỏi việc bị công kích. Cô vất vả lắm mới góp nhặt lại chút tự tin, đương nhiên anh sẽ không muốn để những lời mắng chửi làm bẩn tai cô, thế nên anh mới cố gắng che chắn cho cô đến cùng.
Dẫn dắt bình luận tích cực, hỗ trợ biên tập... tất cả đều để giúp cô tìm thấy con đường thật sự phù hợp với bản thân.
Tiểu Nguyệt Lượng là nhà thiết kế, cô không chỉ thích mà còn rất am hiểu ngành nghề này. Cô có đủ khả năng để đứng ở vị trí cao nhất, xứng đáng để cô đam mê cả đời.
Chờ đến ngày cô bước trên con đường yêu thích ấy, bệnh tình sẽ chuyển biến tốt hơn. Tình cảm và sự hứng thú cũng sẽ được dời đi, cô sẽ có một thế giới lớn hơn, không cần bị giam cầm trong căn phòng này nữa. Đến lúc đó, có anh hay không thì sẽ không còn quan trọng nữa.
Kiều Ngự cảm thấy Cố Tuyết Trầm trầm mặc quá lâu nên không dám lên tiếng nữa. Anh ấy chỉ đành kiên nhẫn đợi cho đến khi bầu không khí dần dịu xuống, sau cùng mới dè dặt hỏi: “Tổng giám đốc Cố, trong lịch trình tháng này còn có tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Giang. Cuối tuần này là đến ngày hẹn rồi, mà bữa tiệc cũng được tổ chức ở thành phố lân cận, ngài có định tham gia không?”