Chương 23.3: Kí©h thí©ɧ

Lần đầu tiên Hứa Tứ Nguyệt nhận tiền nhuận bút thuận lợi như thế, thành công bổ sung đủ những khoản thiếu hụt do mua nguyên liệu da và mấy loại công cụ dụng cụ khác. Sau một hồi chắp vá lung tung cũng vừa đủ để trả lại tiền tháng này cho Cố Tuyết Trầm.

Cô bận rộn suốt ba, bốn ngày liền. Giờ cô đã thành thạo dùng búa, dùng kim chỉ lắm rồi, cuối cùng cũng thành công làm ra một hàng mẫu theo đúng bản vẽ.

Hứa Tứ Nguyệt cầm túi xách, ngửa mặt lên trời thở dài một hơi.

Má nó chứ, đúng là tay nghề của Hứa Tứ Nguyệt này không hề mai một chút nào mà!

Nếu treo chiếc túi này ở quầy bán túi hạng sang trong trung tâm thương mại, chắc hẳn cũng phải bán được ít nhất là một vạn. Nếu như rơi vào tay nam chính trong tiểu thuyết của cô thì đúng là hàng cực phẩm cao cấp, có khi mức giá còn lên đến hàng chục vạn ấy chứ.

Cô cầm bút phác họa sơ qua hình ảnh đó nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn cảm thấy không có sức hút bằng người thật.

Cái túi này... phải để Cố Tuyết Trầm cầm mới ra đúng khí chất.

Hứa Tứ Nguyệt lật xem tờ lịch, vừa hay cũng đến ngày trả tiền rồi. Cái tên đàn ông chết tiệt kia đã lang thang bên ngoài suốt một tuần trời, đến mặt mũi cũng chẳng thấy đâu. Nếu không phải vì phải trả tiền nợ thì có khi cô đã sớm đạp cửa vào công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam để trêu chọc anh mấy phen rồi.

Cô nghiêm túc đối mặt với lòng tham lam vô đáy của mình. Ngoại trừ lý do chính đáng ra thì đúng là... cô vẫn chưa quên được cảm giác được anh hôn hôm đó. Vòng tay cô cứ thấy trống rỗng như thiếu mất một người đàn ông vậy.

Hôm nay, Tiểu Nguyệt Lượng lấy tôn nghiêm của mình ra để thề nhất định phải đưa anh về nhà, tuyệt đối không thể dễ dàng buông tha!

Hứa Tứ Nguyệt trang điểm theo phong cách “trà xanh cực phẩm” mà ai nhìn cũng thấy xót xa. Đôi mắt đào hoa được quét nhẹ một lớp phần hồng, vùng xương gò má cũng được phủ thêm lớp highlight bắt sáng. Cô lướt một vòng quanh tủ quần áo, cuối cùng cũng chọn được một chiếc váy liền thân dài qua gối.

Tuy chiều dài không ngắn nhưng phần trên lại là váy hai dây mỏng manh, mềm mại đến mức chỉ cần sơ ý một chút là có thể trượt xuống.

Cô thử kéo hai dây xuống mấy lần nhưng vẫn cảm thấy hành động ấy hơi thô thiển. Sau cùng linh cảm bất chợt lóe lên, cô khéo léo buộc một sợi dây trong suốt ở phía sau hai dây đeo, vừa vặn gài được sau lưng.

Thoạt nhìn như một món trang trí không đáng chú ý nhưng thực chất lại là cơ quan “kí©h thí©ɧ” vô cùng tinh tế. Dây đai đủ dài để kéo về vị trí rất thuận tay, lúc cần chỉ cần khẽ giật một cái là dây áo trên vai sẽ trượt xuống một cách tự nhiên, không để lộ bất kỳ dấu vết dàn dựng nào.

Chuẩn bị xong xuôi rồi, Hứa Tứ Nguyệt mới gửi tin nhắn WeChat cho Cố Tuyết Trầm.

Tiểu Nguyệt Lượng vô địch: [Em cho anh nửa tiếng để về nhà. Quá thời hạn sẽ không trả tiền cho anh nữa.]

Đại ma vương: [Mấy tuổi rồi? Không biết dùng WeChat chuyển khoản à?]

Tiểu Nguyệt Lượng vô địch: [Đây gọi là nghi thức của tiên nữ đấy!]

Đại ma vương: [Nghi thức là việc của em. Tôi không rảnh.]

Hứa Tứ Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đào hoa chớp nhẹ, tiếp tục gửi tin nhắn tới: [Thật ra trả tiền chỉ là phụ thôi. Mấy ngày hôm nay em tranh thủ làm ra được một chiếc túi thủ công rất đẹp, không chừng sẽ bán được giá tốt đấy. Giờ em đang cần tìm một người mẫu nam thật chất lượng để chụp ảnh nâng giá trị sản phẩm lên cao.]

[Cho nên?]

[Cho nên em cần anh đó.]

Đại ma vương: [Tìm tôi làm người mẫu nam? Em trả không nổi đâu.]

Tiểu Nguyệt Lượng vô địch: [Cũng đúng, giờ em nghèo thật mà. Vậy thì thôi, em đành phải thuê người khác vậy.]

Nói xong, cô lập tức mở danh sách bạn bè WeChat ra, nhanh chóng gõ chữ. Sau đó cô tìm một tấm ảnh selfie để lộ vai và xương quai xanh để đăng tải lên mạng xã hội.

Cố Tuyết Trầm tưởng rằng rốt cuộc cô đã chịu yên phận. Anh vừa định bật loa ngoài nghe giọng nói của cô thì liền trông thấy có thông báo nhắc nhở trong nhóm bạn bè.

Anh nhíu mày, bấm vào xem thử mà mặt mày căng cứng cả đi.

“Tuyển người mẫu nam hàng tuyển gấp! Yêu cầu cao từ 1m85 trở lên, mặt đẹp, dáng chuẩn. Thù lao không cao nhưng ngoại hình phải xuất sắc!”

Phía dưới là một tấm ảnh selfie gợi cảm của cô.

Cố Tuyết Trầm nhắm nghiền hai mắt, mạch máu trên mu bàn tay nhô lên, ngay cả điện thoại trong tay cũng phát ra tiếng “răng rắc” rất nhỏ.

Sau khi Hứa Tứ Nguyệt đăng bài lên mạng xã hội, cô bắt đầu đứng ngồi không yên trên ghế sô pha. Để giữ vững ý chí của bản thân, cô còn cố ý rót cho mình một ly rượu vang đỏ. Đến khi chậm rãi nhấp ngụm cuối cùng, cuối cùng bên ngoài cũng vang lên tiếng động cơ ô tô.

A Thập lén bò đến lan can tầng hai, ghé vào khe hở báo tin: “Chủ nhân, chủ nhân, Đại ma vương về nhà rồi!”

Hứa Tứ Nguyệt bình tĩnh đáp một tiếng: “Thế em mau về phòng đi. Trẻ con không nên rình mò thế giới của người lớn đâu.”

A Thập tủi thân rũ tai xuống, vặn vẹo thân thể tròn vo lảng đi.

Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn tiếng hít thở khẩn trương của Hứa Tứ Nguyệt.

Cô biết ngay mà! Chỉ cần đăng bài lên mạng xã hội thì có tên đàn ông nào nhẫn nhịn được chứ!

Cô đứng dậy, diễn tập lần cuối với sợi dây sau lưng. Sau khi chắc chắn không có sơ sót nào nữa thì cô mới bước tới cửa.

Cố Tuyết Trầm mở cửa bước vào. Ánh mắt anh dừng lại trên người cô trong chớp mắt rồi lập tức dời đi, thần sắc hoảng hốt, tối sầm lại mấy phần. Anh không nói không rằng, tự động cởϊ áσ vest ra.

Hứa Tứ Nguyệt khẽ nhướng mày, bước tới kéo tay áo anh, giúp anh chậm rãi cởi bỏ áo khoác ngoài.

Vải áo ma sát vào cánh tay mang theo cảm giác ngứa ngáy vô cùng kỳ lạ.

Cố Tuyết Trầm cố gắng làm ngơ, lạnh lùng nhìn xem cô định giở chiêu trò gì.

Hứa Tứ Nguyệt không nói lời nào mà tiến lên trước mặt anh, ra vẻ định giúp anh tháo cà vạt xuống. Trong lúc hai tay nâng lên, cô khéo léo định kéo sợi dây trong suốt đã chuẩn bị sẵn bên hông xuống.

Chỉ cần kéo một chút là váy hai dây sẽ trượt xuống, để lộ bả vai đầy gợi cảm, đảm bảo hiệu quả sẽ nổ tung! Sau đó cô sẽ tùy vào tình huống mà quyết định có nên kéo sợi dây thứ hai hay không.

Hứa Tứ Nguyệt tính toán vô cùng kỹ lưỡng, bàn tay lặng lẽ chuyển qua, túm lấy một đầu dải băng.

Đúng lúc ấy, ánh mắt sắc bén của Cố Tuyết Trầm vừa vặn dừng lại như muốn nhìn xuyên thấu cô.

Hứa Tứ Nguyệt cũng không biết mình bị gì nữa. Trước kia ngông nghênh cỡ nào cũng trót lọt, việc gì cũng thuận lợi, vậy mà bây giờ chỉ cần đứng trước mặt Cố Tuyết Trầm thôi là dường như cô đã biến thành người khác. Tâm trạng cô lập tức hoang mang, rối loạn vô cùng tận.

Chỉ một ánh mắt anh liếc qua thôi cũng đủ để khiến tay chân cô luống cuống. Cô vô thức siết chặt tay lại, kéo mạnh hai sợi dây cùng lúc.

Dây áo mảnh mà hai bên lại cùng lúc rớt xuống.

Trong đầu Hứa Tứ Nguyệt như có tiếng “ầm” nổ vang trời. Cô chỉ kịp cảm thấy hai đầu vai và trước ngực lạnh buốt như bị ai tạt nước đá vậy.

Cùng lúc ấy, đôi mắt đen nhánh của Cố Tuyết Trầm như nổi cơn giông bão.

Hứa Tứ Nguyệt khát nước khô cả cô, bàn tay run rẩy sờ xuống liền phát hiện phần thắt lưng váy mất đi điểm tựa, đã trượt xuống ít nhất mười phân. Cô mặc chiếc váy ren trắng thuần khiết đáng yêu, giờ phút này lại bị lộ ra một phần da thịt trơn bóng ngay trước mặt Cố Tuyết Trầm.

Rộng lớn mạnh mẽ, phập phồng theo từng nhịp thở, khẽ run rẩy một cách mong manh.

Đúng khoảnh khắc ấy, Hứa Tứ Nguyệt đã xác định được mình bị trúng độc, là một loại độc cực nặng.

Vì cô có tội nên chắc chắn cô đã bị Phật Tổ và Bồ Tát liệt vào danh sách đen từ lâu lắm rồi!

Nếu còn dám giở trò quyến rũ chồng mình thêm lần nữa, kết cục duy nhất của cô chính là cái chết. Mà còn chết rất thảm ấy chứ!

Cố Tuyết Trầm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh. Động tác của anh có phần thô bạo, lập tức kéo lại quần áo che lên người cô. Cổ họng khàn đặc như cát đá cào qua, giọng nói gần như muốn nghiền nát cô vào bụng mình: “Rốt cuộc em đang chờ ai đấy hả? Gặp mặt mấy người mẫu nam khác mà em cũng dám mặc thế này à?”

Hứa Tứ Nguyệt khẽ thở dài một hơi thật sâu.

Thôi được rồi... cô không đấu tranh nữa.

Cô phải ngoan ngoãn, phải thật chân thành thì mới có thể cứu vớt chút nhân phẩm rách nát của mình.

Hứa Tứ Nguyệt bất ngờ nâng tay anh lên rồi nắm chặt lấy, kéo phần áo che lại cơ thể mình. Sau đó, cô bước lên một bước, không hề do dự mà ôm lấy anh.

Chiếc cằm nhỏ xinh đặt nhẹ lên vai anh, mùi rượu nhàn nhạt dịu dàng thoáng bên cổ anh, cô nhẹ nhàng nói: “Trong vòng bạn bè của em có thể nhìn thấy được bức ảnh chỉ có một mình Cố Tuyết Trầm mà thôi. Cho nên người mà em chờ từ đầu đến cuối... cũng chỉ có một mình Cố Tuyết Trầm!”