Người ngoài có thể không hiểu nổi nhưng Kiều Ngự biết rất rõ, thành công hiện tại của công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam đều dựa vào từng phút, từng giây mà Cố Tuyết Trầm phải kiên cường gánh vác.
Đó là máu, là nước mắt, là sức khỏe bị bào mòn.
Sau lần phát bệnh trước, tổng giám đốc Cố từng đưa cho Kiều Ngự một khoản tiền lớn để giữ im lặng. Anh ấy bật khóc ngay tại chỗ, nhất quyết không lấy một xu mà chỉ cầu xin anh hãy đi chữa bệnh, để bà xã biết tin và chăm sóc anh thật tốt.
Thế nhưng phản ứng của anh rất bình thản, anh chỉ dặn không được nói ra ngoài mà thôi.
Hôm nay cũng vậy. Tổng giám đốc Cố không hề đi họp mà là anh bị bác sĩ Giang ép đưa đến bệnh viện.
Tại phòng khám của bác sĩ Giang - chủ nhiệm khoa ngoại thần kinh tại bệnh viện Hoa Nhân, Giang Ly ném một túi thuốc cùng kết quả chụp phim lên bàn trước mặt Cố Tuyết Trầm: “Cậu tự nhìn lại mình đi. Kích thước, vị trí khối u, mọi thứ đều được ghi rõ ràng ở dưới. Hay là tổng giám đốc Cố còn cần bác sĩ này giải thích chi tiết hơn nữa hả?”
Cố Tuyết Trầm im lặng, đôi mắt rũ xuống, nhìn chằm chằm vào kết quả.
Khối u đã lớn hơn lần trước một chút, hiện nó đang nằm gần động mạch chủ trong hộp sọ, sẽ dần chèn ép dây thần kinh thị giác. Cơn đau đớn mỗi lần phát tác sẽ dữ dội hơn, kéo theo đó là tình trạng ù tai, nôn mửa rồi hôn mê.
Giọng anh trầm thấp, có hơi lạnh nhạt: “Lại đổi thuốc à?”
Từ khi phát hiện khối u đến giờ, anh đã phải thay thuốc mấy lần, loại nào cũng đắng kinh khủng khϊếp.
Giang Ly cố gắng kiềm chế cơn giận: “Đây là lần cuối cùng cậu đổi thuốc đó, hiểu chưa? Đã đến giai đoạn này rồi thì không còn loại thuốc nào hiệu quả hơn được nữa.”
“Huống chi mấy loại thuốc đó chỉ có công dụng giúp hộp sọ duy trì sự ổn định trong giới hạn bình thường.” Giang Ly nhấn mạnh từng từ: “Chứ thuốc không thể làm khối u biến mất, không thể chữa khỏi bệnh cho cậu, thậm chí không thể ngăn cản bệnh phát tác.”
“Cậu đã nói nhiều lần lắm rồi, khỏi cần phải nhắc lại nữa.” Cố Tuyết Trầm gật đầu. Ánh sáng từ trần nhà chiếu lên khuôn mặt anh nhưng không thể soi thấu đôi mắt trống rỗng ấy: “Giang Ly, cậu thật sự muốn mổ cho tớ sao? Thật sự muốn tận mắt chứng kiến tớ chết như thế nào à?”
Giang Ly đột nhiên biến sắc, hai tay siết chặt thành nắm đấm: “Rõ ràng lúc mới phát hiện thì cậu còn có thể chữa được! Khi đó tình trạng còn chưa nghiêm trọng như bây giờ! Khi đó tớ nói đứt lưỡi là chỉ cần cậu dành ra nửa năm trị liệu thì bệnh tình sẽ thuyên giảm, thế mà khi đó cậu nói cái gì cơ? Cậu nói rằng cậu không chờ được nửa năm, không đáng giá để đánh đổi thời gian còn gì?”
Cố Tuyết Trầm im lặng, ánh mắt dừng trên chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út.
Một chiếc nhẫn rất đơn giản chính là thứ mà Hứa Tứ Nguyệt tự tay đeo lên cho anh trong lễ cưới.
Anh khẽ vuốt ve chiếc nhẫn, hàng mi đen nhánh khẽ rung động che đi một màu u tối nhàn nhạt phủ trên mí mắt.
Luôn có người hỏi anh có đáng giá hay không nhưng từ nhỏ đến lớn, anh chật vật lắm mới đi đến được ngày hôm nay... điều quan trọng chưa bao giờ là đáng giá mà là nguyện ý.
Hơn hai năm trước, anh dốc hết tinh lực vào công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam rồi bất ngờ ngã quỵ trong phòng thí nghiệm. Giang Yến đưa anh đến bệnh viện Hoa Nhân nơi anh trai anh ấy làm việc. Lúc đó anh mới biết, thứ duy nhất trên người có ích với Tứ Nguyệt... lại xuất hiện một thứ không nên có.
Trước đây anh từng nghe người ta nói rằng người mắc u não là do u uất tích tụ, cả đời không thể giải thoát nổi.
Giang Ly từng nói với anh rằng tình hình không quá nghiêm trọng, chỉ là vị trí khối u không tốt nhưng may mắn là chưa đến mức không thể kiểm soát nổi. Nếu lập tức phẫu thuật rồi nghỉ ngơi nửa năm, được người thân chăm sóc chu đáo thì cơ bản sẽ khỏi hẳn.
Nhưng khi đó, công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam đang ở giai đoạn then chốt nhất, thành hay bại đều nằm ở nửa năm quan trọng ấy.
Nếu anh chấp nhận phẫu thuật thì tất cả những gì anh đánh đổi trước đó đều sẽ biến mất. Anh không sợ thất bại, không sợ làm lại từ đầu, điều anh sợ là... Tứ Nguyệt không chờ nổi.
Cô đang bị bệnh, hoàn toàn không biết tình hình của nhà họ Hứa trong nước ra sao. Tin đồn ở Minh Thành nổi lên khắp nơi, tất cả đều là những lời mỉa mai châm chọc cô thiên kim tiểu thư nhà họ Hứa từng vang danh một thời.
Anh hiểu rõ Hứa Thừa vốn không còn khả năng để Đông Sơn tái khởi. Tiền bạc sẽ khiến con người dần trở nên vặn vẹo, cực đoan. Rồi sớm muộn gì cô con gái cũng sẽ trở thành công cụ và lợi thế mặc cả của ông ta.
Đợi đến ngày Tứ Nguyệt trở về nước, cô sẽ rơi thẳng từ thiên đường xuống địa ngục.
Nếu không có ai đỡ lấy, Tiểu Nguyệt Lượng của anh sẽ vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Anh không thể dừng lại.
Huống chi, anh tứ cố vô thân, anh cô đơn một mình, không ai chăm sóc.
Khi đó anh mỉm cười nói với Giang Ly rằng: “Xin lỗi, dạo gần đây tôi không có thời gian. Chỉ cần uống ít thuốc trì hoãn bệnh tình là được.”
Trong suốt khoảng thời gian ấy, anh từng phát bệnh rất nhiều lần. Ban đầu anh còn cố gắng chịu đựng được, về sau bệnh tình nghiêm trọng đến mức mất kiểm soát, phải đưa vào bệnh viện. Lúc mê man rồi tỉnh lại, điều anh nghĩ đến luôn là gương mặt của Tứ Nguyệt.
Mười tuổi cô tết bím tóc nhỏ xinh, kéo anh từ bờ vực địa ngục trở về.
Mười lăm tuổi cô trốn học leo tường, trượt chân rơi vào lòng anh.
Mười tám tuổi cô mặc váy trắng bước đến trước mặt anh, nở nụ cười ngọt ngào nói với anh rằng cô đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.
Lúc yêu đương hay thẹn thùng, cô thường nép vào vai anh. Khi anh hôn thì cô sẽ ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Chỉ chừng đó thôi là đã quá đủ để anh vượt qua mọi gian khổ.
Giang Ly không muốn từ bỏ dễ dàng nên hễ rảnh rỗi là anh ấy sẽ tìm cách kéo anh tới bệnh viện, dẫn anh đến phòng bệnh trò chuyện với những bệnh nhân giống mình để anh nghe người ta kể việc được sống tốt biết bao nhiêu.
Vì thế anh luôn hỏi: “Tại sao phải sống?”
Có người trả lời: “Vì ba mẹ.”
Anh khẽ mỉm cười. Anh không có ba mẹ.
Cũng có người nói: “Vì con cái.”
Đương nhiên anh càng không có.
Người có chí hướng mạnh mẽ nói với anh rằng: “Vì công ty, vì muốn kiếm tiền, vì còn rất nhiều mục tiêu chưa hoàn thành. Hơn nữa, thế giới này rất đẹp, vẫn chưa nhìn đủ.”
Trong lòng anh chợt yên tĩnh hẳn đi.
Lúc ấy, anh còn chưa có nhẫn cưới mà chỉ có một chiếc nhẫn bạc được Hứa Tứ Nguyệt tùy tiện chọn ở chợ đêm. Mục đích ban đầu là để đeo cho vui như món đồ trang sức bình thường, thế nên cô chỉ đeo hai ngày rồi chán, tiện tay vứt đi luôn.
Anh lặng lẽ nhặt về, cất giữ thật kỹ. Sau khi cô đi, anh đeo lên ngón giữa như thể mình đã có bạn gái rồi vậy.
Khi người đàn ông kia trả lời, anh mới cúi đầu, khẽ chạm vào chiếc nhẫn ấy.
Sự nghiệp của anh là vì Tứ Nguyệt mà xây dựng nên một cái tổ thật vững chãi, ấm áp. Anh chưa từng thích thế giới này bởi nó quá đen, quá lạnh lẽo, bởi anh mãi mãi không tìm được một nơi để dung thân.
Về sau, có người nói với anh rằng: “Tôi cố gắng sống là vì người tôi yêu.”
Cuối cùng anh bật cười, quay sang Giang Ly nói: “Tôi cũng có người tôi yêu nhưng tôi có sống hay không... vốn chẳng quan trọng với cô ấy.”
Chiếc đồng hồ trong văn phòng vang lên tiếng “tích tắc”, thời gian trôi qua rất chậm.
Cố Tuyết Trầm ngẩng đầu nhìn Giang Ly đã có vẻ ngoài trầm ổn hơn trước rất nhiều: “Tớ sẽ uống thuốc đúng giờ, cố gắng kéo dài thời gian. Nếu không còn chuyện gì khác thì cậu về trước đi. Tớ còn rất nhiều việc phải xử lý.”
Giang Ly cởi khuy cổ áo sơ mi, khẽ hỏi: “Tuyết Trầm, cậu không thấy đau sao?”
Cố Tuyết Trầm quay đầu lại, nhạt nhẽo cong môi: “Quen rồi.”
Anh không cho tài xế đi cùng mà tự mình lái xe ra khỏi bệnh viện. Trước khi khởi động xe, anh lấy từng vỉ thuốc ra để đổ vào trong lọ vitamin đã chuẩn bị sẵn.
Đúng lúc ấy, điện thoại chợt rung lên một chút rồi nhanh chóng hiện lên một tin nhắn WeChat.
Tiểu Nguyệt Lượng vô địch: [Em là yêu quái sao? Hay em là hồ ly tinh vậy? Nếu không thì sao ông xã cứ trốn tránh em mãi thế?]
Đôi mắt đen của Cố Tuyết Trầm ánh lên một tầng sáng dịu dàng, anh lập tức trả lời: [Ngày trả tiền tháng này sắp tới rồi, chờ em chuẩn bị đủ tiền rồi tôi sẽ suy nghĩ đến vấn đề đó.]
Hứa Tứ Nguyệt không trả lời nữa, một lúc lâu sau mới gửi sang cho anh sticker một con gấu trúc đang lăn lộn khắp sàn.
Đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào đầu gấu trúc, trong lòng ngập tràn những từ ngữ đáng yêu nhưng ngoài miệng lại lạnh lùng: [Đừng làm nũng nữa, không có tác dụng đâu.]