Tính ra đây là lần đầu tiên Hứa Tứ Nguyệt chủ động hôn Cố Tuyết Trầm.
Trong khoảng thời gian yêu đương, cô chỉ cần ở bên cạnh Cố Tuyết Trầm là đủ, còn những chuyện thân mật này vốn không phải thứ cô cần bận tâm. Thoạt nhìn trông anh có vẻ hơi lạnh nhạt, tự biết cách kiềm chế nhưng anh lại rất thích kéo cô lại gần để thân mật với nhau. Ở hành lang thư viện hay lễ đường vắng người, anh sẽ bất ngờ nâng mặt cô lên hôn một cái, cảm giác như thể mãi mãi anh cũng không thấy đủ vậy.
Đương nhiên hiện tại không thể giống như khi ấy nhưng sau khi Hứa Tứ Nguyệt chủ động hôn anh mới phát hiện ra, việc dụ dỗ anh cũng có một hương vị khác.
Vành tai cô dần đỏ ửng, khẽ liếʍ môi một cái.
Cảm giác từ Cố Tuyết Trầm mang đến còn tốt hơn cô tưởng!
Gương mặt anh hơi lạnh giống như ngọc thạch được mài nhẵn khiến người ta muốn dùng nhiệt độ cơ thể của mình để hòa tan lớp băng đó.
Trái tim Hứa Tứ Nguyệt bị một chiếc lông vũ vô hình khuấy đảo, xao xuyến đến nỗi chua xót, ngứa ngáy. Cô hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi mà chỉ muốn nếm thử anh thêm một chút nữa.
Cô thừa dịp Cố Tuyết Trầm còn chưa kịp phản ứng lại kiễng chân lên, định hôn thử lên khóe môi anh. Nhưng cô còn chưa kịp chạm vào thì hàm dưới đã bị ngón tay anh giữ chặt lại.
Hứa Tứ Nguyệt không phản kháng nữa mà lại vô tội hỏi: “Anh làm gì vậy hả? Em nói thật đấy, anh dung túng em như thế thì anh chỉ có lãi chứ không hề chịu thiệt đâu.”
Đáy mắt Cố Tuyết Trầm hiện lên một tầng đỏ sậm, thỉnh thoảng lại xuất hiện những tia lửa mông lung, mờ ảo. Anh chăm chú nhìn đôi môi hơi nhếch lên của Hứa Tứ Nguyệt, l*иg ngực như bị kí©h thí©ɧ đến phát đau. Quả thật anh chỉ muốn hung hăng cắn cô một cái để cô bớt nghịch ngợm mà thôi.
Cổ họng anh khô khốc, khoang miệng cũng khô rát theo.
Muốn kéo cô lại, giữ chặt không cho cô làm loạn nữa, muốn che đi đôi mắt luôn tỏ vẻ chẳng quan tâm kia, muốn liều lĩnh hôn cô, muốn nuốt trọn cô vào lòng.
Muốn đến phát điên... nhưng lại không thể.
Cố Tuyết Trầm siết chặt tay cô, khớp xương căng cứng cả lên. Thấy cô nhíu mày vì đau, anh mới hơi buông lỏng: “Em tưởng giờ vẫn còn là bốn năm trước sao? Em nên tiết kiệm chút sức lực cỏn con đó đi thì hơn, tôi sẽ không dễ dàng bị em thao túng nữa đâu.”
Hứa Tứ Nguyệt để mặc anh nắm chặt cằm mình, hơi nghiêng đầu hỏi lại: “Vậy sao giữa trưa rồi anh còn chưa đi làm, còn tự tay nấu mì cho em?”
Cố Tuyết Trầm cười lạnh: “Tôi tự nấu cho mình thì có, phần còn lại mới là của em.”
Hứa Tứ Nguyệt nhếch đôi môi đỏ mọng: “Mạnh miệng như thế không mệt à?”
“Không bằng em cứng miệng trêu chọc người khác.” Anh mỉa mai: “Chẳng qua tôi chỉ che ô giúp em ở nghĩa trang thôi, vậy mà em đã không màng thể diện thân mật với tôi như vậy rồi sao?”
Nếu là trước đây, Hứa Tứ Nguyệt nghe thấy câu này đã sớm bùng nổ từ lâu. Nhưng bây giờ cô đã hoàn toàn miễn dịch, chậm rãi nói: “Đúng vậy, em nông cạn như vậy đấy. Một cái ô thôi cũng đủ khiến em chủ động thân mật với anh, thế là anh lời to rồi còn gì.”
Cô cố ý trêu chọc anh, cằm khẽ nghiêng qua nghiêng lại trong lòng bàn tay anh. Rồi cô nghiêng đầu, rất tự nhiên hôn một cái lên ngón tay anh, chậm rãi nói: “Mùi vị của chồng em thật sự không tệ chút nào, ngay cả ngón tay cũng đáng để hôn luôn.”
Cổ tay Cố Tuyết Trầm khẽ run lên, vội vàng đẩy cô ra.
Hứa Tứ Nguyệt nhéo khuôn mặt bị anh bóp đến đỏ ửng của mình, ấm ức kể khổ: “Anh nhìn đi, má người ta bị anh bóp đến đỏ rồi đây này! Anh có biết ở Minh Thành có bao nhiêu cô thiên kim tiểu thư sẵn sàng chi cả đống tiền để chỉnh sửa thành khuôn mặt này không? Anh có được rồi còn không biết quý trọng, hừ!”
Cố Tuyết Trầm cố đè nén hơi thở, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng: “Còn dám có lần sau thì sẽ không chỉ là đỏ mặt nữa đâu.”
Hứa Tứ Nguyệt chẳng giận dỗi cũng chẳng ngượng ngùng, đôi mắt sáng long lanh, trên hàng lông mi dài còn vương chút hơi ẩm khiến người ta thương xót. Mà ngũ quan lại quá đỗi xinh đẹp, đẹp đến mức chói mắt.
Cố Tuyết Trầm ép buộc bản thân phải rời mắt đi. Anh xoay người ném đống rau củ vào nồi rồi tắt bếp, không nói một lời rời khỏi phòng bếp.
Hứa Tứ Nguyệt tiến đến, cầm đũa khuấy nồi vài vòng. Sợi mì đã chín vừa vặn có thể ăn được rồi, mùi hương cũng rất thơm.
Cô lên tiếng: “Nếu anh không ăn thì tô mì sẽ thuộc về em hết đó.”
Đáp lại cô là tiếng cửa đóng “rầm” một cái thật mạnh.
Lúc này Hứa Tứ Nguyệt mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm một hơi, trên đôi môi vẫn còn hơi nóng, vẫn còn vương chút hơi ấm của anh. Cô đưa tay lên sờ, cảm giác như còn chưa đủ, tựa như đang cất giấu chút tâm tư vụиɠ ŧяộʍ.
Sự thân mật đó khiến người ta sinh nghiện. Cô rất muốn hôn thử đôi môi lạnh như băng của anh thêm lần nữa xem sao.
*
Ba ngày liên tục Cố Tuyết Trầm phải đi sớm về trễ, cố gắng tránh chạm mặt với Hứa Tứ Nguyệt nhất có thể. Anh kiên trì ở lại công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam đến tận khuya, đợi đến khi chắc chắn cô đã ngủ mới lặng lẽ trở về. Anh sẽ đứng ngoài cửa phòng cô một lúc, hôm sau lại rời đi từ sớm.
Đối với anh mà nói, việc gặp mặt cô chẳng khác nào đang tra tấn sự nhẫn nại của chính bản thân mình vậy.
Hứa Tứ Nguyệt cũng không rảnh rỗi là mấy. Sau khi truyện tranh của cô leo lên top đầu trang web là lượng người đọc tăng lên chóng mặt, mỗi ngày cô đều phải chìm trong đống tin nhắn và thông báo công việc khổng lồ. Huống hồ, vẽ càng nhiều thì thu nhập càng cao, tất nhiên cô sẽ không lãng phí thời gian vàng bạc này.
Ngoài việc cập nhật chương mới, cô còn dành một phần sức lực để thiết kế trang phục cho các nhân vật.
Biên tập viên cũng tìm đến cô: “Thưa cô, ban quản trị trang web đang cân nhắc dựa vào sự hưởng ứng mạnh mẽ của người hâm mộ rồi định bàn bạc với cô một chút. Chúng tôi muốn kết hợp ra mắt vài sản phẩm hot ăn theo đầu truyện. Chuyện quần áo có hơi phức tạp nên tạm thời gác lại nhưng trước mắt chúng tôi định tập trung vào làm túi xách. Chúng tôi muốn dựa theo mẫu vẽ của cô để làm hai phiên bản thử nghiệm, sau khi có doanh thu sẽ chia lợi nhuận theo tỷ lệ phần trăm. Cô thấy ý kiến này thế nào?”
Hứa Tứ Nguyệt suy nghĩ vài phút rồi đáp lại: “Xin lỗi, tôi chỉ vẽ truyện tranh thôi chứ không cho phép bên thứ ba sử dụng bức tranh vào mục đích khác.”
Truyện tranh chỉ là cơ duyên ngoài ý muốn, còn thiết kế mới là điều cô thật sự muốn làm.
Ở Anh, vì không có điều kiện nên tất cả cảm hứng và năng lượng của cô đều bị tiêu hao, khiến cô từng bỏ lỡ con đường mà bản thân yêu thích. Nhưng bây giờ, cô lại nhìn thấy một tia hy vọng khác.
Độc giả chỉ cần nhìn hình là có thể làm theo. Trang web truyện tranh cũng đang nắm bắt cơ hội kinh doanh này, vậy thì tại sao cô không tự mình bắt đầu kinh doanh nhỉ?
Không dựa vào truyện tranh, không dùng chiêu trò mà chỉ cần là Hứa Tứ Nguyệt thôi. Cô sẽ dùng những bản vẽ tự thiết kế để tạo ra những thứ khác biệt so với đám đông.
Cô không muốn trở thành cô con gái không học vấn, không nghề nghiệp, ăn bám người khác giống như Hứa Thừa từng nói. Đương nhiên cô càng không muốn bị Cố Tuyết Trầm xem thường chỉ vì thiếu tiền.
Hứa Tứ Nguyệt lục lại bản thiết kế đã có, cuối cùng chọn ra một mẫu túi xách unisεメ có đường nét tinh tế, gọn gàng, không quá màu mè nhưng cũng không cứng nhắc, rất hợp với nam chính trong truyện... và cũng rất hợp với chồng cô.
Cô quyết định thử làm trước xem sao. Bởi trước khi ra nước ngoài, cô từng học chuyên ngành thiết kế ở trường, mà môn thủ công cũng là môn học bắt buộc. Nhớ hồi đó cô thường được điểm rất cao, gần như có thể bán luôn sản phẩm đó ra ngoài thị trường luôn ấy.
Trước khi lên TaoBao đặt nguyên vật liệu, Hứa Tứ Nguyệt thuần thục bấm số điện thoại, định quấy rầy anh chồng cả ngày không thấy bóng dáng đâu hết.
Số nội bộ 044 gọi lần đầu không liên lạc được. Gọi lần hai thì Kiều Ngự mới căng thẳng nghe máy: “Thưa cô, hiện tổng giám đốc Cố không có trong văn phòng, ngài ấy đang họp ạ.”
“Bao giờ họp xong?”
Kiều Ngự do dự: “... Tôi cũng không chắc lắm.”
Hứa Tứ Nguyệt cũng không làm khó đối phương nữa: “Vậy để tôi gửi WeChat cho anh ấy.”
Kiều Ngự cúp máy, nhẹ nhàng thở ra một hơi mà sống mũi hơi cay cay.
Từ sau khi tận mắt chứng kiến tổng giám đốc Cố đột ngột đau đầu rồi ngất xỉu, đến giờ anh ấy vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Trong mắt anh ấy, Cố Tuyết Trầm là người mạnh mẽ không có thứ gì hạ gục nổi. Một mình anh dẫn đầu trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo khó nhằn này, vượt qua vô số đối thủ.