Chương 22.2: Mê mẩn

Nhân lúc cô đang sững người, anh nhanh chóng đẩy cô vào phòng tắm, khóa trái cửa lại. Anh gọi A Thập tới dặn dò trông nom cô cẩn thận, theo dõi sức khỏe của cô rồi anh mới xuống bếp bảo dì giúp việc nấu cháo và canh gừng giải cảm.

Dì giúp việc lo lắng hỏi: “Dì thấy sắc mặt cháu còn tệ hơn cả cô ấy đấy, cháu có bệnh không đó? Hay để dì nấu gì nóng cho cháu luôn, ăn xong rồi tranh thủ nghỉ ngơi một lát.”

Cố Tuyết Trầm lắc đầu rồi bèn quay người lên lầu. Bàn tay đặt trên cầu thang khẽ siết chặt lại, huyết sắc trên má cũng hoàn toàn biến mất.

Anh đã nôn mửa rất nhiều, gần như không nuốt nổi thứ gì xuống bụng. Đầu đau như muốn nổ tung, cảm giác dày vò vẫn còn rất rõ.

Trong phòng tắm, Hứa Tứ Nguyệt nhìn mình trong gương. Trông cô hơi nhếch nhác thật nhưng đã tốt hơn rất nhiều so với trước đây. Ít nhất thì trong đôi mắt vẫn còn ánh sáng, vẫn còn có hy vọng, không còn giống cái xác không hồn nữa.

Hứa Tứ Nguyệt tắm xong bèn thay một bộ đồ sạch sẽ. Đúng lúc ấy dì giúp việc gõ cửa đưa bát hoành thánh nấu với tôm bóc vỏ cùng bát canh gừng nóng hổi vào phòng cho cô.

Hứa Tứ Nguyệt hỏi: “Anh ấy ăn chưa ạ?”

Dì giúp việc thở dài một hơi: “Nào đã ăn uống gì đâu. Cậu chủ vừa về là đã lên phòng luôn, sắc mặt không ổn chút nào.”

Cô gật đầu: “Không sao đâu ạ, để cháu chăm sóc anh ấy.”

Hứa Tứ Nguyệt ngẩng đầu nhìn nhiệt độ điều hòa. Nhiệt độ rất cao nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh. Cái lạnh từ nghĩa trang như thấm vào xương tủy, mãi không tan đi được. Chỉ khi ôm lấy Cố Tuyết Trầm thì cô mới có cảm giác ấm áp.

Ánh mắt cô cụp xuống, hiện lên tia sáng lấp lánh.

Cô phải thừa nhận rằng mình vẫn còn luyến tiếc cảm giác thân mật bên anh. Ôm lấy anh như thể mở ra một cánh cửa bị niêm phong, khiến tâm trí cô bùng lên khát vọng không thể ngừng lại được.

Cô tìm một cái chăn nhỏ, bọc gối ôm lại thành một cục, tay còn lại cầm khay đồ ăn. Cô quyết định sẽ đến phòng ngủ của Cố Tuyết Trầm.

Hứa Tứ Nguyệt gõ cửa cho có lệ, sau đó cô dùng khuỷu tay đẩy tay nắm cửa, loạng choạng bước vào.

Cố Tuyết Trầm nằm nghiêng trên giường, nghe tiếng động liền mở mắt, chất giọng khàn khàn vang lên: “Em lại muốn làm gì nữa đây?”

Hứa Tứ Nguyệt có chút căng thẳng, cô nhanh chóng đặt đồ xuống rồi bước đến gần anh.

Anh đã thay đồ ngủ nhưng trông không ổn chút nào. Nút áo sơ mi cài loạn cả lên, trong mắt đầy tơ máu.

Hứa Tứ Nguyệt có hơi hoảng hốt. Mẹ cái tên đàn ông chó chết này, thế mà anh nhẫn nại giỏi thật! Dọc đường đi không thấy gì bất thường hết, ai ngờ giờ mới lộ ra, rõ ràng tình trạng của anh còn tệ hơn cả cô nữa cơ mà.

Cô nhẹ nhàng nói: “Dì nấu hơi nhiều mà một mình em ăn không hết, nên... em mới tìm anh giúp một chút thôi mà.”

Cố Tuyết Trầm lạnh nhạt cự tuyệt: “Không ăn. Ra ngoài.”

Hứa Tứ Nguyệt mỉm cười ra điều kiện: “Anh ngồi dậy trước đi. Ngồi dậy rồi em sẽ đi ra.”

Giờ Cố Tuyết Trầm không còn sức phản kháng cô nữa, anh đành phải cố gắng ngồi dậy. Nhưng vừa ngồi dậy xong, Hứa Tứ Nguyệt liền múc một muỗng canh gừng, đưa đến trước môi anh.

“Tuyết Trầm, uống một ngụm thôi.” Giọng điệu cô vô cùng mềm mại, có chút năn nỉ: “Uống một ngụm rồi em sẽ đi.”

Cố Tuyết Trầm kiên quyết không mở miệng nhưng hơi nóng từ thìa canh cứ vờn quanh anh. Rồi ngay cả ánh mắt lo lắng của cô cũng khiến anh không đành lòng.

Cuối cùng anh đành phải mở miệng, nuốt xuống.

Hứa Tứ Nguyệt được đà lại tiếp tục đút từng muỗng nhỏ nữa, dỗ dành cho anh ăn xong nửa bát canh. Rồi cô lại lén đút thêm vài miếng hoành thánh nhỏ xinh.

Thấy môi anh đã hồng hào hơn, cô mới yên tâm phần nào. Cô nhân cơ hội dùng tay lau khóe miệng cho anh, bàn tay vừa mềm vừa ấm khẽ chạm vào.

Cố Tuyết Trầm nhíu mày: “Ăn xong rồi, còn không ra ngoài đi?”

Hứa Tứ Nguyệt cười híp mắt: “Em đã chữa bệnh cho anh rồi. Giờ đến lượt anh đền đáp, giúp em hồi phục có được không?”

Cô đè vai anh xuống, ép anh nằm lại giường, đắp chăn thật cẩn thận. Sau đó cô cởi dép, kéo chiếc giường phụ ra rồi nằm sát bên mép giường anh.

Cố Tuyết Trầm cau mày: “Hứa Tứ Nguyệt!”

“Bà xã đây rồi, không cần lớn tiếng như vậy.” Cô vỗ gối, quay sang đối mặt với anh, nhẹ nhàng vươn tay khoác lên người anh. Đôi mắt đào hoa trong veo, dịu dàng nhìn thẳng vào anh.

“Một mình em ngủ lạnh lắm, em muốn ở cạnh anh cơ. Em hứa sẽ không chui vào chăn mà chỉ mượn nửa cái giường thôi. Đừng đuổi em đi mà!”

Cô yếu ớt than thở: “Nếu để em ngủ một mình thì em sẽ khóc lóc suốt cả đêm mất. Anh cũng phải thông cảm cho bệnh nhân đáng thương một chút chứ... Dù sao thì cũng ôm hết cả rồi, có ngủ chung một đêm cũng đâu khác gì...”

Thái dương Cố Tuyết Trầm giật mạnh liên hồi, ngón tay gầy gò nắm chặt lấy mép giường. Anh thật sự rất muốn ném cô ra ngoài nhưng bàn tay vừa chạm vào lại có chút không nỡ.

Mái tóc dài của Hứa Tứ Nguyệt mềm mại xõa ra. Cô chắp tay trước ngực, mỉm cười với anh, giọng điệu dịu dàng như nước: “Tuyết Trầm... anh nhường em một lần đi, đừng để em một mình vậy chứ.”

Trái tim Cố Tuyết Trầm như bị ngâm trong nỗi chua xót xen lẫn ngọt ngào đầy đau đớn.

Anh cũng từng cầu xin cô.

Dùng ánh mắt, dùng hành động, dùng quãng thời gian mỗi ngày từ sáng đến tối để cầu xin cô. Nếu đã trêu chọc rồi thì đừng bỏ lại anh một mình. Ngoại trừ cô ra thì anh chẳng có gì cả.

Nhưng cô chưa từng để ý tới mà chỉ quay đầu bước đi, mặc kệ anh có đau đớn đến thế nào. Dù anh có biến mất hay chết đi thì cô cũng không buồn liếc nhìn một cái.

Thế mà bây giờ... cô lại nằm trên giường anh, coi những lời này như trò đùa để dỗ dành anh.

Lông mi Cố Tuyết Trầm khẽ run lên, anh trầm mặc xoay người, đưa lưng về phía cô, cất giọng khàn khàn: “Tùy em.”

Bị bỏ lại đau đến thế nào, một mình anh biết là đủ rồi.

Dù cô có tệ bạc với anh ra sao thì cô vẫn là Tiểu Nguyệt Lượng trong lòng anh, được anh trân quý như báu vật.

Trái tim Hứa Tứ Nguyệt đập rất nhanh. Đây không phải lần đầu hai người cùng chung chăn gối nhưng so với đêm tân hôn thì hôm nay lại rất khác.

Cô kiên nhẫn chờ đợi, đợi đến khi Cố Tuyết Trầm ngủ say, đợi đến khi anh bất giác xoay người lại gần cô một chút.

Cô nín thở, tỉ mỉ quan sát khuôn mặt anh.

Giữa chân mày anh khẽ nhíu lại, hàng mi dài đen nhánh như chiếc quạt che đi đôi mắt, chỉ còn lại gương mặt lịch lãm, tao nhã kia. Dưới đuôi mắt có một nốt ruồi lệ mờ nhạt khiến khuôn mặt điển trai này gia tăng thêm vài phần khí sắc mê người.

Hứa Tứ Nguyệt thử vươn tay ra, khẽ chạm vào môi anh.

Trên môi có một vết thương như thể là anh tự cắn ra vậy.

Nếu như... nếu như là cô cắn thì không biết sẽ có tư vị gì nhỉ.

Hai má Hứa Tứ Nguyệt dần nóng lên, ánh mắt lại dời xuống yết hầu, xương quai xanh, rồi đến cổ áo mở rộng và l*иg ngực rắn rỏi.

Bốn năm trôi qua, cô vẫn không thể nào thoát khỏi sức hấp dẫn từ nhan sắc của Cố Tuyết Trầm.

Hứa Tứ Nguyệt lặng lẽ quay lại giường nhỏ của mình. Cô khẽ cắn ngón tay, đôi mắt ướŧ áŧ.

Xong rồi...

Rung động là điều tuyệt đối không nên làm trước.

Nhưng cơ thể còn thành thật hơn nhiều so với lý trí, dường như cô lại mê mẩn anh rồi.

Thế là Hứa Tứ Nguyệt cứ trằn trọc suốt đêm, vì nhan sắc đẹp trai kinh người ấy mà cắn răng chịu đựng đến tận khuya, vậy nên đến gần trưa hôm sau cô mới tỉnh lại. Người đàn ông bên cạnh đã sớm biến mất từ lâu, cô đưa tay sờ soạng mà chỉ thấy ga giường lạnh lẽo.

Cô ai oán duỗi người, quay lại nhìn đồng hồ mới thấy bữa sáng đã qua, giờ cũng chẳng có gì để ăn.

Thảm đến không tả nổi.

Cô chậm rãi đứng dậy, để không cảm thấy mình chịu thiệt thòi, cô dứt khoát chui luôn vào chăn của Cố Tuyết Trầm. Cô lăn một vòng, vùi mặt vào gối, hít lấy mùi hương mát lạnh mà anh để lại. Thế rồi ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng động, dì giúp việc ló đầu nhìn vào, vừa thấy dáng vẻ của cô liền không nhịn được bật cười thành tiếng.

Hứa Tứ Nguyệt đỏ mặt ngồi bật dậy, cố gắng che giấu hành vi phạm tội của mình.

Dì giúp việc nhỏ giọng nói, vừa cười vừa trêu: “Dì lén lên đây báo cho cháu biết, tổng giám đốc Cố vẫn chưa đi đâu. Giờ tổng giám đốc đang ở dưới bếp nấu mì cho cháu đấy. Cậu ấy không cho dì nói nên cháu đừng để lộ nha.”

Hứa Tứ Nguyệt lập tức bò xuống giường vì chỉ sợ sẽ bỏ lỡ hiện trường quan trọng ấy. Cô chỉ rửa mặt, chải đầu qua loa rồi lập tức chạy vọt xuống tầng một. Lúc đến gần phòng bếp, cô lại thản nhiên làm ra vẻ vô cùng bình tĩnh, chậm rãi bước tới rồi lặng lẽ nhìn vào trong.

Ống tay áo của người đàn ông được xắn lên đến khuỷu tay để lộ cánh tay thon dài. Anh đang cúi đầu đứng trước bàn, chậm rãi cắt rau. Hứa Tứ Nguyệt nhìn từ phía chỉ thấy vòng eo thon gọn được dây tạp dề buộc lại trông cực kỳ đẹp mắt, khiến trái tim cô bất giác đập loạn cả lên.

Hứa Tứ Nguyệt nhẹ nhàng vỗ l*иg ngực mình để trấn tĩnh. Sau đó cô nhẹ nhàng bước đến gần, dang hai tay ôm lấy eo anh, gò má dán vào lưng anh.

Cố Tuyết Trầm khẽ cứng đờ người lại, không khí như ngưng đọng trong vài giây. Con dao trong tay anh chém xuống thớt “cạch” một tiếng. Anh khẽ nắm lấy tay cô, dễ dàng xoay người lại: “Hứa Tứ Nguyệt, có phải tôi dung túng em hơi quá rồi phải không?”

Hứa Tứ Nguyệt ngẩng mặt nhìn anh.

Người đàn ông có dung mạo tú sắc khả xan* như này mà chỉ được nhìn chứ không được ăn thì quả thật rất lãng phí!

Cô hơi chớp mắt, một tay kéo gáy anh xuống, đôi môi mềm mại chạm lên má anh.

“Cố Tuyết Trầm.” Giọng cô mềm nhũn như đang mê hoặc anh: “Hay là anh thử xem... thử dung túng em thêm một chút nữa đi.”

(*) Tú sắc khả xan: là một thành ngữ Hán cổ, ý chỉ dung nhan xinh đẹp có thể khiến người ta quên cả đói khát, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ no.