Chương 21.3: Ôm thật chặt

“Cho... Tứ Nguyệt...” Cố Tuyết Trầm cảm giác đầu mình như bị búa bổ vào, trước mắt anh tối sầm lại, gần như không còn nhìn thấy gì nữa. Anh loạng choạng đứng dậy, dùng hết sức cắn răng nói ra từng chữ: “Xe tốt nhất... đến nhà họ Hứa... đón cô ấy...”

Cơn đau dữ dội đến mức khiến người ta phát điên, như hàng ngàn vũ khí sắc nhọn đâm vào huyệt thái dương, cứ thế tàn sát không chút thương tiếc. Mọi ánh sáng trong thế giới của anh dần tan biến, chỉ còn lại sự giày vò tàn nhẫn nhất.

Cố Tuyết Trầm không chịu nổi nữa bèn lao vào tường tìm đến nhà vệ sinh, đóng sầm cửa lại rồi nôn mửa từng đợt. Anh không ăn gì nên căn bản không có gì để nôn cả. Nhưng cơn đau trong đầu vẫn như lưỡi đao không ngừng bổ xuống, như muốn kéo anh xuống địa ngục luôn vậy.

Kiều Ngự sợ tới mức quỳ xuống bên cạnh đỡ lấy anh, chuẩn bị gọi xe cấp cứu. Thế mà trong tình cảnh đó, Kiều Ngự vẫn còn nghe thấy giọng nói khàn khàn, yếu ớt của Cố Tuyết Trầm: “Tìm... Giang Ly, đừng để... những người khác nhìn thấy tôi...”

Đến giây phút cuối cùng mà anh vẫn còn chút lý trí để dặn dò cấp dưới những chuyện này.

Xe cứu thương của bệnh viện Hoa Nhân không bật còi, lặng lẽ chạy vào hầm để xe của trụ sở công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam. Giang Ly mặc áo blu trắng, dẫn theo đội ngũ y tế lên thang máy chuyên dụng, trực tiếp lên tầng 16 rồi lao như bay vào văn phòng.

Đây là lần đầu tiên Giang Ly nhìn thấy Cố Tuyết Trầm thảm hại như vậy, anh ấy không nhịn được bèn buột miệng chửi thề một câu. Trông Cố Tuyết Trầm vô cùng tệ, quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, cánh môi bị cắn đến bật cả máu.

Giang Ly mắng to: “Đáng đời lắm! Muốn chết thì chết luôn đi cho rồi! Cậu không đau thì ai đau nữa chứ?”

Mắng thì mắng vậy nhưng Giang Ly không chờ đội ngũ y tế ra tay mà lập tức cõng Cố Tuyết Trầm từ ghế sô pha lên.

Cố Tuyết Trầm không còn động đậy nữa, dường như đã hoàn toàn hôn mê.

Bệnh viện Hoa Nhân cách Thâm Lam không xa. Xe cứu thương vừa rời khỏi tòa nhà là đã lập tức bật còi, tranh thủ từng giây từng phút đưa anh đến phòng cấp cứu. Trước khi được đẩy vào phòng phẫu thuật, Cố Tuyết Trầm tỉnh lại trong giây lát. Đôi mắt anh vẫn dại cả đi, lặng lẽ nhìn Giang Ly rồi mới khàn khàn nói: “Đừng nói... với Tứ Nguyệt...”

Giang Ly trừng mắt: “Cậu còn dám nói thêm một câu thì tớ sẽ gϊếŧ chết cậu luôn đấy!”

Trước khi xe của Hứa Anh vào đến cổng nhà họ Hứa, Hứa Tứ Nguyệt do dự rất lâu rồi cuối cùng vẫn gọi cho Cố Tuyết Trầm một cuộc điện thoại.

Không ai nghe số nội bộ cả. Cuộc gọi qua WeChat cũng không có người trả lời. Tin nhắn cũng không hồi âm. Cuối cùng, cô bèn gọi điện thoại di động cho anh. Nhưng sau khi đổ chuông rất lâu, cuộc gọi tự động ngắt kết nối.

Hứa Tứ Nguyệt mím môi, không muốn thừa nhận rằng trong lòng cô đang có một chút hụt hẫng, lo lắng, bất an.

Lại phớt lờ cô nữa rồi.

Cô siết chặt túi xách trong tay, cố gắng trấn tĩnh. Không trả lời thì thôi, cô không thèm dựa dẫm vào anh!

Hiện tại nhà họ Hứa đã suy tàn, vì chút thể diện cuối cùng nên Hứa Thừa mới phải bán hết các bất động sản khác để lấy tiền mặt tiêu xài, giờ chỉ còn giữ lại căn biệt thự này mà thôi.

Hứa Anh vừa lái xe vào sân là Hứa Tứ Nguyệt lập tức đẩy cửa bước xuống. Qua ô cửa kính sát đất trong phòng khách dưới tầng một, cô thấp thoáng trông thấy bóng dáng quen thuộc của người đàn ông. Ông ta đang ôm vài khung tranh, có vẻ đang chuẩn bị mang đi đâu đó.

Cô đứng giữa sân, nhìn căn nhà mà mình đã từng sống suốt nhiều năm. Dường như mọi thứ không thay đổi gì nhiều so với trong ký ức cả.

Trong vườn vẫn còn chiếc xích đu cô từng chơi, con thỏ cô từng nuôi, giàn hoa cô từng trồng, mái ngói vỡ do cô nghịch phá. Những người bên trong từng là ba mẹ cô, bọn họ đã từng yêu thương nhau, nâng niu cô như hòn ngọc trên tay.

Hứa Anh chạy từ phía sau lên, căng thẳng dặn dò thêm: “Chị ơi, bất kể lúc cãi nhau ba có nói chị thế nào, chị đều phải nhớ một điều: chị là người tốt nhất, xinh đẹp nhất, kiêu ngạo nhất, chị phải làm công chúa.”

Hứa Tứ Nguyệt khẽ cười lạnh: “Chị đây vốn là công chúa rồi mà.”

Không ai nâng đỡ, không ai bảo vệ, cô vẫn là công chúa của riêng mình.

Cô vén mái tóc rủ xuống, trực tiếp bước vào cửa chính nhà họ Hứa. Trước ánh mắt sửng sốt của vợ chồng Hứa Thừa, thậm chí cô còn nở nụ cười tươi rói, bình tĩnh nói ra một câu: “Muốn đi bán tranh à? Thế thì phải đợi mười phút nữa nhé.”

Nói rồi cô nhanh chóng lên tầng hai, đá văng cửa phòng ngủ cũ của mình ra. Bên trong không còn món đồ nào đáng giá, có thứ đã bị bán, có thứ đã được Hứa Anh lén trả lại cho cô.

Hứa Tứ Nguyệt nhanh chóng tìm được một chiếc túi du lịch lớn. Cô nhanh chóng gom hết những món đồ không đáng giá trong mắt Hứa Thừa. Đó là di vật của mẹ, những bản thiết kế dày cộm mà cô từng vẽ, những món quà trước kia Cố Tuyết Trầm tặng. Tất cả đều được cô bỏ vào túi, không để sót lại thứ gì.

Hứa Thừa lập tức đuổi theo, trừng mắt hỏi: “Mày định làm gì thế? Trong hôn lễ mày đã làm loạn như thế rồi, đã chẳng để lại chút thể diện nào cho tao, thế mà giờ này mày còn quay lại cái nhà này lấy đồ nữa ư?”

Hứa Tứ Nguyệt mở túi ra, ném thẳng cho ông ta: “Tôi lấy thì sao chứ? Có thứ nào không phải của tôi không?”

Đôi môi xinh đẹp của cô hơi cong lên: “Hứa Thừa, thứ không thuộc về tôi thì tôi ngại bẩn lắm, ông có cầu xin tôi cầm thì tôi cũng không cần đâu. Nhưng đã là thứ thuộc về tôi thì không một ai được phép chạm vào hết.”

Người phụ nữ đứng dưới tầng nghe đến đây bèn khóc lớn: “Nguyệt Nguyệt ơi, con làm cái gì thế? Chúng ta đều là người một nhà cả mà, mẹ đeo trang sức của bà ngoại cho con cũng là để giữ thể diện cho con trong buổi hôn lễ. Chẳng lẽ con lại không biết phân biệt tốt xấu mà hiểu lầm mẹ như vậy sao, rồi còn hiểu lầm cả Hứa Anh nữa chứ...”

Hứa Anh tức giận hét lớn: “Bà đừng làm chuyện ghê tởm như vậy nữa được không!”

Hứa Tứ Nguyệt chẳng thèm nghe thêm nửa câu mà liền đẩy Hứa Thừa ra, kéo túi xuống tầng. Ba bức tranh đặt ngay ngắn trên bàn trà phòng khách được dán nhãn với mức giá vô cùng rõ ràng.

Cô vươn tay định lấy thì người phụ nữ kia lại nhào tới che chở, muốn nắm chặt tay cô.

Hứa Tứ Nguyệt dứt khoát vung tay tát thẳng vào mặt bà ta. “Bốp” một tiếng vô cùng vang dội. Cô nhìn xuống từ trên cao, nhướng mày: “Cút.”

Hứa Anh vừa khóc, vừa giúp Hứa Tứ Nguyệt cầm bức tranh lên, căm tức nhìn mẹ mình: “Bà còn chút liêm sỉ nào nữa hay không? Bà đừng đυ.ng vào đồ của dì Trình nữa đi!”

Hứa Tứ Nguyệt gắt gao giữ chặt bức tranh.

Thật ra bức tranh rất nặng, rất lớn. Cánh tay của cô không gánh đỡ nổi nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng, vững vàng nâng nó lên.

Hứa Thừa tức giận lao đến ngăn cản, cuối cùng cũng không giữ nổi thể diện nữa: “Hứa Tứ Nguyệt, tao thật sự hối hận vì đã sinh ra mày, nuôi lớn mày như vậy! Tao thà nuôi chó còn hơn, ít nhất thì con chó còn trung thành với chủ của nó, còn mày thì sao? Gả cho người ta rồi liền muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Hứa đúng không? Mày nghĩ Cố Tuyết Trầm coi mày là thứ gì tốt đẹp lắm sao? Người ta chỉ nhất thời cao hứng mới bỏ tiền ra mua mày, chờ hắn chán rồi thì mày chẳng là cái thá gì cả! Cuối cùng rồi mày vẫn phải quay về cầu xin tao nuôi mày mà thôi!”

“Mày biết tao liên hôn thương mại với mẹ mày còn gì, vốn dĩ tao với mẹ mày chẳng có tình cảm gì cả. Thế nhưng mày có biết tại sao mấy năm nay tao vẫn chiều chuộng mày không?” Hứa Thừa chỉ tay vào Hứa Anh: “Chính là vì Anh Anh đó. Bởi vì Anh Anh không nhận được thứ đáng ra thuộc về nó nên tao mới áy náy với mày như thế!”

Hứa Tứ Nguyệt lặng lẽ nhìn ông ta, đột nhiên bật cười thành tiếng.

Thì ra tất cả đều là giả. Không có gì thật sự thuộc về cô cả.

Cô từng nghĩ tình thương của ba là thứ không thể hủy diệt, hóa ra đó chỉ là sự thay thế cho một đứa con gái khác mà thôi.

Hứa Tứ Nguyệt muốn dùng lời lẽ cay nghiệt nhất để phản kích nhưng nào ngờ lại bị Hứa Anh cướp lời. Hứa Anh bật khóc nức nở mắng lớn: “Mấy người có bệnh hết à? Có là liên hôn thương mại thì cũng là cuộc hôn nhân mà! Trong hôn nhân mà lại đi tìm người khác thì đó vẫn là hành động cực kỳ ghê tởm, là nɠɵạı ŧìиɧ đó! Mấy người không chỉ nɠɵạı ŧìиɧ mà còn sinh ra tôi - một đứa con rác rưởi không nên tồn tại đây này!”

Đột nhiên phòng khách rơi vào khoảng không tĩnh lặng.

Hứa Anh hoàn toàn không để ý tới lời lẽ, gào thẳng vào mặt Hứa Thừa: “Đáng ra tôi phải bị sinh non, phải chết rồi mới phải! Chị tôi tốt đẹp như vậy, là do người vợ chính thức của ông sinh ra. Thế nên chị ấy vừa thông minh, vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, đến một sợi tóc của chị ấy mà tôi cũng không bằng. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần lén nhìn thấy chị một lần là tôi đã không dám ăn cơm suốt cả ngày rồi. Tôi còn sợ làm bẩn hình tượng đẹp đẽ nhất trong lòng tôi đó!”

Hứa Anh trừng mắt nhìn Hứa Thừa: “Dựa vào đâu mà ông mắng chị ấy? Dựa vào đâu mà bán chị ấy? Chị ấy nên tuyệt tình đoạn tuyệt với kẻ làm ba như ông mới phải ấy!”

Rồi Hứa Anh lại trừng mắt nhìn mẹ ruột của mình: “Còn bà dựa vào cái gì mà dám chiếm đoạt vị trí của dì ấy? Bà cũng chỉ là người thứ ba, lấy cái danh “mối tình đầu” làm bình phong. Trong khi bản thân lại mất hết vô liêm sỉ, còn muốn lợi dụng con gái để giả vờ đáng thương, để trèo cao!”

Hứa Anh khóc ròng không sao ngừng lại được: “Chị tôi làm sai cái gì chứ? Không ai trong số các người có tư cách nói chị ấy nửa lời!”

Lúc nãy Hứa Tứ Nguyệt có bao nhiêu giận dữ thì giờ phút này cô lại càng thấy hoang mang bấy nhiêu.

Đây là lần đầu tiên cô chăm chú nhìn Hứa Anh đến thế. Hứa Anh gầy nhom, xấu xí, ngốc nghếch, luôn bị Lương Yên lợi dụng, nói năng bậy bạ, từ ngữ chẳng ra sao.