Chương 21.1: Ôm thật chặt

Thuốc nhuộm thấm ướt cổ váy ngủ rồi loang lổ thành một mảng vết bẩn vô cùng kỳ dị. Vết thương giả bị thuốc nhỏ mắt vô tình rửa sạch đi hết, cuối cùng chỉ còn lại hình dáng đáng thương vô ngần như một tấm giấy chứng nhận tội lỗi.

Hứa Tứ Nguyệt vừa xấu hổ vừa tức giận đến mức suýt chút nữa nghẹn thở.

Ông trời thật sự muốn trừ khử cô đến bước đường cùng sao!

Tính ra thì cô mới trêu chọc Cố Tuyết Trầm được mấy lần chứ? Tại sao lần nào cũng gặp chuyện không hay vậy? Cô còn tưởng rằng việc bị trật lưng là đã đủ mất mặt lắm rồi, không ngờ so với tình cảnh bây giờ thì chẳng đáng gì cả!

Những yếu tố cơ bản nhất của một “tra nữ” là gì đây? Trước hết là phải đẹp, mà giờ cô xấu hổ đến mức không thể đẹp nổi nữa rồi. Tiếp theo là phải có khí chất, đừng nói đến khí chất, đến chút tôn nghiêm cuối cùng còn sắp bị chôn sống rồi đây này. Cuối cùng phải biết hư hỏng, kết quả là cô vừa mới sử dụng chút thủ đoạn, tâm cơ thôi là đã bị nghiệp quật luôn rồi!

Nếu Cố Tuyết Trầm còn dám nói cô là “tra nữ” thì cô tuyệt đối không phục đâu!

Bởi Hứa Tứ Nguyệt này không còn tư cách làm “tra nữ” nữa, mất hết mặt mũi rồi!

“Hứa Tứ Nguyệt, em giải thích cho rõ ràng đi.” Giọng điệu Cố Tuyết Trầm lạnh như băng.

Hứa Tứ Nguyệt lấy tay che ngực, bị ép ngẩng đầu lên đối diện với anh. Ngay khi ánh mắt hai người vừa chạm nhau, cô lập tức phát hiện khóe mắt Cố Tuyết Trầm hơi đỏ ửng lên, ánh nhìn lạnh lẽo đến mức tưởng như muốn nuốt sống cô vào bụng luôn vậy.

Như thể anh đang đè nén hết thảy sự lo lắng, tức giận và cả đau đớn. Nhưng cũng giống như anh bị người ta phá rối công việc rồi lại phát hiện bản thân bị lừa, cảm xúc dồn nén đến đỉnh điểm.

Cô yên lặng suy nghĩ một chút, tự nhận định rằng vế sau có vẻ hợp lý với thực tế hơn.

Cô cứng rắn nói: “Còn gì để giải thích nữa sao? Không phải anh đều thấy hết cả rồi à?”

Cố Tuyết Trầm nắm lấy cổ tay cô, ép cô vén lớp áo che vết thương giả ra: “Bốn năm mà chẳng có tiến bộ nào, không ngờ em lại dùng chiêu trò ấu trĩ của lũ con nít để lừa tôi như này!”

Vết thương giả bị lộ ra, hiệu quả không khác gì với lúc bị lột sạch giữa đường vậy.

Hứa Tứ Nguyệt cảm thấy nhục nhã đến cực điểm nhưng ngược lại cô cũng nghĩ thoáng hơn hẳn. Cô thoát khỏi sự kiềm chế của Cố Tuyết Trầm, chậm rãi ngẩng đầu lên. Thuốc nhỏ mắt còn đọng lại tiếp tục chảy xuống tạo hiệu ứng đúng kiểu “ai thấy cũng thương”.

“Em muốn như vậy chắc?” Cô điều chỉnh giọng nói vừa mềm mại vừa ủy khuất: “Mỗi ngày anh đều né tránh em, không cho gọi điện thoại cá nhân, cái gì mà có việc thì gọi đường dây nội bộ. Kết quả thì sao chứ? Ba ngày gộp lại anh cũng không nhận quá năm cuộc gọi của em. Nếu em không dùng chút thủ đoạn thì chẳng lẽ anh định quên luôn là mình đã cưới vợ rồi sao?”

L*иg ngực Cố Tuyết Trầm phập phồng dưới lớp áo sơ mi ấy.

Hứa Tứ Nguyệt lại gia tăng thêm một chút ý tứ đe dọa: “Cho dù anh kết hôn chỉ để hành hạ em thì chí ít anh cũng phải gặp mặt em mới hành được chứ? Anh cứ trốn tránh mãi là sao thế hả? Mà em có phải người bình thường đâu, tâm lý em có vấn đề rất lớn. Anh chọc giận em thì còn đỡ nhưng nếu anh cứ mặc kệ em thế này, biết đâu một ngày nào đó em sụp đổ rồi gây chuyện thật thì sao?”

Cô nói càng nhiều thì cảm xúc càng chân thật hơn: “Hơn nữa, anh cũng biết rõ hiện tại em đang dựa vào việc vẽ tranh để kiếm sống, hình tượng nam chính mà em vẽ còn phải dựa vào anh. Giờ anh không cho em nhìn thêm mấy lần thì em biết lấy cảm hứng từ đâu để làm việc đây? Mà không làm việc thì sao em trả tiền em nợ anh được!”

“Cho nên...” Đuôi mắt cô khẽ cụp xuống, hít một hơi thật sâu: “Em làm tất cả chuyện này đều là bị ép buộc thôi. Thật ra thì hôm nay không phải em chỉ mua mỗi miếng dán này để lừa anh đâu, mà em còn cố ý không gọi điện cho anh cả ngày đấy. Em muốn biết rốt cuộc anh có...”

Cố Tuyết Trầm không thể không nhìn cô, cảm nhận trái tim mình đập mạnh.

Đôi mắt đào hoa của cô lấp lánh thứ ánh sáng mơ màng, vẻ quyến rũ dịu dàng đọng trên hàng lông mi dài cong vυ"t. Cô hít sâu lần nữa, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh: “Xem anh có nhớ em chút nào không?”

Khóe môi Cố Tuyết Trầm khẽ mím lại, đáy mắt càng đỏ hơn.

Cô nói hôm nay cô cố ý không gọi chỉ để... khiến anh nhớ cô mà thôi.

Chữ “muốn” nghẹn lại trong cổ họng, như giãy giụa muốn thoát khỏi l*иg giam. Thế nhưng Cố Tuyết Trầm vẫn cố gắng nuốt xuống, anh dời tầm mắt, yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống mấy lần rồi mới khàn giọng nói: “Không nhớ, sau này em đừng gọi nữa. Tôi muốn yên tĩnh.”

Lời nói thì vô tình nhưng anh lại lập tức sai A Thập mang khăn ướt lên, rút vài tờ khăn giấy đưa cho Hứa Tứ Nguyệt.

Hành động này khiến khóe miệng cô hơi cong lên. Cảm giác mất mặt vừa rồi lập tức tan biến chỉ trong tích tắc. Rồi trong lòng cô lại nổi lên ý chí chiến đấu, lúc nhận khăn cô còn cố tình chạm nhẹ vào ngón tay anh, truyền qua một chút nhiệt độ ấm áp rồi mới chậm rãi buông ra.

Đầu ngón tay Cố Tuyết Trầm như bị thiêu cháy khiến anh phải lập tức thu tay lại, xoay người chuẩn bị xuống lầu: “Tôi còn có việc, không cần chờ cơm.”

Nhưng anh còn chưa kịp bước đi, vạt áo anh đã bị Hứa Tứ Nguyệt nhẹ nhàng kéo lại.

“Vì buổi tối hôm nay, em đã cố tình để dì giúp việc về sớm mà.” Giọng điệu của cô rất vô tội: “Cơm tối chẳng có ai lo... Chẳng lẽ cách anh hành hạ em là để em chết đói ở nhà luôn à?”

Cố Tuyết Trầm hít sâu một hơi, nhíu mày nhẫn nại: “Rốt cuộc em muốn gì?”

Hứa Tứ Nguyệt mím môi cười: “Muốn ăn tối với chồng em, cái gì cũng được hết. Nếu không em đói quá thì có khi em lại... làm loạn đấy.”

Huyệt thái dương Cố Tuyết Trầm bắt đầu nhói đau.

Thật ra sức lực của bàn tay đang níu lấy anh cũng không quá mạnh, cũng dễ dàng gạt ra thôi. Chỉ cần cô nói thêm vài câu là có khi anh sẽ tức điên lên rồi, mặc dù anh có thật sự bỏ mặc cô ở nhà một mình thì chắc cô cũng chẳng chết đói được.

Trong lòng hiểu rõ tất cả nhưng anh lại không thể làm được bất kỳ điều gì.

Cố Tuyết Trầm cụp mắt, dạ dày vẫn âm ỉ đau. Bữa trưa đã nguội lạnh từ lâu, cộng thêm cả ngày hôm nay anh cứ lơ ngơ mất hồn mãi nên giờ anh phải gánh chịu hậu quả.

Anh còn đang định nói gì đó thì Hứa Tứ Nguyệt đã buông tay ra trước một bước, nhanh chóng đi xuống cầu thang vào bếp, mở tủ lạnh tìm đồ.

Cố Tuyết Trầm đứng yên một lát, lặng lẽ nhìn ánh đèn vàng ấm áp nơi đó. Cảm giác không nỡ dứt ra rồi cuối cùng anh cũng chậm rãi bước theo.

Khi anh đi đến cửa bếp, vừa vặn bên trong vang lên tiếng “Đinh”.

Hứa Tứ Nguyệt mở lò vi sóng, bưng cốc sữa nóng ra. Rồi cô xoay người đưa cho Cố Tuyết Trầm, đôi mắt trong veo như vầng trăng rằm: “Em thấy vừa rồi hình như anh ôm bụng thì phải, chắc là dạ dày khó chịu lắm đúng không? Anh uống chút gì ấm nóng đi.”

Sắc mặt Cố Tuyết Trầm hơi biến đổi, vô thức lùi nửa bước.

Đừng... đừng đối xử tốt với anh.

Đừng thử dò xét cảm xúc của anh nữa.

Anh đã quen với lạnh lẽo rồi, đừng cho anh một chút ấm áp nào nữa.

Cố Tuyết Trầm im lặng không nhận, bàn tay dần siết chặt lại. Hứa Tứ Nguyệt nhẹ nhàng nâng tay anh lên, đặt ly sữa vào tay anh: “Anh mau uống đi. Nếu không thì em sẽ đút cho anh đó.”

Rồi cô lại mở lòng bàn tay ấm áp vừa cầm ly sữa áp lên bụng anh, ánh mắt sáng long lanh: “Như vậy sẽ dễ chịu hơn một chút đúng không?”

“Nếu có hiệu quả...” Hứa Tứ Nguyệt nghiêng đầu, khuôn mặt đẹp như tranh vẽ: “Anh có thể ăn một bữa tối cùng em được không?”

Bàn tay Cố Tuyết Trầm cầm ly sữa hơi run nhẹ. Anh phải cố gắng khống chế lắm mới giữ được vẻ bình tĩnh như thường.

Lý trí không ngừng nhắc nhở anh rằng phải từ chối. Nhưng tận sâu trong trái tim lại mềm đi trước hơi ấm, tham lam muốn giữ cô lại thêm một lúc lâu nữa.

Anh nghiến răng nghiến lợi, nhắm mắt uống hết cốc sữa. Trong khi bàn tay dịu dàng kia vẫn đặt lên bụng anh, sưởi ấm từng chút một. Tốc độ anh nuốt xuống rất chậm như muốn kéo dài khoảnh khắc này lâu nhất có thể.

Đến khi không còn lý do để kéo dài nữa, Cố Tuyết Trầm mới đặt ly xuống, lạnh giọng nói: “Chỉ ăn một lần thôi. Sau này đừng lấy chuyện này ra làm lý do nữa.”

Hứa Tứ Nguyệt tự cho mình hàng ngàn lời khen ngợi trong lòng. Cũng may là nhờ vào sự lanh trí của mình, cô mới có thể xoay chuyển được cục diện vừa xấu hổ vừa thảm hại thành một bữa tối ấm áp dưới ánh nến lãng mạn!

Thực tế thì cũng chẳng có ánh nến gì đâu... mà bữa tối chỉ là một bát mì chay đơn giản!

Nhưng không thể phủ nhận tay nghề nấu ăn của Cố Tuyết Trầm thật sự không tệ chút nào. Một bát mì do anh tùy tiện nấu ra mà cũng có đầy đủ sắc hương vị, đến cả người xưa nay chẳng có cảm tình gì với mì như cô cũng phải cảm thấy thòm thèm.

Ăn xong bữa cơm, Cố Tuyết Trầm đưa bát cho cô rửa, còn anh chuẩn bị tăng ca làm thêm việc.

Hứa Tứ Nguyệt thuận miệng hỏi một câu: “Công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam bận đến mức nào vậy? Sao anh làm sếp mà ngày nào cũng phải tăng ca thế?”

Cố Tuyết Trầm thoáng khựng lại, anh không trả lời cô nữa nên cô cũng không hỏi gì thêm.

Hứa Tứ Nguyệt vốn đã cực kỳ hài lòng trước chiến tích to lớn tối nay. Sau khi rửa chén xong, cô quay lại phòng của mình trên tầng. Trong lòng tràn đầy hưng phấn không biết xả đi đâu, thế là cô lập tức lao vào nhóm “Chị em phú quý” để báo tin tức chiến thắng.

Trình Hi nhìn màn hình tràn ngập những tin nhắn phấn khích bèn nhịn không được hỏi thêm: [Tứ Nguyệt à, cậu chắc chắn là cậu không thích anh ta đấy chứ?]

Hứa Tứ Nguyệt bật cười: [Đã nói là không thích rồi mà cậu còn hỏi nữa à?]