Chương 20.1: Hòa tan băng giá

Hứa Tứ Nguyệt đứng ngoài phòng ngủ của Cố Tuyết Trầm, một tay cầm hộp thuốc mỡ, tay kia gõ cửa thêm lần nữa.

Sau khi về phòng, cô mới nhớ ra lúc nãy chỉ lo đùa giỡn với anh mà quên mất phải bôi thuốc mỡ cho vết thương. Dù không phải người quá chu đáo nhưng đây là chuyện cô thật lòng quan tâm. Bởi cứ mỗi lần nhìn thấy vết thương trên mu bàn tay trắng trẻo sạch sẽ của anh, cô không thể nào làm ngơ được.

Thế nên dù biết rõ Cố Tuyết Trầm không thích, cô vẫn quay lại bằng được.

“Sao không nói gì hết vậy, còn chưa đến 11 giờ thì sao đã ngủ được?” Hứa Tứ Nguyệt nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nếu không phản đối thì em vào thật đấy.”

Cố Tuyết Trầm vẫn đang nằm trên giường, hơi thở có phần nặng nhọc, cố gắng lắm mới chống nửa người ngồi dậy. Dưới ánh trăng mờ nhạt, anh trông thấy tay nắm cửa bị ấn xuống, đồng tử hơi đỏ của anh bất giác co rút lại.

... Anh quên khóa cửa mất rồi.

Giờ có muốn nằm xuống giả vờ ngủ cũng không kịp nữa.

Hứa Tứ Nguyệt rón rén thò đầu vào như kẻ trộm, liếc nhìn chiếc giường một thoáng. Thấy anh đang ngồi dậy, khóe môi cô lập tức cong lên: “Anh định đi ngủ thật sao?”

Cô chen vào phòng, chiếc áo ngủ bằng lụa lấp lánh dưới ánh trăng bàng bạc khiến cô càng giống như tiên nữ. Chỉ trong phút chốc, hình tượng công chúa hắc ám đã hóa thành nữ chính thuần khiết, ngây thơ.

“Đừng vào, mau ra ngoài!” Cố Tuyết Trầm gằn giọng nhưng giọng nói lại khàn đặc, chẳng còn tí uy lực nào.

Hứa Tứ Nguyệt nghe ra có gì đó lạ lạ nên còn tiến sát gần hơn, định ngồi xuống mép giường. Cố Tuyết Trầm cố giữ khoảng cách với cô, cứ lùi về phía sau mãi.

“Anh sao thế?” Cô hỏi một câu rồi mới đưa tay tìm công tắc đầu giường. “Tách” một tiếng là đèn phòng lập tức sáng lên.

Ánh mắt Hứa Tứ Nguyệt dừng lại trên mặt gương anh, trong khoảnh khắc khi ánh sáng chiếu xuống, cô có hơi giật mình.

Làn da trắng nhợt lạnh lẽo của anh phủ một lớp đỏ nhạt, cánh môi cũng hơi ửng đỏ, từ trán đến sống mũi đã lấm tấm mồ hôi. Hàng mi dài vốn luôn che khuất ánh nhìn lạnh lùng, giờ đây lại ướt đẫm, để lộ sự yếu mềm không lời nào diễn tả được.

Hứa Tứ Nguyệt bất giác nuốt nước bọt một cái.

Không chỉ là yếu ớt thôi đâu mà anh còn có vẻ gợi cảm cực kỳ cuốn hút. Rõ ràng anh đang mặc quần áo chỉnh tề, thần sắc vẫn lạnh nhạt, dáng vẻ nghiêm nghị không ai dám động vào nhưng lại toát ra khí chất... khiến người ta không thể giữ mình nổi.

Cánh môi cô khô khốc nên cô buộc lòng phải liếʍ một cái, đưa tay sờ trán anh: “Anh không sao chứ? Đừng bảo là anh sốt rồi nha.”

Cố Tuyết Trầm lập tức nắm lấy cổ tay cô ném ra xa: “Hứa Tứ Nguyệt, em có biết giới hạn là gì không!”

Lòng bàn tay anh nóng hầm hập cả lên, chắc là anh phải sốt trên 38 độ rồi.

Không chờ anh cho phép, Hứa Tứ Nguyệt đặt tay lên má anh, nhíu mày nói: “Sốt cao thế này mà sao anh không nói gì cho người ta biết hả? Nhỡ nửa đêm sốt cao hơn nữa thì sao mà tới bệnh viện kịp được!”

Nói xong, cô không để Cố Tuyết Trầm có cơ hội phản bác, chỉ để lại đúng một câu: “Không được khóa cửa, đợi em ở đây.” Rồi cô lập tức xoay người chạy vèo về phòng mình.

Cố Tuyết Trầm lấy tay xoa thái dương, nghe tiếng cô lục lọi đồ đạc mà chỉ hận không thể xuống giường khóa cửa luôn cho rồi.

Nguyên nhân thực sự khiến anh sốt lại nằm dưới lớp chăn đó. Sau khi bị cô đυ.ng vào vài lần, cơ thể như bị nung chảy, sống lưng cứ run rẩy mãi không ngừng.

Hứa Tứ Nguyệt ôm eo trở lại, trên tay cầm cốc nước và thuốc hạ sốt, đổ ra một viên rồi đưa đến bên miệng anh, cất giọng nhỏ nhẹ: “Uống nhanh lên, không thì đắng lắm đấy.”

Cố Tuyết Trầm không phối hợp, viên thuốc cứ nằm trước miệng anh mãi như thế.

Hứa Tứ Nguyệt sốt ruột trừng mắt nhìn anh: “Không uống? Vậy để em uống rồi đút cho anh bằng miệng nhé, không phải anh ghét hôn em lắm sao? Sợ không?”

Cố Tuyết Trầm tối sầm mặt lại, trừng mắt nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn uống viên thuốc.

Hứa Tứ Nguyệt vừa có chút đắc ý, vừa tức tối đến nghiến răng nghiến lợi. Mẹ kiếp, rõ ràng tên này không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để làm nhục cô mà! Mấy năm nay bao nhiêu người mơ được chạm vào cô còn chẳng được, vậy mà anh thì hay rồi... cô đã chủ động như thế mà còn bị chê bai!

“Bây giờ em có thể đi chưa?”

Giọng anh lạnh như băng, đủ để đâm chết người nhưng cô đã quá quen rồi. Hứa Tứ Nguyệt bình thản đặt ly nước xuống, ngồi xuống bên cạnh anh: “Còn một việc nữa.”

Cô kéo tay anh lên trước mắt, chăm chú nhìn vào vết thương.

Cố Tuyết Trầm giật tay mình lại nhưng cô cứ mạnh mẽ giữ lấy, ngón tay lỡ miết lên chỗ bị thương khiến anh khẽ rên lên một tiếng.

Hứa Tứ Nguyệt giật mình, vội vàng nói: “Anh đừng nhúc nhích nữa! Đợi bôi thuốc xong thì em lập tức rời đi, được chưa?”

Cô nhẹ nhàng nâng bàn tay bị thương lên, dán sát vào lòng bàn tay mình. Rồi cô vặn nắp thuốc mỡ, dùng đầu ngón tay xoa thật nhẹ lên vết thương vì sợ làm anh đau. Thỉnh thoảng cô còn cúi đầu thổi nhẹ, động tác vô cùng cẩn thận và dịu dàng.

Ánh mắt Cố Tuyết Trầm rơi lên đôi môi của cô, cảm giác như thân thể đang bị thiêu đốt bởi lửa nóng ngùn ngụt. Đoạn tình cảm đè nén suốt mười mấy năm qua đã bị đánh thức, nóng rát đến mức toàn thân vừa đau vừa tê. Vị đắng trong miệng vừa tan thì xúc cảm ngọt ngào lại trào dâng trong lòng.

Lúc Hứa Tứ Nguyệt ngẩng đầu, anh lập tức quay đi, cố tỏ vẻ lạnh nhạt như thể mình đang rất khó chịu.

“Được rồi.” Giọng cô mềm hẳn đi: “Anh đang bệnh thì nên ngủ sớm đi. Nếu mai vẫn không đỡ thì em đưa anh đi bệnh viện.”

Hứa Tứ Nguyệt rời đi là căn phòng lại rơi vào im lặng.

Cuối cùng Cố Tuyết Trầm cũng mở mắt ra, ánh nhìn đỏ rực như tơ máu, cố gắng đè nén nỗi đau đớn.

Còn Hứa Tứ Nguyệt trở về phòng, leo lên giường đeo bịt mắt lại, cảm thấy vô cùng mỹ mãn. Chắc hẳn ấn tượng của anh đã tăng lên không ít rồi! Dù không làm núi băng tan chảy hết thì ít ra cũng phải bẻ được một góc nhỏ làm động lực chứ!

Sáng hôm sau, cô dậy rất sớm, sốt ruột chạy đi xem tình hình của Cố Tuyết Trầm. Nào ngờ vừa đến nơi thì phát hiện trong phòng đã chẳng còn bóng dáng anh đâu nữa.

Cô vội vàng bám vào cầu thang nhìn xuống dưới, hóa ra tổng giám đốc Cố đang ngồi trong phòng ăn, dáng vẻ hoàn toàn không giống người bị bệnh chút nào. Áo quần chỉnh tề, sắc mặt nhàn nhạt, ngồi ăn sáng mà trông như đang ngồi trong một nhà hàng đạt sao Michelin vậy.

“Thưa cô Cố, tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi, hôm nay có món sủi cảo tôm cô thích đấy.” Dì giúp việc ngẩng đầu gọi cô.

Hứa Tứ Nguyệt xoa mặt, hí hửng chạy xuống lầu.

Từ lúc cô dọn vào trong Cẩn Viên, Cố Tuyết Trầm đặt ra quy định ăn bữa sáng rất nghiêm ngặt. Ban đầu cô khó chịu muốn chết nhưng lâu dần lại thành quen.

Phải dậy sớm đồng nghĩa với việc ép bản thân ngủ sớm. Thêm vào đó là áp lực kiếm tiền, đồ ăn dì nấu lại ngon không chê vào đâu được, kết hợp với chuyện uống thuốc đầy đủ nên cả sức khỏe lẫn tinh thần của cô đều đang chuyển biến tốt đẹp.

Hứa Tứ Nguyệt khom lưng đỡ eo đi vào phòng ăn, vô cùng tự nhiên ngồi xuống cạnh Cố Tuyết Trầm. Cô còn định chạm trán anh xem anh còn sốt hay không.

Nào ngờ Cố Tuyết Trầm lại né ra, chậm rãi đặt thìa xuống rồi từ tốn đứng dậy: “Đừng đυ.ng vào.”

Hứa Tứ Nguyệt trợn mắt. Sao anh cứ giữ mình khư khư như thế nhỉ, thế thì làm sao cô có thể tạo ấn tượng tốt với anh được!

Cô không cam lòng, cứ luôn miệng lẩm bẩm: “Anh nhìn em kiểu gì đấy. Eo em còn đau lắm đấy, rượu thuốc ấy...”

Cố Tuyết Trầm cầm lấy áo khoác, ánh mắt lạnh tanh liếc nhìn qua chỗ cô, so với bình thường còn xa cách hơn mấy phần.

“Dựa vào tốc độ em chạy tới chạy lui tối qua đã đủ để chứng minh cái eo của em không có vấn đề gì rồi. Nhưng để em khỏi than phiền nữa, tôi đã thuê cho em một chuyên viên vật lý trị liệu đặc biệt. Bắt đầu từ hôm nay, cô ta sẽ đến tận nơi để mát-xa và bôi thuốc cho em, dĩ nhiên là tôi có thể ứng trước chi phí rồi sau này em sẽ phải trả hết.”

“Và một điều này nữa, ngày nào tôi cũng rất bận rộn. Sau này em đừng tùy tiện làm phiền, cũng đừng đến đón tôi nữa, tôi không có thời gian cho mấy loại chuyện đó đâu. Nếu có chuyện quan trọng thì gọi vào số văn phòng, đừng gọi điện thoại cá nhân, khi nào rảnh tôi sẽ gọi lại.”

Anh rút một mảnh giấy ra, viết số điện thoại bàn có đuôi số 044 tại văn phòng rồi đưa cho cô.

Thật ra eo Hứa Tứ Nguyệt đã sắp khỏi rồi, nghe anh nói vậy lại tức tối đến phát đau. Cô túm lấy cái gối nhỏ trên ghế ném thẳng về phía anh: “Tối qua em chạy như thế là để lấy thuốc cho anh mà!”

Cố Tuyết Trầm thản nhiên gật đầu: “Nếu so về khả năng vô tâm vô phế, đương nhiên tôi không sánh bằng em đâu.”

Hứa Tứ Nguyệt cứng họng ngay lập tức.

Đang yên đang lành, sao cứ phải lật lại chuyện cũ làm gì!

Mà nói thật, nếu nhắc đến mức độ cặn bã thì tính ra cô phải đứng trên đỉnh Everest từ lâu rồi, làm gì có chuyện cô phải hạ mình chăm sóc anh như thế chứ.

Mà nghe cách phản bác sắc bén của anh, chắc hẳn anh đã hết sốt rồi.

Cố Tuyết Trầm không liếc nhìn cô thêm một lần nào nữa mà liền quay người bước ra khỏi phòng ăn, đẩy cửa chính rồi bước thẳng vào xe. Thế nhưng anh vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng rực kia cứ bám theo, mang theo cơn giận không nói thành lời.

Khóe môi anh khẽ cong lên, nở nụ cười cay đắng.

Trước kia Giang Yến từng hỏi anh rằng: “Sau khi kết hôn, mỗi ngày đều được sống cùng một vị “đại mỹ nhân” xinh đẹp, liệu anh có thể chịu đựng nổi không?” Lúc đó anh còn kiên định nói rằng mình có thể chịu được.

Nhưng sau đêm hôm qua, anh sợ thật rồi.

Tất cả cảm giác trong anh đều bốc cháy hừng hực vì cô. Ngọn lửa lớn đến mức không thể dập tắt mà chỉ có thể bỏ chạy trối chết.

Cũng may với tính cách của Tứ Nguyệt, cô càng bị ghét bỏ, càng bị anh gây khó dễ thì lại càng không chịu thua. Mà điều đó cũng có lợi cho việc chữa bệnh của cô.

Trên xe, suốt đoạn đường dài Kiều Ngự đều lặng lẽ quan sát sắc mặt của tổng giám đốc, không dám hé môi câu nào. Đến gần trụ sở tập đoàn công ty Thâm Lam, cuối cùng anh ấy mới rón rén mở miệng hỏi một câu: “Thưa tổng giám đốc Cố, sáng nay hàng mẫu của người máy dòng số 0 đã được chuyển tới, cần ngài đích thân kiểm tra. Dạo này truyền thông hỏi thăm nhiều lắm nhưng bên chúng ta vẫn giữ bí mật tuyệt đối.”

Cố Tuyết Trầm chỉ “Ừ” một tiếng.

Dự án tuyến số 0 là dòng người máy làm bạn đồng hành quan trọng nhất trong năm nay của Thâm Lam. Người máy này không chỉ dùng cho trẻ em và người già mà còn nghiêng về hỗ trợ trị liệu tâm lý và y tế. Mục tiêu là giúp cải thiện hiệu quả thực sự cho bệnh nhân tâm lý, tóm gọn là người máy sẽ đồng hành, thấu hiểu, quan tâm, bảo vệ bệnh nhân mọi lúc mọi nơi, cứu rỗi bệnh nhân vào thời khắc mấu chốt nhất.

Làm sao để người có ý định tự tử được cứu sống, để tránh điều đáng tiếc nhất xảy ra.

Mà A Thập chính là sản phẩm thử nghiệm ưu tú nhất ở thời điểm hiện tại. Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để anh yên tâm rời đi.

Thang máy đi lên đến tầng 16, Cố Tuyết Trầm chậm rãi bước vào văn phòng. Trước khi vào trong, anh còn dặn dò Kiều Ngự một câu: “Thiết lập số nội bộ 044 là số chuyên dụng đặt lên hàng ưu tiên cao nhất. Dù tôi đang làm gì thì chỉ cần có cuộc gọi đến, phải chuyển ngay lập tức cho tôi.”

*

Hứa Tứ Nguyệt ăn xong bữa sáng bèn tiện tay gọi tới số điện thoại 044. Sau vài hồi chuông, bên kia mới bắt máy, giọng điệu lạnh lẽo đến mức gần như đóng băng: “Có chuyện gì?”

“Không có gì cả.” Cô ngồi trước máy tính, hai chân vắt chéo vào nhau, thoải mái nói: “Ông xã đi làm mới được nửa tiếng thôi mà em nhớ quá trời.”

Đáp lại chỉ là hành động vô tình cúp máy của tổng giám đốc Cố.

Hứa Tứ Nguyệt bực bội nói: “A Thập, em tự xem đi! Tên Đại ma vương đúng là tên khốn kiếp mà! Bà xã đã nói nhớ thương như thế mà anh ta lại phản ứng như vậy đó!”

A Thập ngoan ngoãn trườn tới bên chân cô, đôi tai mềm mại cọ qua cọ lại vào người cô, chất giọng mềm mại ngọt ngào vang lên: “Bởi vì chủ nhân xinh đẹp, thông minh, đáng yêu, dáng người lại đẹp, Đại ma vương tự biết mình không xứng đó thôi.”

Hứa Tứ Nguyệt bật cười, nhẹ nhàng xoa đầu A Thập. Sau đó cô bèn ném điện thoại sang một bên, lấy gối mềm lót lưng, bắt đầu bật máy tính rồi mở phần mềm vẽ tranh ra.

Muốn để cái tên đàn ông lạnh lùng đó chú ý tới cô thì tất nhiên cô phải tự kiếm tiền trước đã, độc lập tài chính thì mới tính được bước tiếp theo chứ.

Huống hồ anh vừa có sắc đẹp vừa có thân thể ngon lành, chỉ cần nghĩ tới thôi là đã thấy vô cùng sảng khoái rồi.