Hứa Tứ Nguyệt cảm thấy từ động tác, ánh mắt, cách trang điểm đến vẻ ngoài của mình hoàn toàn không có vấn đề gì. Chắc hẳn đồ “ngầu lòi” này đã đủ sức rửa sạch nỗi sỉ nhục mang tên “trang điểm lòe loẹt” kia rồi.
Huống hồ mấy cậu học sinh xuất sắc “thanh lãnh cấm dục” đúng kiểu tổng tài này thường sẽ có hứng thú với loại thiếu nữ hắc ám phản nghịch như cô.
Thế nên Hứa Tứ Nguyệt đã cố gắng giữ góc nghiêng đẹp nhất của mình, nhìn chằm chằm Cố Tuyết Trầm suốt một phút mà vẫn không nhìn ra chút độ ấm nào trong đôi mắt lạnh lùng, bạc tình ấy.
Và rồi làn gió đêm mùa xuân thổi qua da thịt lộ ra bên ngoài của cô, từng đợt lạnh lẽo len lỏi vào xương tủy khiến người ta không thấy thoải mái chút xíu nào.
Hứa Tứ Nguyệt vẫn giữ nụ cười tươi, uyển chuyển thúc giục: “Kỹ thuật lái xe của em tốt lắm đấy, có bằng lái đàng hoàng đó. Mong tổng giám đốc Cố cho phép em được chở anh một lần nhé.”
Cố Tuyết Trầm nhìn cô từ đầu đến chân một lượt, cuối cùng ánh mắt lại rơi về mái tóc kia.
Mái tóc dài nâu nhạt đã được nhuộm đen, tóc mái bay được cắt tỉa gọn gàng đến ngang cằm. Thỉnh thoảng cơn gió thổi qua sẽ khẽ lay động, che khuất đôi môi hồng ướŧ áŧ, càng tôn thêm làn da trắng đến phát sáng của cô.
Không chỉ có gương mặt trắng trẻo đáng yêu, mà ngay cả cánh tay, vòng eo nhỏ lộ ra bên ngoài cũng vậy.
Mà giờ vẫn chưa tính là quá muộn, công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam lại tọa lạc ở khu phố sầm uất nhất nên dòng người đi đường ngang qua đây cũng không ít chút nào. Từ lúc anh bước xuống lầu nhìn thấy cô, nam nữ xung quanh đều phải ngoái đầu đánh giá vợ anh một lượt.
Thần sắc Cố Tuyết Trầm lập tức lạnh nhạt hẳn xuống.
“Chắc là tôi dễ dãi với em quá rồi phải không? Để em nhàn rỗi sinh nông nổi làm chuyện như vậy.”
Hứa Tứ Nguyệt nhướng mày, chẳng hề quan tâm tới ánh mắt lạnh nhạt của anh: “Rảnh rỗi hay không vốn chẳng phải vấn đề chính, tới đón ông xã tan làm mới là chuyện quan trọng nhất. Mà em không thấy ngại đâu, mũ bảo hiểm em cũng chuẩn bị sẵn rồi đây này. Đội vào là người ta không nhận ra em là ai, sẽ không mất hết thể diện đâu.”
“Em không chỉ đón anh về nhà...” Ngữ khí mang theo chút cám dỗ vô cùng mê hoặc: “Mà em còn định chở anh ra bờ sông hóng gió một chút nữa đó.”
Cố Tuyết liếc nhìn qua chiếc mũ bảo hiểm màu đen treo trên tay lái xe máy của cô, lông mi khẽ rung động.
Lúc cô theo đuổi anh suốt ba tháng trời, có đôi lúc cô sẽ không thể giả vờ ngoan ngoãn thuần khiết được nữa mà sẽ lộ ra vài phần nổi loạn đầy quyến rũ.
“Chờ em thi được bằng lái rồi, mỗi đêm em sẽ đưa anh ra bờ sông hóng gió nhé!”
Sau khi theo đuổi thành công, cô đã có được bằng lái từ lâu nhưng chưa bao giờ nhắc đến chuyện dẫn anh đi hóng gió nữa.
Anh biết lúc đó cô nói vậy... chỉ là mồi nhử để dụ anh rơi vào bẫy mà thôi.
Quan trọng nhất là sau khi săn được con mồi, cô dần mất hứng thú, sợ anh cứ bám dính lấy mình không buông nên mới muốn giữ khoảng cách với anh.
Chỉ tiếc là lý trí của anh hoàn toàn không nghe lời bản thân. Tứ Nguyệt đã thành công thu hút anh, khiến anh dần dần nảy sinh khát vọng được xem Giang Cảnh có cô bên cạnh sẽ như thế nào.
Cố Tuyết Trầm cố gắng nhẫn nại chịu đựng, che giấu bản thân một cách hoàn mỹ nhất, sau đó mới ngẩng đầu bình tĩnh nói: “Hứa Tứ Nguyệt, tôi biết thừa mấy chiêu trò sáo rỗng này của em từ lâu rồi. Không có chuyện tôi sẽ giẫm lên vết xe đổ lần thứ hai đâu. Nếu muốn chơi đến thế thì em mau đổi cái gì đó mới mẻ hơn đi.”
Vừa dứt lời, đúng lúc ấy Kiều Ngự lái chiếc Bentley từ gara đến trước mặt hai người đúng như lời anh dặn dò.
Cố Tuyết Trầm không chút do dự bước xuống bậc thang: “Để xe máy lại đây, tôi sẽ tìm người xử lý. Lên xe.”
Hứa Tứ Nguyệt tức giận vô cùng, sống chết không chịu lên xe cùng anh.
Nếu cô nghe lời anh bỏ lại chiếc xe máy này thì chẳng khác nào cô đang phủ định toàn bộ công sức chuẩn bị tối nay. Điều này cũng có cảm giác như chính cô cũng chướng mắt với bộ dáng này vậy.
Nhưng rõ ràng kiểu này rất ổn mà! Chỉ có tên khốn kiếp này khó chiều quá thôi!
Mà thôi không sao, sau này cô vẫn có thể “đẹp trai” hơn nữa.
Hứa Tứ Nguyệt giữ vững tôn nghiêm, gập kính bảo hiểm che mặt xuống, rộng lượng vẫy tay với anh: “Em không lên. Anh cứ ngồi trên xe đi, em đi theo sau Bentley để bảo vệ ông xã.”
Khóe môi Cố Tuyết Trầm hơi căng ra, suýt chút nữa anh không kiềm được xúc động muốn ép buộc cô lên xe cùng mình cho rồi. Sau cùng anh bước tới mở cửa, lấy từ trong xe ra một chiếc áo khoác dự phòng. Động tác của anh vô cùng thô bạo buộc áo khoác quanh eo cô, che hết đoạn da thịt trắng nõn kia lại.
“Muốn theo thì cứ việc theo. Nhưng tôi cưới em về nhà chứ không phải để em phơi hết da thịt ra ngoài cho người ta ngắm.”
Hứa Tứ Nguyệt nhìn chiếc Bentley nghênh ngang rời đi rồi lại cúi đầu liếc nhìn chiếc áo khoác bên hông mình, đôi môi đỏ mọng hơi nhếch lên.
Tên này phiền phức vô cùng nhưng lại quản giáo cô nghiêm ngặt đến mức người ta có chút ảo giác rằng mình đang nhận được sự quan tâm đặc biệt vậy.
Cô vặn tay ga, xe máy lao đi như gió, rất nhanh đã đuổi theo chiếc Bentley phía trước.
Cố Tuyết Trầm ngồi ở ghế phụ, cứ ba giây lại nhìn kính chiếu hậu một lần. Lần đầu tiên anh thấy ghét độ tối của cửa kính vì nó khiến hình bóng rực rỡ hiên ngang kia không đủ rõ ràng.
Giờ này thì lưu lượng xe trên con phố chính rất đông đúc. Cô lái chiếc xe máy phân khối lớn một cách linh hoạt, len lỏi giữa biển xe, lúc chờ đèn đỏ mấy chục giây đã có không ít người mở điện thoại ra để chụp lén.
Bàn tay Cố Tuyết Trầm siết chặt trong bóng tối âm u. Rồi điện thoại chợt lóe sáng, một tin nhắn mới lập tức xuất hiện.
Tiểu Nguyệt Lượng vô địch: [Ông xã thấy em có “đẹp trai” không?]
Cố Tuyết Trầm úp điện thoại xuống, giả vờ như không nhìn thấy.
Đèn đỏ vừa hết, Kiều Ngự lái xe theo đúng lộ trình, rẽ vào một con đường hẹp hơn. Đúng lúc đó bọn họ tình cờ chạm mặt một đám thanh niên chạy xe máy thành đoàn, tiếng ống pô nổ vang trời, suýt chút nữa kẻ cầm đầu còn va vào đầu xe Bentley.
Kiều Ngự bất đắc dĩ tránh sang một bên, nhưng rồi anh ấy lại cảm thấy khí thế của vị Đại ma vương có hơi sai sai. Dường như không khí trong xe đã loãng dần đi, chưa đầy hai phút sau, anh bỗng lạnh giọng ra lệnh: “Dừng xe.”
“Tổng giám đốc Cố?” Kiều Ngự vội đạp phanh: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Ban đầu, Cố Tuyết Trầm vẫn luôn ngồi im, đôi mắt dán chặt vào kính chiếu hậu mãi không chớp. Đến khi chắc chắn Hứa Tứ Nguyệt thật sự đã bị bỏ lại phía sau, anh lập tức mở cửa xe bước xuống, quay người đi ngược lại, trái tim co rút kịch liệt mà không một ai hay.
Hứa Tứ Nguyệt vừa qua khỏi giao lộ thì đã bị nhóm thanh niên đi xe máy vây kín. Cô bị kẹt ở chính giữa, dù có quay đầu xe thế nào cũng bị chặn lại, trông bọn họ có vẻ vô cùng thích thú khi trêu ghẹo được cô.
“Chị gái mạnh mẽ quá trời, có thể cho xin WeChat không?”
“Tụi này không có ý gì đâu, chỉ muốn mời chị gái tới quán bar đằng kia uống một ly mà thôi.”
Hứa Tứ Nguyệt hất tóc đang dính trên mặt sang. Cô thở dài một hơi rồi lấy ra hai viên kẹo vị bưởi ra ngậm, cổ tay khẽ xoay nhẹ như đang làm nóng người.
Sau đó, cô chống chân xe xuống, khí chất ngút trời, hai chân chạm đất đầy dứt khoát. Rồi cô xách chiếc mũ bảo hiểm không dùng lên, định nhắm thẳng vào tên cầm đầu mà đập cho thỏa thích.
Một câu “Gọi ai là chị cơ, chị mày đây đã kết hôn rồi nhá!” vừa kịp lên đến cổ họng thì mái tóc bị gió thổi tung liền bị một bàn tay nóng áp ôm gọn lại.
Bàn tay ấy nóng rực, ẩm ướt vì mồ hôi. Đó là nhiệt độ vừa quen thuộc vừa khiến người ta bối rối không biết làm sao cho phải.
Hứa Tứ Nguyệt sửng sốt quay ngoắt người lại. Lẽ ra Cố Tuyết Trầm đã đi trước cô hai con phố, giờ anh lại đang đứng dưới ánh đèn đường, gương mặt lạnh lùng như phủ một tầng băng sương.
Anh không nói lời nào nhưng đám đông vây quanh bỗng im phăng phắc.
“Anh... sao anh lại tới đây? Tới bảo vệ em hả?” Cô hỏi nhỏ.
Cố Tuyết Trầm bình tĩnh đáp lời: “Trùng hợp thôi. Xe bị đám người này va vào.”
Hứa Tứ Nguyệt lập tức đánh hơi được cơ hội. Cô thu lại toàn bộ khí thế sắc bén, đôi mắt bỗng dịu lại rồi nhanh chóng đỏ hoe. Kế đó cô ngoan ngoãn dựa vào cánh tay anh, giọng điệu mềm mại đến không thể mềm hơn được nữa: “Tính ra người ta vẫn luôn chạy xe theo anh ấy, ai ngờ mấy người này tự dưng xông tới chặn em lại...”
“Còn rủ em đi quán bar uống rượu nữa.”
“Rõ ràng chẳng có ý gì tốt rồi.” Cô ấm ức lên án: “Ông xã giúp em với...”
Tên cầm đầu lập tức hoảng loạn. Hắn nhớ rõ vừa rồi bọn họ suýt va phải chiếc Bentley đắt tiền, ai nấy đều sợ đến nỗi toát mồ hôi lạnh. Kết quả đây không chỉ là xe của một tên nhà giàu mà đứa con gái bọn chúng vừa chọc ghẹo cũng là vợ của chủ xe?
Hắn sợ tái cả mặt, vội vàng lôi hết tiền mặt ra dúi cho Kiều Ngự rồi ra hiệu cho đám đàn em lập tức rời đi. Bọn chúng không ngại đi ngược chiều, vượt đèn đỏ, một lòng chỉ mong có thể chạy thoát khỏi hiện trường càng sớm càng tốt.
Hứa Tứ Nguyệt vẫn dựa sát vào người Cố Tuyết Trầm, cố tình làm nũng: “Giờ thì sao đây, bọn họ chạy mất tiêu rồi!”