Chương 17.3: Anh định hôn em sao?

Lương Yên né tránh không dám nhìn cô, há miệng định phản bác điều gì.

“Không dám? Không có dũng khí? Sợ hãi? Tự ti?” Hứa Tứ Nguyệt cười lạnh: “Cho nên cô không theo đuổi được anh ấy là vì chính bản thân cô mà, sao lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi được?”

Mặt Lương Yên trắng bệch như tờ giấy trắng.

Hứa Tứ Nguyệt khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng ướŧ áŧ: “Tôi từng làm tổn thương anh ấy, là chuyện của tôi. Tôi phạm sai lầm, phải chịu bao nhiêu trừng phạt để bù đắp, cũng là chuyện của tôi. Cô không có tư cách thay trời hành đạo.”

“À mà còn nữa, với tư cách là vợ hợp pháp của Cố Tuyết Trầm, tôi phải nhắc nhở cô một điều.” Hứa Tứ Nguyệt vén mái tóc dài rũ xuống, trong mắt ánh lên tia sắc lạnh: “Cơ hội theo đuổi anh ấy của cô đã trôi về nơi xa lắm rồi. Bây giờ anh ấy đã có vợ, cô dám đυ.ng đến tôi nghĩa là đang xúc phạm vợ anh ấy. Còn cô dám mơ tưởng đến anh ấy nghĩa là cô là loại “tiểu tam” rất xứng đáng để cả thiên hạ phỉ nhổ gièm chê!”

Từng câu, từng chữ mà Hứa Tứ Nguyệt nói ra đều đánh trúng điểm yếu của Lương Yên. Cô ta không còn chút khí thế nào, chỉ biết cúi đầu chằm chằm nhưng tận sâu trong lòng vẫn muốn biện hộ điều gì đó.

Hứa Tứ Nguyệt đã mất hết kiên nhẫn với cô ta, lập tức xoay người rời đi: “Giờ tôi mất đi nhiều thứ thật đó nhưng cũng chẳng đến nỗi phải nợ nần cô điều chi. Dù sao cũng có một thời từng là chị em tốt, tính ra tôi vẫn phải cảm ơn cô vì đã cho tôi ở nhờ một đêm, tôi sẽ trả cho cô năm mươi vạn. Nhưng hiện tại Cố Tuyết Trầm là chồng hợp pháp của tôi, sau này cô còn có tâm tư nào khác với chồng người khác thì đừng có trách tôi ra tay độc ác.”

Mãi đến khi hành lang trở lại sự yên tĩnh, Hứa Tứ Nguyệt mới lặng lẽ cử động cổ chân đau nhức, bước về phía văn phòng của Cố Tuyết Trầm. Khi gần đến cửa, cô bất ngờ phát hiện có một bóng người nhỏ gầy đang trốn ở góc tường, len lén nhìn cô.

“Chị ơi...”

“Câm miệng, ai là chị của em cơ.”

Hốc mắt Hứa Anh đỏ bừng: “Chị, thì ra chị đối xử với anh rể tệ bạc như vậy...”

Hứa Tứ Nguyệt rất muốn đóng gói Hứa Anh lại rồi ném thẳng qua cửa sổ luôn cho rồi.

Hứa Anh cẩn thận kéo tay áo cô một cái: “Nhưng mà... em sẽ mãi mãi đứng về phía chị.”

Hứa Tứ Nguyệt không hề quay đầu lại: “Bị Lương Yên lừa đến mức đó, em ngốc chết đi được.”

Cửa phòng làm việc được khép lại, Hứa Tứ Nguyệt hít sâu một hơi. Cuối cùng cô cũng không thể mặc kệ cảm giác áy náy và tội lỗi ấy. Cô chưa từng tận mắt chứng kiến Cố Tuyết Trầm của năm đó ra sao nhưng chỉ cần nghe miêu tả của Lương Yên, chừng đó cũng đủ để cô tưởng tượng ra rồi.

Cô nhẹ nhàng lau đi hơi nước đọng lại nơi đuôi mắt, đẩy cửa bước vào bên trong. Cố Tuyết Trầm nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đường nét hàm dưới vừa sắc lạnh lại vừa xa cách.

Cô cố đè nén cảm xúc dâng trào, khẽ giọng hỏi: “Em muốn hỏi một câu. Lương Yên làm ra những chuyện này đã lâu mà sao đến tận hôm nay anh mới xử lý?”

Cố Tuyết Trầm khẽ cười, giọng điệu mỉa mai vang lên: “Vì em ngốc chết đi được.”

Nước mắt Hứa Tứ Nguyệt nghẹn lại. Thì ra giống như cách cô chê Hứa Anh ngốc nghếch, Cố Tuyết Trầm cũng thấy cô ngốc sao? Chắc anh thấy cô làm bạn với cô ta lâu như vậy mà không phát hiện có điểm gì bất thường, đã vậy cô còn coi Lương Yên là chị em tốt nữa. Đến hôm nay khi Lương Yên cố tình gây ra sự cố an ninh ngay trong công ty Thâm Lam thì anh mới không thể nhẫn nhịn được nữa.

Quả thật lời anh nói rất hợp lý khiến cô không thể nào phản bác được.

Hứa Tứ Nguyệt mím môi, nhấc hộp giữ nhiệt vẫn luôn đặt trên bàn ra để đưa tới trước mặt anh. Cô mở từng tầng nắp, bưng món canh gà ướp hoa cúc mà mình đã chuẩn bị sẵn.

“Em tự tay làm đấy.”

Cố Tuyết Trầm liếc nhìn màu nâu vàng trong bát mà không hề động đũa.

Hứa Tứ Nguyệt lấy thìa, múc một muỗng canh đưa đến bên môi anh: “Anh ghét bỏ gì chứ, sợ em hạ độc à? Vậy em ăn trước cho anh xem nhé.”

Thấy cô sắp cho thìa vào miệng mình, Cố Tuyết Trầm đè tay cô lại. Sau đó anh mới hơi cúi đầu, mở miệng uống hết muỗng canh đó.

Thật ra dì giúp việc đã nhắn tin báo cho anh biết rằng cả sáng nay cô phải vất vả thế nào để hầm được nồi canh này. Dựa vào cảm quan bên ngoài, anh cũng có thể đoán ra được mùi vị của món ăn thế nào rồi, thế nhưng anh lại không nỡ nói ra.

Thấy anh chịu ăn rồi, Hứa Tứ Nguyệt mới nở nụ cười thoải mái. Sau đó cô chia nhỏ phần thịt gà làm hai, chan canh lên cơm, không quên giữ lại một chén nhỏ cho mình.

Cố Tuyết Trầm cướp bát của cô, trực tiếp gọi điện thoại: “Đặt một phần cơm chay, mười phút nữa giao đến.”

Hứa Tứ Nguyệt vừa mới bị Lương Yên vạch trần biết bao chuyện cũ, giờ cô không còn mặt mũi nào để gọi anh là “ông xã”: “Cố Tuyết Trầm, anh có ý gì vậy? Anh không muốn ăn đồ em nấu hay là không muốn ngồi ăn cùng em?”

Cố Tuyết Trầm ngước mắt, lạnh nhạt trả lời: “Nhiều dầu mỡ quá, sợ em béo thôi.”

Hứa Tứ Nguyệt thấy mình không thể tức giận nổi với anh.

Quả nhiên mới vài phút sau, một phần cơm chay đã được giao đến. Cô rầu rĩ ăn xong bữa cơm mà đôi mắt vẫn nhìn anh thong thả ăn phần canh gà kia. Cuối cùng cô đành phải cố nhịn cảm xúc nghẹn ngào trong lòng, giận dỗi nói lời tạm biệt: “Vậy em về đây. Hôm nay quấy rầy tổng giám đốc Cố nhiều quá rồi, xin lỗi nhé.”

Chờ Hứa Tứ Nguyệt ngồi lên xe rời đi rồi, Kiều Ngự mới dám bước vào văn phòng. Thấy con gà to như thế, Kiều Ngự không nhịn được bèn thò tay ra múc một muỗng cho vào miệng, không ngờ lại bị nghẹn ngay lập tức.

“Khụ khụ... Tổng giám đốc Cố ơi, đây là món quái quỷ gì vậy!” Kiều Ngự rưng rưng nước mắt: “Chẳng nhẽ người nấu bỏ nhầm gia vị hay gì à? Mùi vị nó “lạ” lắm luôn, hay là để tôi gọi phần khác cho anh nhé!”

Kiều Ngự còn chưa kịp chạm vào hộp giữ nhiệt thì đã thấy Cố Tuyết Trầm giơ tay giữ chặt lại, ngón tay trắng nõn đặt lên mép hộp, cất giọng lạnh băng: “Của tôi.”

Kiều Ngự ngẩn ra, sững sờ nhìn anh một lúc lâu.

Cố Tuyết Trầm nhìn chằm anh ấy, lạnh giọng phân phó: “Đã ăn miếng nào rồi thì mau nhổ ra hết đi.”

Đã là đồ ăn do Tứ Nguyệt tự tay làm thì ngoài anh ra, không có một ai được phép đυ.ng vào hết.

*

Trên đường về Cẩn Viên, trạng thái của Hứa Tứ Nguyệt tuột dốc hẳn. Cô cuộn mình trên ghế, uống tạm mấy viên thuốc rồi nhét thêm mấy viên kẹo ngọt vào miệng để trung hòa cảm giác đắng ngắt kia.

Về đến nhà, cô cố gắng bước lên tầng. Đến khi vào phòng rồi mới nhìn thấy A Thập hồ hởi chạy ra chào đón.

A Thập biến hình thành một chú mèo màu vàng sữa, quanh thân còn điểm thêm vài đóa hoa nhỏ li ti, giọng điệu trẻ con lập tức vang lên: “Chủ nhân, chị có thích mèo con không? Em có thể biến thành nhiều loại mèo nữa đấy.”

Hứa Tứ Nguyệt chẳng còn sức lực để đáp lại nữa. Cô ngã xuống ghế sô pha đặt sát tường, hai tay ôm chầm lấy gối, vùi mặt vào đó.

A Thập vẫn không biết mệt mỏi mà tiếp tục dỗ dành cô: “Chủ nhân, chị có thích hổ con không? Em cũng có thể biến thành hổ con luôn đó!”

Hứa Tứ Nguyệt mệt mỏi nhướng mắt, cất giọng khàn đặc: “A Thập, em có thích chị không?”

A Thập chợt sững lại.

Hứa Tứ Nguyệt nở nụ cười khổ sở: “Em nói xem, một người như chị... có xứng đáng để ai đó yêu thương không?”

Trên đường về Cẩn Viên, Cố Tuyết Trầm ngồi trên xe, trong tay nắm chặt thiết bị liên kết. So ra giọng nói của anh còn khàn đặc hơn cả cô, điều khiển A Thập trả lời: “Thích. Rất đáng.”

Hứa Tứ Nguyệt cười nhẹ: “Em chỉ là người máy mà thôi, có biết yêu là gì đâu.”

Ngoài cửa sổ xe, cảnh vật lùi dần như dòng thời gian quay ngược trở lại. Cố Tuyết Trầm khẽ nhắm mắt, đáp lại thật khẽ: “Thích... là bị đâm mấy ngàn, mấy vạn nhát dao nhưng chỉ cần người cầm dao là người mình thích thì vẫn thích người đó mãi như vậy.”

Hứa Tứ Nguyệt ném gối ôm sang bên, ôm lấy A Thập vào lòng: “Ai cho em trả lời kiểu đó hả? Nếu là thế thật thì chị chẳng xứng đáng được yêu thương vì chị chỉ biết cầm dao đâm anh ấy thôi...”

Đâm anh đến nỗi mình mẩy thương tích rồi giờ lại cầu mong được anh tha thứ vô điều kiện.

Sáng nay, cô chỉ định trêu ghẹo anh một chút, mục đích là để thử xem Cố Tuyết Trầm che giấu cô chuyện gì. Thật ra thì trong lòng cô vẫn tồn tại chút ích kỷ.

Nhưng sau hôm nay...

Cô nên nghiêm túc hơn với người đàn ông này mới phải.

Nếu có một ngày nào đó, Cố Tuyết Trầm thật sự gỡ bỏ lớp vỏ băng giá bên ngoài, nói với cô rằng anh vẫn còn yêu cô thì cô sẽ không tiếp tục giày vò anh nữa, mà sẽ cố gắng học cách yêu anh.

Nhưng trước khi anh mở miệng thừa nhận... cô chỉ trêu chọc anh chứ tuyệt đối không động lòng.

Cố Tuyết Trầm ngồi ngoài cửa phòng cô rất lâu. Đợi đến khi bên trong không còn tiếng động nào nữa, chắc chắn rằng cô đã ngủ say thì anh mới khẽ đứng dậy, xoay tay nắm mở cửa.

Hứa Tứ Nguyệt ôm A Thập trong lòng, tóc dài rối bù, cơ thể cuộn tròn trên ghế sô pha. Gò má cô ửng đỏ, trông vô cùng đáng thương.

Rèm cửa kéo chặt nên không lọt chút ánh sáng nào, dường như căn phòng đang chìm trong bóng chiều hoàng hôn.

Cố Tuyết Trầm quỳ một gối xuống đất như tín đồ thành kính. Anh đẩy A Thập sang một bên, dùng hai tay nhẹ nhàng luồn qua tóc và đầu gối cô, ôm cô đặt lên giường.

Cơ thể cô có mùi thơm rất dịu nhẹ, nơi khoé mắt còn vương chút lệ, đầu mũi còn đọng chút mồ hôi.

Yết hầu Cố Tuyết Trầm khẽ chuyển động, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô. Lông mi đen dài rủ xuống, để lại một vùng bóng tối mờ nhạt dưới đôi mắt ấy.

Cố Tuyết Trầm khó có thể kiềm chế hơn nữa. Anh nhẹ nhàng cúi đầu xuống, muốn hôn lén cô một lần...

Cánh môi mang theo nhiệt độ ấm nóng và chút run rẩy mơ hồ tiến lại gần cô.

Ngay khoảnh khắc khi hơi thở hai người gần như giao hòa với nhau, Hứa Tứ Nguyệt bỗng mở mắt ra. Cô vươn tay ôm lấy gáy anh, đôi mắt đào hoa còn vương chút mơ màng nhìn chằm chằm gương mặt ngay sát bên, khàn khàn hỏi chuyện: “Tuyết Trầm, anh định hôn em sao?”