Chương 17.2: Anh định hôn em sao?

Cuối cùng lớp ngụy trang trên mặt Lương Yên cũng sụp đổ. Cô ta cố thoát khỏi tay Hứa Tứ Nguyệt, luống cuống đứng lên đi về phía bàn làm việc: “Tuyết Trầm... tôi...”

Hứa Tứ Nguyệt nghe cái tên đó mà ruột gan quặn thắt.

Không cần nói thêm lời nào, cũng chẳng cần bằng chứng gì hết, chỉ cần hai chữ “Tuyết Trầm” là đã quá đủ rồi.

Năm đó, Hứa Tứ Nguyệt từng xem Lương Yên là người bạn thân duy nhất, giúp đỡ cô ta hết mình, tin tưởng cô ta vô điều kiện. Khoảng thời gian ra nước ngoài suốt bốn năm, cô giao mọi chuyện liên quan đến Cố Tuyết Trầm cho Lương Yên xử lý, vậy mà cô ta chưa từng hé răng nói nửa lời rằng Lương Yên có tâm tư riêng với anh.

Hứa Tứ Nguyệt siết chặt cổ tay, chìm trong mớ bòng bong hỗn độn. Mà đúng lúc đó, giọng nói lạnh lẽo của Cố Tuyết Trầm đột nhiên vang lên: “Cô không được phép gọi hai chữ đấy. Nếu cô không muốn trả lời thì tôi sẽ giúp cô nhớ lại mọi việc.”

Ánh mắt anh tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm lạnh buốt khiến Lương Yên thấy lạnh cả sống lưng.

Lương Yên yêu anh bao nhiêu thì giờ lại càng sợ anh bấy nhiêu.

“Cô lợi dụng Hứa Anh, để cô ấy tiếp cận tôi trong thang máy khiến Tứ Nguyệt khó xử ngay trước mặt cả công ty.”

“Cô lợi dụng Hứa Anh mang vali tới quán cà phê để gây rối khiến Tứ Nguyệt nảy sinh mâu thuẫn với cô ấy.”

“Trong hôn lễ, cô tự tiện mời cả nhà Hứa Thừa không nên xuất hiện tới đó, tạo nên xung đột ngay giữa hiện trường khiến cảm xúc Tứ Nguyệt dần sụp đổ.”

“Cô lan truyền tin tức Tứ Nguyệt về nước để Dương Du kịp thời đấu giá tài sản của mẹ cô ấy, gây tổn thương tinh thần cho cô ấy.”

“Tứ Nguyệt ở nước ngoài bốn năm, mỗi lần cô nói chuyện với tôi, cô toàn mô tả cô ấy sống buông thả, vô kỷ luật...”

“Đừng nói nữa...” Lương Yên không kiềm chế được nữa bèn hét lên: “Đừng nói nữa! Trong lòng anh chỉ có một mình Tứ Nguyệt thôi! Anh có biết từ trước đến giờ cô ta luôn gọi anh cả họ lẫn tên không? Căn bản cô ta chưa bao giờ đặt anh vào lòng mình cả!”

Lương Yên như bị người ta lột trần giữa đường, run rẩy tiếp tục tố cáo: “Hôm nay tôi vừa hỏi chuyện cô ta rồi! Chính miệng cô ta nói không thể nào thích anh được, đối xử tốt với anh chỉ là lừa gạt anh mà thôi, rồi cô ta còn mong anh chết đi đấy! Thế thì tôi có làm sai điều gì đâu cơ chứ, tôi chỉ muốn hai người mau chóng kết thúc mối quan hệ dối trá này mà thôi!”

Hứa Tứ Nguyệt càng siết chặt cổ tay mình hơn nữa.

Những lời cay nghiệt cô lỡ nói ra lúc trưa lại bị Lương Yên phơi bày trần trụi ngay trước mặt Cố Tuyết Trầm như thế đấy.

Hứa Tứ Nguyệt không nhìn Lương Yên nữa mà tầm mắt cô chuyển sang khuôn mặt anh, chăm chú theo dõi từng phản ứng của anh, máu huyết trong người như đông cứng cả lại.

Cho dù đối phương có là ai đi chăng nữa thì khi nghe những lời ấy cũng sẽ nổi giận... Thế còn Cố Tuyết Trầm...

Cố Tuyết Trầm chỉ nhìn thẳng vào cô, đôi mắt sâu thẳm, bình tĩnh hỏi một câu: “Tứ Nguyệt, là em nói sao?”

Cô mím chặt môi. Lương Yên cũng nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt hung dữ độc ác vô cùng.

Một lúc sau, cánh môi Cố Tuyết Trầm mới khẽ mấp máy: “Tôi chỉ nghe câu trả lời của vợ mình thôi.”

Lương Yên mở to hai mắt, như bị tát thẳng một cái vào mặt.

Hứa Tứ Nguyệt cảm thấy máu nóng đã dồn lên tận trán, không biết cơn xúc động từ đâu tràn tới khiến cô đột ngột đứng phắt dậy, kiên quyết nói lớn: “Tôi không hề nói câu đó!”

Vốn dĩ đã là chuyện trái lương tâm rồi, vậy thì có chết cô cũng không thừa nhận.

Lương Yên càng phát điên hơn trước sự ngang ngược, vô lý của cô. Bước chân cô ta lảo đảo qua lại vì tức giận rồi lập tức chuyển hướng, gào lên: “Hứa Tứ Nguyệt, cô điên rồi hả? Cô nghĩ anh ta giúp cô giải vây, gọi cô vài tiếng Tứ Nguyệt là đã hết căm hận rồi sao? Đúng là tôi lợi dụng cô thật nhưng tôi cũng đang giúp cô đó! Tôi thúc ép hai người ly hôn có gì mà không tốt chứ?”

Hứa Tứ Nguyệt buông cổ tay mình ra, bước lên trước một bước đối mặt với Lương Yên.

Nếu hai người bọn họ thực sự có khả năng tới với nhau thì cần gì phải lôi cô vào mớ bòng bong này làm gì.

Nếu như Cố Tuyết Trầm có thể thích Lương Yên thì bốn năm trước anh đã yêu cô ta rồi, cần gì phải chờ đến bây giờ mới bày ra đủ trò toan tính như này?

Mà không phải cô chỉ cần làm loại “trà xanh bạch liên hoa” là xong chuyện rồi sao? Tuy cô chưa từng thử làm trước đây bao giờ nhưng điều đó không có nghĩa là cô không biết cách chọc tức người ta như thế nào!

Ít nhất thì cô có thể chắc chắn rằng bất kể nguyên do là gì, hiện tại Cố Tuyết Trầm vẫn đang đứng về phía cô.

Hứa Tứ Nguyệt hít sâu một hơi, không cần làm điều gì dư thừa mà chỉ nghiêng đầu nhìn về phía Cố Tuyết Trầm, nhỏ giọng kêu oan đúng một câu: “Ông xã, anh xem cô ta kìa...”

Cố Tuyết Trầm gật đầu: “Kiều Ngự.”

Kiều Ngự nhanh chóng bước vào.

Cố Tuyết Trầm còn chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Đổi nhân viên điều khiển thang máy đi. Tiện thể xử lý luôn ba nhân viên được nhà họ Lương âm thầm sắp xếp vào công ty luôn. Đuổi cô Lương ra ngoài đi, đưa cô ta vào danh sách đen.”

Lương Yên thấy Cố Tuyết Trầm đã biết hết mọi chuyện, cô ta còn cố nặn ra một giọt nước mắt, cố cứu vãn tình thế: “Anh biết rõ tôi đã làm những việc đó nhưng không bao giờ nói ra, rõ ràng anh vẫn khoan dung với tôi...”

“Không phải khoan dung.” Ánh mắt Cố Tuyết Trầm lạnh lùng đến thấu xương: “Là ngại bẩn.”

Sau khi Lương Yên bị kéo ra ngoài, Hứa Tứ Nguyệt mới thu hồi tâm tình, thở ra một hơi. Cô cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn, cuối cùng vẫn không kiềm chế được cơn giận đang trào dâng trong lòng, quyết định đuổi theo.

“Lương Yên!” Hứa Tứ Nguyệt cố gắng giữ vững giọng điệu, nhìn thẳng vào cô ta hỏi chuyện: “Rốt cuộc cô bắt đầu âm mưu mọi chuyện từ khi nào?”

Lương Yên hất tay Kiều Ngự ra, nhìn Hứa Tứ Nguyệt hồi lâu rồi mới nở nụ cười bi thảm: “Từ khi nào à... tính ra còn sớm hơn lúc cô biết đến anh ấy đấy. Cô có biết hồi đó có bao nhiêu nữ sinh thích anh ấy không? Anh ấy vốn đẹp trai, học lực xuất sắc nhưng tính cách lại quá lạnh lùng, thế nên bao cô gái khác chỉ biết đứng từ xa ngắm nhìn anh ấy mà thôi, duy chỉ có mình cô...”

“Chỉ có mình cô dám trêu chọc anh ấy.” Lương Yên rưng rưng nước mắt, trừng mắt nhìn cô: “Thật ra hồi đó tôi cũng nhận ra rồi vì quả thật cô rất xứng đôi với anh ấy. Còn tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt bên cạnh cô, cô theo đuổi anh ấy rồi mà tôi còn chẳng dám ghen tị. Nhưng tại sao cô lại làm tổn thương anh ấy như thế!”

Đôi mắt hoa đào của Hứa Tứ Nguyệt hơi nheo lại.

Lương Yên thấy biểu cảm này của cô, lại càng khó chịu hơn: “Cô khiến anh ấy yêu cậu tha thiết rồi lại bỏ rơi anh ấy. Hứa Tứ Nguyệt, cô có biết sau khi cậu đi, anh ấy đã tự giày vò bản thân đến mức nào không? Anh ấy không ăn nổi một thứ gì, cứ cách hai, ba ngày lại phải vào viện truyền nước, cánh tay chỉ còn da bọc xương, chi chít vết kim tiêm!”

“Có phải lần cuối cùng hai người hẹn gặp mặt là ở đường Hàn Quang phải không?” Lương Yên khóc nấc: “Gần như ngày nào anh ấy cũng ra ngoài, một mình đứng trong làn gió, đến nửa đêm khi đường phố đã vắng tanh mà anh ấy vẫn còn đứng đó! Phải rất lâu sau đó anh ấy mới quay lại trường học, bắt đầu liều mạng học hành. Còn cô thì sao? Cô ở Anh Quốc xa xôi, lúc gọi điện thoại cho tôi còn kể cô có người bạn trai mới thế nào, còn tốt hơn Cố Tuyết Trầm mấy vạn lần!”

Trái tim Hứa Tứ Nguyệt như bị ai đó bóp nghẹt lấy, không thể thoát ra cũng không thể tránh né.

Lương Yên bật cười: “Cô còn bảo tôi đi nói cho anh ấy biết chuyện ấy. Vậy cô đoán xem lúc đó anh ấy có phản ứng thế nào?”

“Cho nên... dựa vào cái gì mà cô được ăn chơi đàng điếm ở nước ngoài suốt bốn năm, giờ quay về lại có thể đường hoàng đứng cạnh anh ấy? Khi tôi nghe tin cô về nước, quả thật tôi đã rất sợ vì kết cục tồi tệ nhất vẫn xảy ra!”

“Hứa Tứ Nguyệt, đúng là cô giỏi hơn tôi về mọi mặt, lúc cô còn ở trong nước đã từng giúp đỡ tôi rất nhiều nên tôi tự biết mình không có tư cách ghen với cô! Nhưng rõ ràng tôi đã cố gắng che giấu đến mức ấy, rõ ràng tôi có thể làm tổn thương cô nhiều hơn nhưng tôi lại không làm như thế! Tôi chấp nhận cái danh giả vờ giả vịt, nghĩ mọi cách để được vào nhóm bạn của cô và Trình Hi để chờ cơ hội động tay động chân với cái thang máy rẻ tiền phiền phức kia. Tính ra tôi cũng tận tình tận nghĩa lắm rồi đó!”

“Tôi chỉ muốn một mình Cố Tuyết Trầm mà thôi. Nếu như cô không quay lại thì nói không chừng tôi cũng sắp được ở bên anh ấy rồi!”

Dọc hành lang vang vọng những lời buộc tội ai oán của người phụ nữ.

Hứa Tứ Nguyệt dần buông bàn tay in đầy dấu móng tay ra, chậm rãi đứng thẳng dậy. Rồi cô nhìn xuống cô ta, lạnh nhạt hỏi: “Cho nên ý của cô là tôi còn phải cảm ơn cô sao?”

Cô nhìn thẳng vào Lương Yên, gằn từng chữ một: “Cô thích anh ấy, không ai cản cô cả, ngay cả tôi cũng không thể. Nếu ngay từ đầu cô nói rõ với tôi thì tôi tuyệt đối sẽ không đến Thanh Đại trêu chọc anh ấy làm gì. Lương Yên, cô có thể công khai tranh giành với tôi đường đường chính chính chứ không phải là ngoài mặt thì nghe lời, sau lưng thì giở trò thủ đoạn!”