Chương 17.1: Anh định hôn em sao?

Bốn phía không có lấy một chút ánh sáng nào giống như đang ở giữa vùng biển đen ngòm, mất đi thị giác khiến các giác quan khác trở nên đặc biệt nhạy bén hơn bao giờ hết.

Hứa Tứ Nguyệt ôm chặt lấy Cố Tuyết Trầm, hai gò má vô thức cọ vào người anh. Cảm giác lạnh lẽo, sạch sẽ này làm da thịt cô tê rần cả đi, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô có cảm tưởng như mình quay lại khoảng thời gian cách đây bốn năm lúc mình vẫn còn yêu anh cuồng nhiệt.

Cố Tuyết Trầm rất dễ chạm, dễ ôm, dễ hôn. Dù khi ấy cô không thật sự thích anh nhưng cơ thể lại rất luyến tiếc cảm giác được gần gũi với anh.

Huống chi, sự cố thang máy vừa rồi khiến cô hoảng hốt đến nỗi tay chân mềm nhũn hết cả. Cô liền thuận thế dựa vào anh không chịu buông ra, trong giọng nói còn mang theo âm mũi nhẹ nhàng hỏi chuyện: “Liệu thang máy có rơi không nhỉ...”

Cố Tuyết Trầm để hai tay buông thõng bên người, bàn tay nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch cả đi, hơi thở nặng nề dồn lại trong l*иg ngực.

Tiểu Nguyệt Lượng mà anh yêu thương đang tựa sát vào lòng anh, thân mật cọ qua cọ lại, gọi anh bằng xưng hô ngọt ngào nhất mang theo chút nũng nịu như đang chờ được dỗ dành.

Chắc là cô thật sự bị dọa sợ rồi, cả người cũng lạnh ngắt như băng.

Nhưng Cố Tuyết Trầm hiểu rất rõ sự thân mật này chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi.

Anh đặt tay lên vai cô, cố gắng đẩy cô ra. Nhưng ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào cô, thang máy khẽ rung một cái rồi vận hành trở lại, đèn cũng được bật sáng.

Ánh sáng chiếu vào tầm mắt Hứa Tứ Nguyệt, theo phản xạ cô lập tức vùi mặt vào ngực anh. Co còn chưa kịp phản ứng thì thang máy đã dừng lại ở tầng kế tiếp, cánh cửa lập tức được mở ra.

Tầng sáu là nơi tập trung các kỹ sư và kỹ thuật viên.

Gần hai mươi người đang đứng đợi bên ngoài, tất cả đều trố mắt nhìn tình cảnh bên trong.

“Tổng giám đốc Cố...”

“Đậu má, thật sự là tổng giám đốc Cố thật kìa!”

Hình ảnh trước mắt khiến adrenaline của bọn họ lập tức bùng nổ.

Người đứng đầu Thâm Lam vốn luôn nghiêm khắc, lạnh lùng khiến người khác phải sợ hãi... thế mà hiện tại lại đang bị một cô gái ôm chặt?

Hứa Tứ Nguyệt đứng cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Trời ơi, sự kiện “tử vong mang tính xã hội” kiểu này đúng là thảm quá đi thôi!

Với mức độ phũ phàng của Cố Tuyết Trầm dành cho Hứa Tứ Nguyệt ấy à, giờ mà cô đứng thẳng lên chào hỏi mọi người rồi tự nhận là “cô Cố” thì chẳng khác gì... cô đang tự đưa mình lên bàn mổ. Kiểu gì cũng bị đồn đại rằng cô tự tiện gần gũi với người ta trong thang máy rồi còn bị tổng giám đốc Cố chán ghét!

Thật sự rất mất mặt!

Hứa Tứ Nguyệt tự biết mình đã cưỡi lên lưng cọp thì khó lòng leo xuống, nào ngờ cô đột nhiên cảm nhận được động tác từ Cố Tuyết Trầm.

Bàn tay đặt trên vai cô chậm rãi di chuyển về sau gáy, nhẹ nhàng ôm lấy đầu cô, giọng điệu điềm tĩnh vang lên: “Vợ tôi bị dọa sợ chút thôi, ngày thường cô ấy không tiện gặp mặt người lạ. Mọi người đợi chuyến sau đi.”

Nói xong, anh bèn nghiêng người, trực tiếp đóng cửa thang máy lại.

Thang máy nhanh chóng đi lên, dường như Hứa Tứ Nguyệt còn mơ hồ nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của đám người đứng dưới tầng sáu vì chưa kịp phản ứng lại. Gương mặt vốn lạnh lẽo vì sợ hãi giờ lại đỏ bừng một cách kỳ lạ, nóng bức đến mức hơi khó chịu.

“Còn không buông ra? Chờ tôi đẩy em ra nữa à?” Thế mà giờ giọng điệu của anh lại lạnh lẽo như băng.

Hứa Tứ Nguyệt chậm rãi buông tay, quay mặt đi để che giấu sự lúng túng của mình. Cuối cùng, thang máy cũng đến tầng mười sáu.

Mặt mày hai vị trợ lý tái nhợt đã chờ sẵn bên ngoài. Thấy hai người đi ra, bọn họ lập tức tiến lên hỏi chuyện: “Tổng giám đốc Cố không sao chứ? Chúng tôi sẽ cho người kiểm tra sửa chữa thang máy ngay đây, mà người phụ trách trong phòng máy kia...”

“Không cần sửa chữa đâu.” Cố Tuyết Trầm hạ giọng: “Gọi người phụ trách lên đây.”

“Dạ vâng, đúng là anh ta phải có trách nhiệm trong chuyện này.” Một vị trợ lý nói: “Ngoài thang máy số 5 ra thì nguồn sáng của thang máy số 1 cũng bị cắt gần như cùng một lúc. Lúc đó có một cô gái bị nhốt bên trong, hình như bị dọa sợ đến mức ngẩn ra, không biết bấm nút mở cửa. Cô ấy không phải người của công ty, điều tra ra mới biết đó là do cô Lương Yên đưa tới.”

Cố Tuyết Trầm quay đầu nhìn Hứa Tứ Nguyệt.

Anh có thể nhẫn nhịn chờ đợi Hứa Tứ Nguyệt từ từ nhận ra bộ mặt thật của một số người.

Nhưng hôm nay, giới hạn cuối cùng của anh đã bị phá vỡ.

Hứa Tứ Nguyệt vừa mới trải qua nỗi hoảng loạn xong, gần đây anh đã cố tình làm cô bận rộn để phân tán cảm xúc tiêu cực, mà gần đây tâm trạng cô cũng đang dần tốt lên. Nếu vì chuyện ngoài ý muốn này mà tâm lý quay về vạch xuất phát, vậy thì Lương Yên có phải gánh chịu hình phạt “thiên đao vạn quả” cũng chẳng trả đủ.

Thay vì để một số “khối u ác tính” tự vỡ ra gây hậu quả nghiêm trọng, chi bằng cứ can thiệp cắt bỏ sớm còn hơn.

Trước khi Cố Tuyết Trầm kịp nói câu gì, Hứa Tứ Nguyệt đã nhíu mày lên tiếng: “Lương Yên? Lúc cô ấy tìm tôi nói chuyện, tôi không thấy cô ấy dẫn ai đi cùng cả.”

Nói rồi cô còn nghiêng đầu suy nghĩ, quả thật mọi chuyện diễn ra hôm nay rất kỳ lạ.

Sáng nay lúc cô nhắn tin trong nhóm là mình định tới đưa cơm, Lương Yên lại tình cờ vào nhóm rồi đọc được tin nhắn ấy, đến trưa lại tình cờ chạm mặt nhau ở Thâm Lam. Bình thường người ta đi thang máy thì không sao, hôm nay cô vừa bước chân vào là gặp sự cố. Mà công ty kỹ thuật hiện đại như Thâm Lam rất hiếm khi gặp trục trặc kiểu này, lại còn đúng lúc có người được Lương Yên đưa đến bị nhốt bên trong thang máy...

Cố Tuyết Trầm hạ thấp giọng: “Người đó tên là gì?”

Trợ lý trả lời vô cùng dõng dạc: “Hứa Anh.”

Hứa Tứ Nguyệt lập tức ngẩng đầu.

Tại đại sảnh tầng một của Thâm Lam, Lương Yên đang ngồi trong khu vực nghỉ ngơi, bồn chồn lướt điện thoại không ngừng. Cô ta đã lén vào nhóm tám chuyện nội bộ của công ty, trong lòng biết rõ nếu Hứa Anh thật sự thành công thì nhất định sẽ có người nào đó chụp lại rồi đăng lên ngay.

Lương Yên cứ cầm điện thoại trong tay suốt, cuối cùng cũng đợi được một loạt thông báo dồn dập gửi đến.

Lương Yên chưa kịp nhìn kỹ tin nhắn đã lướt vội lên đầu trang. Quả nhiên có một tấm hình được chụp vào đúng khoảnh khắc cửa thang máy chuẩn bị đóng lại. Dù bức ảnh hơi mờ nhưng vẫn đủ để thấy rõ Cố Tuyết Trầm nghiêng người đứng bên trong, anh hơi cúi đầu, đường nét dịu dàng đến bất ngờ...

Mà trong vòng tay của anh chính là...

Hứa Tứ Nguyệt.

Sắc mặt Lương Yên trắng bệch cả đi.

Tin tức phía dưới không ngừng hiện lên cuồn cuộn, va vào mắt cô ta như từng đợt búa bổ.

“Trời ơi, tôi không nhìn lầm chứ! Đại ma vương đang ôm ai kia?”

“Khỏi cần cảm ơn tôi nhé, chính miệng Đại ma vương nói đây là vợ của anh ấy đó!”

“Cái gì mà vợ tôi bị dọa sợ, rồi nào là không tiện gặp người lạ nên không cho tụi mình đi cùng thang máy nữa chứ, ngọt chết tui rồi!”

Lương Yên cắn chặt cánh môi đến mức bật máu. Thế rồi cô ta bất ngờ đứng bật dậy, sải bước lao ra ngoài.

Bên cửa kính, hai người máy cao lớn đồng loạt quay người, vươn cánh tay cứng cáp ra chắn đường đối phương.

Giọng nói của Kiều Ngự vang lên từ bộ đàm: “Xin lỗi cô Lương nhiều lắm, hiện tại cô không thể rời đi được vì tổng giám đốc Cố rất muốn gặp mặt cô.”

Hứa Tứ Nguyệt ngồi trên sô pha trong phòng làm việc của Cố Tuyết Trầm, không buồn để tâm đến không gian xung quanh mình. Hai tay cô đan chặt vào nhau, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Kiều Ngự gõ cửa: “Thưa tổng giám đốc Cố, thưa cô Cố, cô Lương đã tới rồi.”

Vành mắt Lương Yên đỏ hoe, lo lắng chạy ào vào trong. Vừa thấy Cố Tuyết Trầm ngồi đó, cô ta liền vòng sang bên cạnh Hứa Tứ Nguyệt: “Tứ Nguyệt à, tớ nghe nói thang máy gặp sự cố, giờ người ta lại đột nhiên gọi tớ lên đây... có phải cậu bị thương ở đâu không?”

Hứa Tứ Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm bộ dáng quan tâm giả dối kia mà không nói một lời nào.

Vài giây sau, cô mới khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng lên: “Đúng là đã bị thương rồi. Thế nên tôi mới phải gọi cô lên giúp tôi xem đây.”

Lương Yên định đưa tay chạm vào cô, nào ngờ Hứa Tứ Nguyệt lập tức nắm chặt lấy tay đối phương, chậm rãi nói: “Để xem “chị em tốt” của tôi muốn làm gì tôi vậy?”

Đúng lúc đó, cửa phòng khẽ động. Nhân viên kỹ thuật điều khiển thang máy bước vào, sắc mặt tái mét, anh ta vẫn luôn cúi gằm mặt xuống: “Tổng giám đốc Cố cứ sa thải tôi đi cũng được. Tôi không còn mặt mũi nào làm tiếp...”

Ánh mắt Cố Tuyết Trầm bình thản, chậm rãi chuyển sang phía Lương Yên đang đỏ bừng mặt đứng đó: “Cô Lương mau trả lời câu hỏi của vợ tôi đi. Nếu không thì tôi có thể nhờ Hứa Anh thay cô nói vài lời đó.”