Chương 16.2: Ông xã ôm em đi

Hứa Tứ Nguyệt ngạc nhiên: “Lương Yên? Sao cậu lại ở đây vậy?”

“Công ty của ba tớ và Thâm Lam có dự án hợp tác với nhau, thỉnh thoảng tớ sẽ phải đại diện gia đình đến kiểm tra tiến độ một chút.” Lương Yên chỉ vào túi đồ trong tay Hứa Tứ Nguyệt, nhíu mày nhìn cô: “Cậu tới đây đưa cơm thật à? Sáng nay tớ thấy tin nhắn cậu gửi trong nhóm còn tưởng chỉ là đùa thôi, không ngờ lại gặp cậu ở đây thật.”

Lương Yên gặng hỏi: “Chẳng lẽ cậu định cam chịu cuộc hôn nhân mang tính chất trả thù này sao? Hay nói đúng hơn thì... cậu thích anh ta rồi hả?”

Vừa nói, Lương Yên vừa kéo Hứa Tứ Nguyệt đến một góc yên tĩnh trong đại sảnh rộng lớn.

Hứa Tứ Nguyệt siết chặt túi đựng hộp giữ nhiệt trong tay. Đến bản thân cô cũng không thể phủ nhận rằng khi bị hỏi như vậy, cô cũng có vài phần ngượng ngùng.

Hứa Tứ Nguyệt có thể thành thật với Trình Hi, thậm chí không ngại nói chuyện này cho người khác nghe nhưng chỉ có Lương Yên thì không. Từ bốn năm trước đến tận bây giờ, Lương Yên luôn nghe cô ra rả kể chuyện mình không thèm để tâm đến Cố Tuyết Trầm như thế nào, giờ tự nhiên lại nói mình muốn trêu ghẹo anh... đúng là không thể mở miệng nổi mà.

Hứa Tứ Nguyệt che giấu nỗi lòng riêng, vẫn cố tỏ ra kiêu ngạo, làm như không có gì xảy ra hết: “Tớ nói đùa vậy thôi mà cậu cũng tin à? Sao tớ có thể thích anh ta được?”

“Đừng nói là thích, mỗi ngày phải đối mặt với anh ta là đã đủ mệt rồi!”

“Anh ta kết hôn với tớ cũng chẳng có ý tốt gì cho cam, cậu cũng biết mà. Tớ còn mong anh ta chết sớm cho xong, đỡ phải ly hôn rườm rà.”

“Tớ đến đưa cơm cũng chỉ để lừa gạt anh ta một chút, để cuộc sống sau này đỡ khổ hơn ấy thôi! Chứ cậu tưởng tớ thật lòng muốn mang cơm cho anh ta à? Có đổ lên đầu tớ cũng chẳng thèm!”

Cứ thế Hứa Tứ Nguyệt tuôn hết một tràng những lời cay độc, oán nghiệt nhất... khiến không gian xung quanh bỗng im lặng đến nghẹt thở.

Lương Yên âm thầm liếc về phía sau một cái, đuôi lông mày hơi nhướng lên.

Ở nơi khuất sau cây cột lớn, Hứa Anh đang bịt miệng cố nén hàng nước mắt, trong lòng thầm nghĩ: “Hu hu, sao chị mình khổ vậy cơ chứ! Thật sự đáng thương quá đi mất! Em muốn ôm chị an ủi quá đi!”

Trước đó Hứa Anh vẫn còn hoài nghi Lương Yên không phải người đáng tin nên cứ do dự mãi. Thế nhưng lần này Lương Yên đặc biệt dẫn Hứa Anh đến đây, nói là hiếm có cơ hội gặp mặt, muốn để cô ấy tận tai nghe Tứ Nguyệt nói ra sự thật. Hóa ra chị Tứ Nguyệt phải chịu đựng cuộc sống khổ sở như vậy, cuộc hôn nhân này chẳng khác gì như một cái nhà tù cả!

Vậy thì dù có nhát gan cỡ nào, dù có sợ anh rể ra sao thì Hứa Anh này cũng phải liều mạng một phen để cứu chị mình!

Ở một góc khuất khác cạnh lối đi đặc biệt dẫn thẳng đến gara để xe, mấy bức tượng trang trí đã che khuất lối đi nên người ngoài rất khó phát hiện ra.

Một bóng người đang đứng sau bức tượng trang trí, cúi đầu lặng lẽ, trong đôi mắt dần hiện lên màu xám tro, ánh mắt thất thần như thể vừa nghe được điều gì đó không thể tin nổi.

Kiều Ngự đứng bên cạnh mà trái tim đập thình thịch theo, thỉnh thoảng anh ấy lại liếc nhìn sắc mặt của Cố Tuyết Trầm.

Tổng giám đốc Cố vừa biết tin bà xã tới công ty là đã vội vã quay về. Kết quả vừa về tới nơi lại nghe được những lời như vậy... cảm giác này đúng là “vạn tiễn xuyên tâm” mà!

Hứa Tứ Nguyệt nói liền một hơi rồi thở dốc từng ngụm, trong lòng chợt thấy vô cùng bực bội, càng không muốn nói chuyện với Lương Yên thêm nữa: “Thôi, tớ lên tầng trước đây.”

Lương Yên gật đầu, chờ Hứa Tứ Nguyệt rời đi rồi mới quay lại chỗ Hứa Anh, nhẹ giọng nói: “Lần này em đã hoàn toàn tin tưởng chị rồi chứ? Người phụ trách quản lý thang máy tòa nhà này là người quen cũ của ba chị nên mới đồng ý giúp chị đó.”

Nói rồi, Lương Yên nghiêm túc dặn dò: “Đợi sau khi tổng giám đốc Cố trở về, chắc hẳn anh ta sẽ dùng thang máy số một theo thói quen. Em vào đó trước chờ anh ta, đến nửa đường sẽ bị cúp điện. Đến lúc đó em phải tranh thủ ôm chặt lấy anh ta, càng thân mật càng tốt. Chờ tới khi cửa thang máy mở ra thì toàn bộ nhân viên công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam sẽ biết tổng giám đốc Cố có người phụ nữ khác bên ngoài. Mà em biết chị gái mình rồi đấy, tính tình cậu ấy thẳng thắn như vậy, tự nhiên sẽ có lý do để đề nghị ly hôn.”

Hứa Anh gật đầu thật mạnh một cái, ra vẻ anh dũng hy sinh.

Ở lối vào gara, cuối cùng Kiều Ngự cũng dám thở mạnh một tiếng, nhỏ giọng lên án một câu: “Tổng giám đốc Cố, cô Cố quá đáng thật đó! Nếu không phải cô Lương hỏi chuyện trước thì chắc anh còn không được nghe những chuyện này đâu...”

Cố Tuyết Trầm chậm rãi thả lỏng các ngón tay đang siết chặt lại, ánh mắt lạnh lùng liếc qua, giọng nói khàn đặc vang lên: “Chuyện liên quan đến cô ấy là việc riêng của tôi. Người nào dư thừa thì cứ thẳng tay xử lý đi, chẳng qua cô ta cũng chỉ là một cái trạm kiểm soát để giúp cô ấy trưởng thành hơn mà thôi.”

Nói xong, Cố Tuyết Trầm vòng qua góc rẽ, đi về phía thang máy.

Tầm mắt anh nhẹ nhàng lướt qua, trông thấy vài bóng người đang động đậy nhưng anh vốn chẳng thèm quan tâm tới.

Mà chẳng biết trái tim anh đã trôi dạt tới nơi đâu! Nó cứ lơ lửng giữa không trung hư vô rồi lại rơi xuống vách núi sâu khi nghe rõ từng câu, từng chữ của Hứa Tứ Nguyệt.

Không sao cả.

Anh đã quen rồi.

Thật sự đã quá quen rồi.

Điều duy nhất khiến anh thấy an ủi chính là... không bao lâu nữa, có lẽ nguyện vọng vừa rồi của cô sẽ thành hiện thực thôi.

Trên đường đi đến thang máy, Hứa Tứ Nguyệt nhận được một cuộc điện thoại. Đó là biên tập viên của trang web truyện người lớn hôm nọ, cô ấy nhiệt tình mời cô ký hợp đồng chính thức với trang web để tiếp tục vẽ tranh. Đối phương còn bảo đảm ngày mai cô sẽ vững vàng đứng trên bảng vàng, lập tức trở thành “Đại thần” nổi danh trong giới.

Sau một hồi trì hoãn, đến khi Hứa Tứ Nguyệt quay lại chỗ đợi thang máy thì xung quanh đã không còn ai nữa.

Có vẻ như thang máy số một sắp và thang máy số năm sắp tới nơi, thôi thì thang máy nào xuống trước thì cô sẽ vào thang máy đó vậy.

Rồi chỉ chốc lát sau, bóng người mảnh khảnh đột nhiên lao tới, chui tọt vào cửa thang máy số một vừa mới mở ra.

Hứa Tứ Nguyệt còn chưa kịp nhìn rõ đối phương là người hay ma thì thang máy số năm cũng xuống tới nơi.

Cô không nghĩ nhiều nữa mà bước luôn vào thang máy số năm. Ai ngờ vừa định ấn nút đóng cửa thì một bàn tay quấn băng vải trắng bất ngờ vươn tới, chặn mép cửa lại.

Cửa thang máy lại mở ra lần nữa, thân ảnh người đàn ông dần hiện rõ. Hôm nay anh mặc bộ âu phục màu đen, không còn dáng vẻ phong trần như tối qua, thoạt nhìn có vẻ hơi trầm lặng, cô tịch.

Trái tim Hứa Tứ Nguyệt hơi run lên một chút, vẻ kinh ngạc trên gương mặt lập tức chuyển thành biểu cảm ngọt ngào: “Ông xã?” Còn gọi tên thân mật vô cùng tự nhiên nữa chứ.

Cô “nhập vai” rất nhanh, không chỉ mỗi giọng điệu ngọt ngào mà hành động cũng linh hoạt hơn hẳn. Cô giữ chặt cổ tay Cố Tuyết Trầm, kéo anh vào trong: “Em không hề nói dối nhé, em đã hầm canh gà cho anh rồi đây này! Lát nữa anh nếm thử xem có ngon không nha.”

Thang máy nhỏ hẹp dần dần đi lên, cánh tay hai người chạm vào nhau mang theo nhiệt độ nóng bỏng xuyên qua lớp áo, âm thầm lan tới da thịt.

Trong phòng điều khiển thang máy dưới tầng hầm, người đàn ông mặc đồng phục nhận được tin nhắn từ Lương Yên báo tin rằng tổng giám đốc Cố đã đi về phía thang máy. Đương nhiên là Lương Yên không dám theo quá sát nên không biết được tình hình cụ thể, cô ấy chỉ nhắn tin dặn dò đối phương đợi khoảng nửa phút nữa là có thể bắt đầu hành động.

Mà người ngồi trong phòng điều khiển đang vò đầu bứt tai. Căn bản là nhà họ Lương có ân lớn với anh ta, dù biết rõ chuyện này là điều sai trái nhưng anh ta vẫn phải làm.

Cuối cùng anh ta cũng đưa tay chạm vào bàn điều khiển.

Thang máy số một và số năm là hai khoang thang máy được thiết lập theo thứ tự trên dưới, cả hai đều có hai nút điều khiển riêng biệt: một nút điều khiển nguồn sáng và một nút điều khiển nguồn điện tổng thể. Do quá căng thẳng nên khi anh ta ấn nút “nguồn sáng” của thang máy số một, bàn tay khẽ run lên rồi chạm luôn vào nút “nguồn điện” của thang máy số năm bên dưới.

Mà trong thang máy số năm, Hứa Tứ Nguyệt không hề có chút lo lắng nào, từ nãy đến giờ vẫn luôn ngửa đầu nhìn Cố Tuyết Trầm: “Này, người ta đã tốn công sức nấu cơm rồi đưa cơm tới tận công ty cho anh mà anh không cảm kích chút nào sao?”

Cố Tuyết Trầm không thèm nhìn cô, cánh môi khẽ nhếch lên: “Giả tạo.”

Hứa Tứ Nguyệt: Nhanh như vậy đã bị anh nhìn thấu mất rồi!

Nhưng cô vẫn vô cùng bình tĩnh vén tóc ra sau tai, tiện tay khoe nhan sắc tuyệt mỹ của mình. Rồi đầu ngón tay của cô nhẹ nhàng nắm lấy ống tay áo của anh, kéo một cái: “Anh Cố à...”

Lời còn chưa dứt, ánh đèn trong thang máy bỗng chốc vụt tắt. Trong không gian kín mít, bóng tối như nuốt chửng hết mọi thứ, cùng lúc đó thang máy phát ra tiếng “lạch cạch” vô cùng nặng nề rồi chậm rãi dừng lại... cảm tưởng như thể cả thế giới đột ngột bị kéo từ nhân gian xuống địa ngục luôn vậy.

Da đầu Hứa Tứ Nguyệt tê dại cả đi, theo bản năng liền hét lên một tiếng sợ hãi.

Nhưng đúng lúc bóng tối ập tới, bàn tay của người nào đó lập tức nắm chặt lấy cô theo bản năng.

Trên tay anh vẫn còn quấn băng vải, cảm giác thô ráp nhưng ấm áp đến lạ kỳ truyền đến khiến lòng bàn tay cô hơi tê rát một chút.

Cô run rẩy thử gọi anh một tiếng: “Ông xã?”

Vào khoảnh khắc đấy, cô chợt nghe được một giọng nói quen thuộc đang đáp lại mình. Rất trầm, rất nhẹ nhưng trong bóng tối không nhìn thể thấy đối phương lại chất chứa cả sự dịu dàng và nỗi đau đớn không thể gọi thành tên.

“Anh đây.”

Không hiểu sao Hứa Tứ Nguyệt thấy sống mũi mình hơi cay cay.

Cô tự nhủ với lòng mình rằng đừng xúc động, không được khóc. Đây là cơ hội quý giá ngàn năm có một, vậy thì phải nắm chặt lấy.

Thế là cô mặc kệ tất cả, dựa vào cảm giác ấm áp mà xoay người. Cô giang tay ra, kiễng chân ôm lấy cổ Cố Tuyết Trầm, dụi cái trán lạnh toát vì sợ hãi vào hõm cổ đối phương, thì thầm bên tai với giọng điệu vô cùng ủy khuất: “Em sợ tối lắm... ông xã ôm em một cái đi.”