Hứa Tứ Nguyệt nghe anh mỉa mai mình là “Hoàng Hoa Kê” mà trong lòng tức muốn chết, dường như bầu không khí trong phòng cũng ngột ngạt hẳn lên. Cô lấy tay mình quạt phe phẩy vài cái rồi gọi A Thập: “Mau bật điều hòa cho chị cái coi, chủ nhân của em sắp làm chị ngạt thở đến nơi rồi.”
A Thập ngoan ngoãn điều chỉnh nhiệt độ phòng về mức 26 độ, giọng điệu nhỏ nhẹ ân cần hỏi thăm: “Chủ nhân, ai làm chị tức giận vậy ạ?”
Hứa Tứ Nguyệt bực bội ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt làm ngơ: “Còn ai trồng khoai đất này nữa, chính là cái tên Đại ma vương nhà em đấy.”
A Thập lập tức đổi đèn ở tai thành màu hồng phát sáng, hai cánh tay robot vụng về tạo hình trái tim ngay trước ngực, vô cùng chân thành sửa lại một câu: “Là Đại ma vương nhà chị mới phải.”
Hứa Tứ Nguyệt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, giơ tay chỉ vào nó hồi lâu mà chẳng nói được câu gì. Sau cùng cô đành phải chuyển hướng đi vào phòng tắm, buổi tối bị tên khốn Đoạn Lại kia cứ quấn lấy mãi, khắp người toàn là thứ mùi ghê tởm đến phát buồn nôn của hắn ta.
Dòng nước ấm áp xối xuống khiến cô bất giác nhớ lại chuyện trước kia. Đoạn Lại là đứa cháu đứng hàng thứ ba nhà họ Đoạn, dáng dấp cũng được coi là đẹp trai, đúng chuẩn người mẫu nhưng tính cách lại cực kỳ âm hiểm, mưu mô thủ đoạn.
Hắn ta bắt đầu theo đuổi cô từ năm lớp 11, lúc nào cũng thích dùng chiêu bám riết không buông khiến cô phiền muốn chết. Bỗng một hôm nghe bạn bè nói hắn ta bị người ta đánh gãy ba cái xương sườn, đến thân phận người ra tay còn không biết là ai, thế là cuối cùng hắn ta đành câm nín chịu trận.
Tối hôm đó, trên bàn học của cô chợt xuất hiện một tờ giấy tặng kèm một hộp kẹo vị bưởi: “Hắn ta sẽ không quấn lấy em nữa đâu, đừng sợ.”
Hứa Tứ Nguyệt dò hỏi hết một vòng cũng không biết được là ai để tờ giấy ở đó, sau rồi lâu dần cô cũng quên mất chuyện ấy. Không ngờ hôm nay Đoạn Lại đột nhiên mò tới, rốt cuộc vẫn phải gánh chịu kết cục giống như trước, thậm chí còn thê thảm hơn cả lần đó.
Chỉ mong cái tên chó này biết sợ, về sau đừng xuất hiện trước mặt cô nữa.
Tắm xong, Hứa Tứ Nguyệt xịt nước hoa trợ ngủ vào không trung rồi lại uống thêm hai viên thuốc, sau cùng mới yên tâm nằm xuống chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng cứ nhắm mắt lại, trong đầu toàn là cảnh Cố Tuyết Trầm nắm chặt bàn tay nhuốm máu, cất giọng khàn đặc gọi tên “Cô Cố” cứ vang lên văng vẳng bên tai.
Hứa Tứ Nguyệt lăn lộn hơn nửa tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa bèn tháo bịt mắt ra, gửi tin nhắn hỏi Trình Hi: [Này... suốt mấy năm tớ ra nước ngoài, Cố Tuyết Trầm sống thế nào vậy?]
Cô vẫn nhớ lúc Giang Yến từng lỡ miệng nói ra việc Cố Tuyết Trầm phải chịu bao nhiêu đau khổ. Trước kia cô vốn không quan tâm, cũng không dám nghe nhưng bây giờ cô thật sự rất muốn biết.
Đây sẽ là bằng chứng để chứng minh Cố Tuyết Trầm đang lừa gạt cô.
Trình Hi: [Sao tự nhiên cậu lại hỏi vậy? Chắc người biết rõ nhất là Lương Yên đấy.]
Hứa Tứ Nguyệt: [Thôi đừng... tớ không muốn hỏi cậu ấy đâu. Bốn năm nay tớ toàn kể với cậu ấy mấy chuyện anh hùng hoành tráng của bản thân, chưa bao giờ nhắc gì tới Cố Tuyết Trầm cả. Giờ lại nhắn tin hỏi cậu ấy thì chẳng khác nào tự thừa nhận mình vẫn để ý anh ta.]
Trình Hi: [Thế thì tớ cũng không biết được nhiều thông tin cho lắm. Nhưng nghe nói trong khoảng thời gian cậu vừa mới rời đi, gần như Cố Tuyết Trầm không đến trường học thì phải. Anh ta cứ đến mấy chỗ có khả năng gặp cậu, cứ tìm kiếm rồi chờ cậu mãi. Về sau có một thằng nhóc rất mất dạy, lừa Tuyết Trầm là cậu chỉ tạm thời ra nước ngoài vài ngày rồi sẽ về thôi. Kết quả là anh ta ra sân bay đợi cậu suốt một ngày một đêm.]
Dừng lại một lát, Trình Hi tiếp tục: [Nghe người ta nói hôm cậu ra nước ngoài cũng đúng vào sinh nhật anh ta hay sao ấy.]
Hứa Tứ Nguyệt nhìn dòng chữ cuối cùng, cảm giác như có một cây búa tạ vô hình đập thẳng vào l*иg ngực.
Cô theo đuổi anh suốt ba tháng, vậy mà không nhớ nổi sinh nhật của anh vào ngày nào. Nếu sớm biết...
Nếu sớm biết thì có lẽ cũng chẳng thay đổi được gì.
Hứa Tứ Nguyệt chui mình vào trong chăn, rất lâu sau mới gửi một tin nhắn khác: [Cậu nói xem, bạn gái cũ tệ bạc như vậy... liệu anh ta còn tình cảm không nhỉ?]
Trình Hi không trả lời nữa, chắc là đã ngủ rồi.
Cả đêm đó Hứa Tứ Nguyệt không thể nào ngủ được, hai mắt cứ mở lớn nhìn chằm chằm trần nhà. Mỗi lần cảm xúc tụt dốc là sự tò mò về Cố Tuyết Trầm lập tức kéo cô lại.
Tới rạng sáng, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm.
Mặc kệ Cố Tuyết Trầm lạnh lùng hay kháng cự thế nào đi chăng nữa, cô vẫn cảm thấy câu chuyện này không hề đơn giản. Chắc hẳn cuộc hôn nhân này có uẩn khúc gì đó mà anh nhất định không chịu nói ra.
Hứa Tứ Nguyệt vốn không phải kiểu người tích cực, bệnh tật khiến cô gần như đánh mất hứng thú với tất cả mọi thứ xung quanh. Thế nhưng chỉ riêng chuyện này, cô không thể thuyết phục bản thân cứ giả ngu mãi được.
Cô muốn lột bỏ lớp mặt nạ có khả năng tồn tại trên người Cố Tuyết Trầm, muốn biết mục đích thực sự của anh. Chỉ đơn giản như vậy thôi.
Hứa Tứ Nguyệt ngồi dậy, khẽ xoa hai má một hồi rồi tự đặt thời hạn cho bản thân.
Lần trước theo đuổi anh cần đến ba tháng, lần này độ khó đã nâng cấp, vậy thì... nửa năm đi.
Nếu nửa năm mà vẫn không khiến anh lung lay, vậy thì điều đó chứng minh tất cả là do cô tự mình tưởng tượng. Thế nên cả hai cũng chẳng cần oán hận nhau làm gì nữa, chờ anh trả thù chán rồi ly hôn cho sớm.
Hứa Tứ Nguyệt tỉnh táo rời giường, trước tiên cô tìm tới Kiều Ngự dò hỏi lịch trình hôm nay của Cố Tuyết Trầm. Sau đó cô mới gửi một tin nhắn WeChat cực kỳ trơ trẽn cho anh, cực kỳ quang minh chính đại nâng cấp cách thức xưng hô: [Ông xã thân mến ơi, anh có muốn ăn canh gà ướp hoa cúc không?]
Dường như mấy chuyện ngu xuẩn tối qua chưa từng phát sinh vậy.
Vài giây sau, điện thoại của cô khẽ rung lên. Hứa Tứ Nguyệt giật mình, cứ tưởng là Cố Tuyết Trầm trả lời, nào ngờ nhấn vào mới thấy đó là tin nhắn của Trình Hi: [Tối qua tớ ngủ quên mất! Cậu có ổn không? Có suy nghĩ linh tinh gì không đó?]
Trong lúc cô đang gõ: [Rất ổn, tớ...] thì nhóm chat “Chị em phá sản” bỗng nhảy ra thông báo: Bạn tốt “Lương Yên” của bạn đã gia nhập nhóm.
Phần sau tin nhắn của cô “... phải tới Thâm Lam đưa canh gà trưa nay.” cũng được gửi đi vào đúng khoảnh khắc đó.
Hứa Tứ Nguyệt: [Lương Yên?]
Lương Yên nhắn tin liên tiếp mấy lần: [Aaaaa xin lỗi, tớ vào nhầm!]
[Tớ đang gửi tin nhắn WeChat hỏi chuyện Trình Hi một xíu, hình như điện thoại Trình Hi bị đứa cháu gái cầm chơi hay sao ấy. Tớ mới nói chuyện với cậu ấy vài câu thì cậu ấy lại gửi nhầm link nhóm cho tớ!]
[Để tớ thử thoát ra xem sao... Nếu trong nhóm chỉ có hai người thì tớ sẽ thoát ra ngay đây!]
Trình Hi biết Lương Yên cũng là bạn của Tứ Nguyệt nên nhanh chóng lên tiếng hoà giải: [Không sao đâu, chỉ tám chuyện bình thường thôi mà.]
Rồi ngay sau đó, Trình Hi gửi tin nhắn riêng cho Hứa Tứ Nguyệt: [Tứ Nguyệt ơi, để Trình Hi vào nhóm chắc không sao đâu ha? Đúng là đứa cháu gái của tớ nghịch điện thoại đấy. Tớ đang rửa mặt thì con bé nghịch ngợm rồi gửi tin nhắn bậy bạ, đã vậy còn chia sẻ nhóm chat của tụi mình cho Lương Yên nữa chứ! Mà tớ lại quên bật chế độ xác minh...]
Trình Hi vừa nhắn tin, vừa nhíu mày nhìn khung chat giữa đứa cháu gái trời đánh và Lương Yên: có một đống tin nhắn đã bị thu hồi!
Cháu gái Trình Hi không nói rõ nội dung tin nhắn là gì. Mà Trình Hi có gặng hỏi Lương Yên thì cô ấy cũng chỉ nói đó là mấy biểu cảm trêu chọc con nít, vì thấy hơi ngốc nên cô ấy mới thu hồi tin nhắn.
Cũng đúng! Chẳng lẽ Lương Yên lại cố tình chỉ đạo một đứa nhỏ thêm người vào nhóm chat sao...
Tuy trong lòng có chút không được thoải mái nhưng Hứa Tứ Nguyệt cũng không có ý định truy cứu gì thêm. Trước đây Cố Tuyết Trầm đồng ý cho Lương Yên ở lại bên cạnh cô là để cô có người bầu bạn giải khuây, để cô không cảm thấy cô đơn. Còn những chuyện khác anh không nhúng tay can thiệp vào, chắc hẳn cũng không có gì đáng ngại.
Hứa Tứ Nguyệt: [Đã lỡ vào nhóm rồi thì cứ để cậu ấy ở lại đi, có thoát nhóm hay không thì tùy cậu ấy thôi. Dù sao tên nhóm cũng không được may mắn cho lắm, cậu ấy không sợ phá sản thì cứ giữ lại đi.]
Cả một buổi sáng, Hứa Tứ Nguyệt vẫn chưa thấy bóng dáng Cố Tuyết Trầm đâu. Thế nhưng cô cũng không hề sốt ruột, cứ chăm chú vùi đầu vào học cách nấu cơm từ dì giúp việc, đích thân làm một nồi canh gà ướp hoa cúc chuẩn chỉnh.
Suốt quá trình, Hứa Tứ Nguyệt vô cùng kiên trì, một tay chặt gà, một tay chống nạnh, mệt đến mức nước mắt sắp trào ra tới nơi.
“Cố Tuyết Trầm, cái tên đàn chó chết nhà anh! Hôm nay anh không ăn sạch nồi canh này thì anh không xứng đáng với mồ hôi nước mắt tôi bỏ ra đâu!”
“Anh biết con dao này nặng cỡ nào không? Gà thì cứng như đá ấy, anh có biết không?”
“Xưa nay bà đây chưa từng vào bếp, lần đầu ra tay đã chọn đúng phải món khó nhằn thế này, anh phải cảm động đó, biết chưa hả!”
“Dám nói tôi là Hoàng Hoa Kê à? Được, vậy bà đây sẽ làm một nồi Hoàng Hoa Kê đút tận họng anh luôn!”
Mãi đến gần trưa, cuối cùng Hứa Tứ Nguyệt cũng nấu xong nồi canh gà. Tuy nồi canh có mùi hơi kỳ lạ nhưng để giữ nguyên hình dạng con gà, cô không nếm trước mà cứ thế đổ vào hộp giữ nhiệt, chạy một mạch đến công ty Khoa học kỹ thuật Thâm Lam.
Hứa Tứ Nguyệt đã suy nghĩ kỹ càng: hôm nay cứ đến thăm dò trước, sau này làm việc lớn sẽ thuận tiện hơn!
Trụ sở Thâm Lam không giống văn phòng thông thường mà là một cơ sở hoàn toàn độc lập. Đại sảnh tầng một khá giống với các công ty khác nhưng từ tầng ba trở lên là đủ các phòng thí nghiệm và xưởng sản xuất. Đến tầng mười mới là khu văn phòng thông thường, còn văn phòng của Cố Tuyết Trầm ở tầng mười sáu.
Trước khi xuống xe, Hứa Tứ Nguyệt cẩn thận soi lại gương, đảm bảo lớp trang điểm hoàn hảo không tì vết thì mới bước vào cửa chính của Thâm Lam. Ban đầu cô còn tưởng mình sẽ phải tốn chút công sức giải thích với lễ tân... ai ngờ đâu khi hai con robot ở cửa quét nhận diện khuôn mặt, bọn chúng lập tức cúi đầu, âm thanh máy móc đồng loạt vang lên: “Xin chào cô Cố.”
Đã vậy chúng còn xếp thành hàng ngay ngắn nữa chứ.
Hứa Tứ Nguyệt ho nhẹ một tiếng, định đi tìm thang máy đi lên. Đến khi rẽ qua cột tròn thì bị ai đó giữ chặt tay lại, giọng nói đầy kinh ngạc vang lên: “Tứ Nguyệt, cậu tới đây thật đấy à?”
Người trước mặt có mái tóc dài xõa ngang eo, trên người là kiểu váy mùa hè mới nhất đến từ một thương hiệu cao cấp. Đuôi mắt cô ấy hơi rũ xuống, trông vừa thanh thuần vừa vô tội.