Chương 15.3: Anh yêu tôi đúng không?

Bóng dáng người đàn ông in trên nền hành lang xanh biếc, còn cô lê từng bước nhỏ phía sau.

Mất mặt chết mất! Vừa rồi còn tưởng cô đã chiếm thế thượng phong, còn dám hỏi anh có yêu mình không, kết quả cuối cùng lại là tự rước lấy nhục.

Vừa đến cửa bệnh viện, Kiều Ngự đã chạy tới nghênh đón: “Tổng giám đốc Cố, tay anh không sao chứ? Người nhà họ Đoạn vừa mới rời đi cách đây không lâu vì tôi không muốn để họ làm phiền anh. Bọn họ đồng ý nhận lỗi, thừa nhận Đoạn Lại là người làm sai trước. Ông cụ nhà họ Đoạn còn cam đoan chờ sau khi Đoạn Lại xuất viện sẽ đến nhà xin lỗi anh và cô chủ.”

“Khỏi cần.” Cố Tuyết Trầm lên xe, ngồi vào ghế phụ lái: “Nếu hắn ta còn xuất hiện trước mặt tôi lần nữa, tôi không dám đảm bảo mình sẽ không ra tay tiếp đâu.”

Hứa Tứ Nguyệt chỉ đành ngồi ở hàng ghế sau, trong lòng vẫn chưa chịu từ bỏ ý định nên cô cứ ngắm nhìn sườn mặt anh từ gương chiếu hậu mãi.

Ngoài cửa sổ, đèn đường tỏa sáng rực rỡ như làn nước loang loáng hắt lên khuôn mặt đẹp trai kia. Vẻ lạnh lẽo, xa cách hiện rõ, như thể anh muốn tự nhốt mình trong một chiếc l*иg kín mít để không có ai thấy được vui buồn trong mắt anh, cũng không thể đoán nổi tâm tư cao vời vợi ấy.

Tự dưng Hứa Tứ Nguyệt chợt nhớ lại lần đầu tiên cô chủ động trêu chọc anh, anh cũng lạnh lùng, cứng rắn như thế. Từ đó đến nay đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra, thế mà hình như anh vẫn chẳng hề thay đổi chút nào.

Dù sao thì đây cũng là chuyện quan trọng nhất cuộc đời, nếu đã cạy ra được vết nứt từ vỏ ngoài băng giá kia thì cô nhất định phải nhìn cho rõ: rốt cuộc anh đang cất giấu điều gì bên trong?

Hứa Tứ Nguyệt cúi đầu cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Cố Tuyết Trầm qua WeChat: [Tay anh còn đau không?] Kèm theo biểu cảm đôi mắt long lanh.

Điện thoại khẽ rung lên một tiếng. Cố Tuyết Trầm mở khoá nhìn thoáng qua rồi lập tức khóa màn hình lại.

Hứa Tứ Nguyệt chẳng hề giận dỗi mà tiếp tục gửi tin nhắn tới: [Trước khi anh tới nơi, tôi thật sự rất sợ đó. Tuy ngoài mặt trông tôi dữ dằn vậy thôi nhưng thật ra đã sợ đến phát run rồi. Nếu anh không đến kịp thì chắc chắn tôi sẽ bị thương đấy.] Lần này cô còn gửi kèm với biểu cảm nước mắt rưng rưng.

Cố Tuyết Trầm nhắm mắt lại, vài giây sau mới mở khóa điện thoại đúng như kiểu người bố thí. Mà lần này anh thẳng tay xóa luôn đoạn hội thoại đó đi.

Hứa Tứ Nguyệt vẫn không hề tức giận, ánh mắt sáng long lanh phản chiếu trong gương chiếu hậu, lớp trang điểm nhẹ nhàng càng tôn lên ý cười tinh quái.

Cố Tuyết Trầm liếc nhìn cô một cái, phát hiện Kiều Ngự cũng đang ngẩn người nhìn về phía sau. Con ngươi anh chợt tối sầm, lạnh giọng nói: “Mau lên.”

Kiều Ngự giật mình tỉnh táo lại, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán. Có ai hiểu cho người bị sắc đẹp làm lu mờ tầm mắt không, anh ấy tuyệt đối không có ý đồ gì xấu với người ta thật mà! Nhưng có giải thích sao cũng không lọt tai ông chủ, giờ chỉ còn cách vội vàng đạp chân ga, tuân lệnh ông chủ mà thôi.

Về đến Cẩn Viên, Cố Tuyết Trầm không nói một lời mà trực tiếp lên tầng. Còn Hứa Tứ Nguyệt chậm rãi về lại phòng ngủ của mình, tiếp tục gửi tin nhắn WeChat cho anh.

Lần này không còn người ngoài kề bên nên Hứa Tứ Nguyệt bèn đổi sang tin nhắn thoại. Cô không cố tình làm nũng mà chỉ làm y hệt như lúc trêu chọc anh trước kia: giọng điệu nhẹ nhàng, chậm rãi, âm cuối nâng lên một chút đầy lả lơi.

“Có phải anh muốn đi tắm không? Nhớ cẩn thận kẻo vết thương dính nước nha.”

“Lúc cởi đồ cũng phải chú ý một chút, trên áo còn dính máu, dính lên người sẽ bẩn lắm.”

“Nếu cần giúp đỡ thì tôi có thể qua đó, dù sao chúng ta cũng là... vợ chồng mà.”

Hứa Tứ Nguyệt cố tình nhấn mạnh vào chữ “vợ” ngọt ngào, dịu dàng đến mức gần như tan chảy.

Xong xuôi, cô ngồi dựa vào mép giường, không sợ gây phiền hà cho ai đó mà tiếp tục gửi tin nhắn tới.

Cuối cùng thì trên màn hình đã hiển thị dòng chữ: “Đại ma vương đang nhập văn bản.”

Cô lập tức tỉnh hơn hẳn, ánh mắt sáng rực lên. Ba giây sau, một dòng chữ hiện ra.

Cố đại ma vương: [Ồn ào quá! Thà em tiếp tục vẽ tranh người lớn đi cho rồi.]

Bầu không khí lập tức đông cứng lại.

Hứa Tứ Nguyệt hoảng hồn nhận ra một điều, sao anh biết cô đang vẽ truyện người lớn được?

[Sao anh biết tôi đang vẽ truyện tranh hả? Là A Thập bán tin tức cho anh à?]

Cố Tuyết Trầm chậm rãi trả lời: [Đêm đó lúc em khoe khoang với nó, tôi đứng ngoài cửa đã nghe thấy hết rồi.]

Hứa Tứ Nguyệt lập tức ném điện thoại ra xa, chui đầu vào chăn trùm kín người.

Mẹ kiếp, mất mặt muốn chui xuống đáy rãnh Mariana luôn cho xong! Giờ còn mặt mũi nào để sống nữa chứ!

Thì ra trong mắt Cố Tuyết Trầm, Hứa Tứ Nguyệt này đã không còn là một người phụ nữ “bình thường” mà là một cô họa sĩ biếи ŧɦái chuyên vẽ tranh minh họa xx về ông chồng nhà mình!

Tâm trạng của Hứa Tứ Nguyệt lập tức rơi tụt xuống đáy, thế nhưng cô lại không muốn chịu thua thảm hại như vậy. Sau một hồi nằm co rúm vò đầu bứt tai, cuối cùng cô chợt đứng bật dậy, mở máy tính ra rồi khởi động bảng vẽ, nhanh chóng phác thảo ra một bức tranh mới.

Nữ chính là cô có mái tóc dài, trong tay là chiếc roi da nhỏ xíu. Nam chính đẹp trai như thiên thần đang nằm trên giường, rõ ràng đó chính là Cố Tuyết Trầm. Thân hình rắn rỏi vắt ngang, đôi mắt ngấn nước, cánh môi hơi hé ra, ánh mắt tràn ngập khao khát nhìn thẳng vào cô. Dưới bức tranh còn có một câu thoại: “Chủ nhân, cầu xin người hãy hôn tôi đi.”

Hứa Tứ Nguyệt bị khích tướng nên đã vứt bỏ toàn bộ liêm sỉ, lập tức gửi bức ảnh qua WeChat kèm theo một dòng tin nhắn: [Đại Hoàng Ngư gửi cho anh phúc lợi độc quyền nhé! Xem cho kỹ đi, mấy bức tranh trước chỉ được tính là chân dung thôi, còn đây mới là tranh người lớn thực thụ nè!]

Lúc đó, Cố Tuyết Trầm đang chống tay lên bồn rửa trong phòng tắm. Anh phóng to bức tranh trên điện thoại lên, ngắm kỹ từng đường nét một.

Quả thật Hứa Tứ Nguyệt vẽ rất đẹp, rất giống cô và anh.

Từng giọt nước nhỏ từ hàng mi anh, dần lướt dọc theo gò má ướt đẫm rồi chảy xuống cần cổ. Cánh môi anh đã trắng bệch cả đi, anh đưa tay nhấn lưu bức hình, cất vào thư mục ẩn trong máy.

Ngoài ảnh cưới trên giấy chứng nhận kết hôn, anh và cô vẫn chưa có tấm ảnh chụp chung nào.

Vậy cứ coi đây là một tấm ảnh chụp chung đi.

Cố Tuyết Trầm day huyệt thái dương, cố gắng áp chế cơn đau đớn âm ỉ trong đầu.

Hôm nay, suýt chút nữa anh đã không kiểm soát được bản thân. Tứ Nguyệt thông minh như vậy, chắc hẳn đã phát hiện ra sơ hở.

Tứ Nguyệt đang thăm dò anh giống như bốn năm trước. Cô chậm rãi dùng sự thân mật, gần gũi mà anh không thể kháng cự... để chọc thủng trái tim anh.

Khi đó, anh nhẫn nhịn đến cực hạn, chỉ sợ tình cảm bại lộ thì mình sẽ mất cô mãi mãi. Nhưng đến cuối cùng, anh vẫn phải sụp đổ trước hành động cố ý khıêυ khí©h của cô.

Cô theo đuổi anh từ mùa xuân đến gần hết mùa hè. Chiều hôm ấy là một ngày cuối hè oi ả, cô đột nhiên chạy tới tìm anh, trên mặt đã không còn nụ cười ngọt ngào, giọng nói lười nhác vang lên: “Anh đã không thích em như vậy thì em cũng chẳng muốn tự rước lấy nhục mãi nữa. Ba tháng là đủ lắm rồi, chúng ta kết thúc ở đây đi. À mà em quên mất không nói với anh rằng... em không thiếu bạn trai đâu.”

Anh như chết lặng tại chỗ, cảm giác lạnh lẽo xoáy thẳng từ trái tim lan tràn khắp cơ thể.

Tứ Nguyệt vẫy tay quay người rời đi. Rồi một chàng trai cao lớn bước đến, cũng mặc áo sơ mi trắng, quần dài màu đen, tự nhiên ôm lấy cô vào lòng.

Chính khoảnh khắc đó, mọi phòng bị trong lòng anh đã hoàn toàn vỡ vụn.

Cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt lại, hô hấp không thông như thể cả lá phổi đã bị người ta thiêu cháy. Tình cảm bao năm đè nén trong lòng bỗng chốc nuốt chửng lấy anh.

Anh chỉ mong có thể giữ cô cho riêng mình thêm vài ngày, vậy mà cô đã thản nhiên quay lưng đi tìm một kẻ thay thế khác.

Anh túm lấy vai cô, gắt gao ôm chặt lấy cô vào lòng. Tình cảm sụp đổ như từng đợt thủy triều ập đến khiến hốc mắt anh nóng ran, anh cúi đầu trao cho cô một nụ hôn thật sâu.

Đó là ngày anh có được cô. Mà cũng từ ngày đó, anh bắt đầu mất đi cô.

Biết rõ cô vốn chẳng để tâm tới chuyện tình cảm nhưng anh vẫn lựa chọn nhảy vào vực thẳm.

Mà bây giờ... cô lại muốn chơi ván cờ đó với anh thêm một lần nữa.

Cố Tuyết Trầm nhắm mắt lại, đôi môi khô nứt khẽ hé mở. Anh cố tình trả lời một câu còn cay độc hơn cả câu trước, hy vọng điều đó sẽ làm cô hết hứng thú.

Hứa Tứ Nguyệt đi qua đi lại trong phòng ngủ, bàn tay siết chặt lấy điện thoại, hồi hộp chờ Cố Đại ma vương phản hồi.

Cuối cùng điện thoại cũng sáng lên, là tin nhắn thoại.

Cô nín thở mở ra nghe. Giọng nói của anh vô cùng lạnh lẽo, mang theo sự trào phúng xuyên thẳng vào lỗ tai cô: “Em nên đổi bút danh đi thì hơn, đúng ra nên gọi là Hoàng Hoa Kê* mới phải.”

Hứa Tứ Nguyệt chết sững vài giây. Qua vài phút sau cô mới dần tiêu hóa được.

“Ý anh là sao?”

“Ý anh là tôi vừa “Hoàng” vừa lẳиɠ ɭơ, còn là loại rác rưởi vô dụng, không biết kiếm tiền, chẳng có tí sức hút nào á?”

(*) Hoàng Hoa Kê là cách tác giả chơi chữ: Hoàng là từ ẩn dụ cho những thứ không được đứng đắn; Hoa có nghĩa là lăng nhăng, trăng hoa; Kê dùng để ám chỉ người vô dụng, thấp hèn, tầm thường.