“Cố Tuyết Trầm.” Cô vịn tường, cố tình kéo dài âm điệu, chọn một cái ghế trông có vẻ sạch sẽ nhất rồi ngồi xuống: “Hôm nay tôi đi giày cao gót cao quá, mệt chết đi được. Anh có thể chờ một chút được không?”
Cố Tuyết Trầm vẫn không dừng bước: “Bảo tài xế ở lại chờ em đi.”
Hứa Tứ Nguyệt bực thật rồi đấy, cô không nhịn được nữa bèn ngẩng đầu lườm anh một cái.
Cố Tuyết Trầm đứng trên hành lang bệnh viện, cổ áo sơ mi đã cởi ra, tay áo được xắn lên cao, vết máu chưa khô hết, tóc tai cũng không còn vẻ gọn gàng như thường ngày. Trên tay anh quấn băng trắng, vậy mà trông anh vẫn cực kỳ thu hút.
Chính dung mạo mê người đó của anh khiến cô không nhịn được nữa, quyết định hỏi thẳng: “Anh muốn đi đâu cũng được nhưng trước tiên anh phải nói rõ cho tôi biết: vì sao anh lại cưới tôi? Tên chó Đoạn Lại kia nói Hứa Thừa chỉ cần tiền, căn bản chẳng quan tâm tôi làm vợ hay làʍ t̠ìиɦ nhân của người ta.”
Khoa ngoại nằm ở một góc khuất khá kín đáo, buổi tối cũng ít bệnh nhân qua lại nên giờ phút này xung quanh hoàn toàn không có ai khác.
Bầu không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng gay mũi, Hứa Tứ Nguyệt không rời mắt khỏi sườn mặt anh, bàn tay khẽ siết chặt mép ghế, khẩn trương chờ đợi câu trả lời.
Xong đời rồi, có phải cô hơi bốc đồng rồi không?
Nếu Cố Tuyết Trầm thực sự thừa nhận anh vẫn còn tình cảm với cô thì cô phải phản ứng thế nào đây?
Bởi cô có thích anh đâu!
Từ xưa đến nay, cô chỉ mê luyến sắc đẹp của Cố Tuyết Trầm mà thôi, cùng lắm là có thêm chút cảm giác áy náy, tội lỗi vì mình từng làm tổn thương anh, ngoài ra thì không có suy nghĩ gì khác thường hết.
Nhưng nếu anh thật sự...
“Có phải hôm nay tôi đánh nhau khiến em nảy sinh ảo giác không nên có hay không?” Cố Tuyết Trầm đột ngột lên tiếng, ánh mắt phủ một tầng sương lạnh lẽo nhìn thẳng vào cô: “Tôi ra tay là vì lý do cá nhân, không liên quan gì đến em cả. Còn việc cưới em... đó là vì lúc đó tôi cũng cần một người vợ, thân phận đó càng tiện để tra tấn em, khiến em khổ sở hơn thôi.”
“Còn tại sao tôi không muốn em làʍ t̠ìиɦ nhân ấy hả?” Anh trả lời vô cùng rõ ràng: “Rất đơn giản, căn bản tôi không có du͙© vọиɠ với em. Nuôi em làʍ t̠ìиɦ nhân chỉ tổ phí tiền mà thôi.”
Ban đầu Hứa Tứ Nguyệt tức đến mức muốn chửi người ngay tại chỗ. Nhưng sau một hồi suy nghĩ, bình tĩnh trở lại, cô vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi, vừa cảm thấy hụt hẫng rất khó tả.
Có lẽ tên khốn kiếp này đang khıêυ khí©h cô đây mà! Dù mấy lời nói đó có là thật thì cũng không thể loại trừ khả năng anh cố tình lừa gạt cô đâu nhỉ?
Thứ cô nhắm đến chính là “khả năng” nhỏ nhoi ấy.
Cố Tuyết Trầm không thèm nhìn cô nữa, lập tức xoay người rời đi.
Hứa Tứ Nguyệt không cam lòng, đôi giày cao gót mười phân nghiến mạnh trên mặt sàn bệnh viện mà chẳng thèm để ý dưới ghế ngồi có viên gạch nhô lên. Kết quả là gót giày bị mắc kẹt ở khe nứt khiến cô mất đà nghiêng người, suýt nữa thì ngã xuống.
Mang tiếng là giày tám ngàn tệ mà lâu lâu không dùng đã hỏng rồi à?
Cô thử nhấc chân lên, khẽ giật mấy lần, đúng là gót giày đã lung lay thật rồi.
Rồi trong đầu Hứa Tứ Nguyệt chợt lóe lên một ý tưởng. Cô mím chặt môi, cố tình đạp gót giày vào khe nứt rồi dùng sức giẫm một cái. “Răng rắc”, gót giày bên trái đã hoàn toàn gãy lìa.
Giờ cô không còn tâm trí tiếc thương cho đôi giày tiền triệu kia nữa. Cô chống tay lên thành ghế đứng dậy, hai chân cao thấp không đều, lớn tiếng gọi: “Cố Tuyết Trầm! Giày của tôi hỏng rồi mà anh cũng định mặc kệ thật à?”
Cố Tuyết Trầm chuẩn bị rẽ vào góc khuất, nghe thấy cô gọi thì mới dừng bước.
Hứa Tứ Nguyệt thấy có hy vọng liền thừa thắng xông lên: “Hôm nay tôi đã mệt gần chết, giờ giày lại hỏng, đến cả việc đi lại cũng không được luôn. Có phải người làm chồng như anh nên nghĩ cách gì giúp vợ mình hay không?”
Rõ ràng Cố Tuyết Trầm đang cố gắng nhẫn nhịn. Một lúc sau, anh mới nghiêng đầu liếc cô một cái, cau mày không nói câu gì.
Hứa Tứ Nguyệt thấy anh chịu quay lại nên liền che giấu hết mọi sự bướng bỉnh và phòng bị, cố gắng ra vẻ đáng thương nhất có thể. Cô vén tóc mái ra sau tai, giọng nói run rẩy, chóp mũi cũng đỏ ửng cả lên: “Xem ra anh không sao cả đúng không? Vậy để tôi cởi giày ra nhé.”
Nói xong, cô cúi người tháo giày ngay trước mặt anh. Đôi giày cao gót bị đặt sang một bên, đôi chân trắng nõn như tuyết đặt xuống nền sàn lạnh lẽo của bệnh viện.
Cảm giác lạnh đến rùng mình truyền đến, mà sàn nhà ở bệnh viện lại đầy rẫy vi khuẩn, cô vừa chạm chân xuống đất là đã thấy không thoải mái rồi, ngón chân hồng nhạt khẽ cuộn tròn lại.
Thật ra Hứa Tứ Nguyệt chỉ muốn nhìn phản ứng của anh mà thôi, nếu anh chịu đỡ cô lên thì sẽ càng tốt hơn.
Dù là hành động thân mật nhỏ nhất thì đó cũng là bằng chứng chứng minh anh đang nói dối.
Hứa Tứ Nguyệt tiếp tục “diễn sâu”, cô khẽ chớp mắt, giọng nói mềm mỏng vang lên: “Anh thật sự mặc kệ tôi đấy à? Nhưng tôi chỉ có một mình anh thôi, giờ còn tìm được ai giúp tôi nữa đây!”
Nói rồi cô giả vờ lướt tìm danh bạ trong điện thoại: “Chắc là gọi tài xế tới đỡ mình nhỉ? Hay là liên hệ Trình Hi nhờ mấy người trước kia từng chơi chung? Thế thì nhất định phải là con trai mới được...”
Trong lúc Hứa Tứ Nguyệt đang cúi đầu tìm số điện thoại, đột nhiên cô cảm thấy nhiệt độ dọc hành lang đã hạ hẳn xuống. Ánh mắt sắc bén như dao găm khóa chặt lấy cô mang đến cảm giác lạnh đến rợn cả người.
Bước chân người đàn ông đột nhiên chuyển hướng, dường như đang tiến lại gần cô.
Hứa Tứ Nguyệt liếc nhìn đôi giày của anh vừa xuất hiện trong tầm mắt, cô còn chưa kịp mở miệng than thở tiếng nào thì cánh tay cô đã bị người ta nắm chặt lấy.
“Anh...”
Cố Tuyết Trầm dùng tay bị thương đỡ cô đứng lên khỏi mặt đất, bế ngang cô lên ôm vào lòng mình. Cô không kịp phản ứng lại nên đầu lập tức tựa vào l*иg ngực anh, phần đầu gối không có gì che chắn đặt trên cánh tay anh, hoàn toàn hòa nhịp với hô hấp và nhịp đập trái tim của đối phương.
Chết tiệt!
Sao lại thành ra thế này cơ chứ?
Hứa Tứ Nguyệt còn tưởng cùng lắm anh chỉ cúi người đỡ cô một chút thôi, ai ngờ anh lại bế thẳng cô lên luôn?
Nhưng... có khi nào điều này lại là bằng chứng cho suy đoán của cô?
Cô ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng nhìn chằm chằm vào anh, nhịp tim đập loạn đến nỗi không thể kiểm soát được nữa.
Cô hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: “Cố Tuyết Trầm, hiện tại tôi đang nghi ngờ một chuyện.”
Cánh tay Cố Tuyết Trầm vô cùng cứng rắn, anh không trực tiếp chạm vào cô mà cách một lớp vải mỏng từ chiếc váy bó sát.
Anh mím môi, sắc mặt lạnh lùng, cố gắng che đi sự rối rắm từ tận sâu trong đáy mắt.
Nhiều năm như vậy rồi mà anh vẫn không thể tiến bộ lên được.
Cứ khi nào thấy cô chịu khổ, yếu đuối, cứ nghe giọng điệu nũng nịu của cô muốn nhờ người khác giúp đỡ... là anh lại phát điên lên. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh có người khác đỡ lấy cô, ôm cô vào lòng, quan tâm cô là thần kinh anh như bị một bàn tay vô hình bóp nát.
Không chỉ hiện tại mà đã từ rất lâu trước đây, anh từng thử buông tay, thử làm ngơ, thử mặc kệ cô xem sao. Nhưng mỗi cử chỉ, mỗi hành động của cô giống như hàng ngàn sợi dây vô hình trói buộc lấy trái tim anh. Càng cố chặt đứt thì anh lại càng đau đớn đến tận xương tận tủy.
Cố Tuyết Trầm đè nén hơi thở rối loạn, hỏi cô: “Chuyện gì?”
Hứa Tứ Nguyệt nằm trong vòng tay anh, lộ rõ vẻ đắc ý, nở nụ cười cực kỳ vô tội: “Tôi nghi ngờ anh đang lừa gạt tôi.”
Cô dùng đầu ngón tay chọc nhẹ vào ngực anh, mặt dày mày dạn hỏi nhỏ: “Mau nói thật đi Cố Tuyết Trầm... có phải anh vẫn thầm yêu tôi đúng không?”
Khi chữ cuối cùng vang lên, thân thể cô lập tức cứng đờ lại, dường như trái tim cũng ngừng đập vào đúng khoảnh khắc đó.
Thật ra lúc cô hỏi câu đấy cũng chẳng nắm chắc được mấy phần, cô chỉ coi đây là phép thử chiến lược mà thôi. Nhưng chính vì thế cô mới càng căng thẳng hơn, dưới áp lực đè nặng như núi, chiếc túi Hermes trên tay cô bỗng rơi xuống, đồ đạc bên trong đổ đầy ra đất.
Cô còn chưa kịp phản ứng lại đã nghe hai tiếng “bộp bộp” vang lên rất rõ ngay dưới chân mình.
Hứa Tứ Nguyệt cứng đờ người lại, gương mặt lập tức đỏ bừng cả lên: “Không phải... chờ chút... là tôi quên mất thôi... không phải là cố ý...”
Đến khi thấy rõ thứ vừa rơi, Cố Tuyết Trầm cười lạnh một tiếng rồi thả cô xuống không chệch một li, đúng ngay chỗ đôi giày đế bệt vừa rơi ra!
Hứa Tứ Nguyệt khóc không ra nước mắt nữa rồi.
Sao cô lại quên mất mình có mang đôi giày dự phòng trong túi chứ? Mà đúng lúc quan trọng như vậy lại bị phát hiện, suýt chút nữa là cô đã biết được phản ứng của anh rồi!
Cố Tuyết Trầm hành động vô cùng dứt khoát, như thể đang ném củ khoai lang nóng bỏng tay ra xa. Sau khi đi được vài bước nhưng thấy cô vẫn ngồi bất động, anh mới lạnh lùng lên tiếng: “Bế em là để em không làm loạn nữa. Giờ có giày rồi mà vẫn không muốn đi nữa à? Hay là muốn tự đi bộ về?”
Hứa Tứ Nguyệt xoa mũi, nghĩ tới quãng đường từ bệnh viện về Cẩn Viên phải mất bao nhiêu tiền đón taxi, thế là cô lập tức nhét hết lòng tự trọng vào lại chiếc túi, chậm rãi đi theo.