Trình Hi dở khóc dở cười, trong lòng còn hơi kích động. Nếu Đại ma vương biết được bà xã nhà mình bị cô ấy lừa đến quán bar, không biết anh sẽ phản ứng thế nào đây.
Nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ nhiều như vậy, Trình Hi có chút đau lòng ôm lấy Hứa Tứ Nguyệt đi về phía dãy ghế dài: “Tớ mời, để tớ khao chầu này cho! Ai da, em trai đừng nhìn mãi thế nữa, cỡ như cậu không với tới được người xinh đẹp cỡ này đâu.”
Trình Hi gọi cho Hứa Tứ Nguyệt một ly rượu có nồng độ cồn thấp. Cô nhấp môi một ngụm nhỏ rồi mới rầu rĩ đưa ra lời nhận xét: “Tạm được.”
“Là do khẩu vị của cậu khó chiều quá thôi, rượu này đã rất ổn rồi.” Trình Hi mỉm cười: “Cậu nhìn xung quanh mà xem, trên tầng hai còn có mấy gian phòng không có ánh sáng phát ra ấy, đó là nơi mấy ông trùm và đám con cháu nhà giàu thích tụ tập đó.”
Tâm tư Hứa Tứ Nguyệt có hơi dao động, cô ngước mắt hỏi: “Liệu Cố Tuyết Trầm có tới đây không nhỉ?”
Mà kiểu người lạnh lùng, cao quý như thiên sứ ấy... thật khó có thể tưởng tượng được anh lại ngồi ở nơi như thế này uống rượu.
“Đại ma vương ấy hả...” Trình Hi vừa mới nói được mấy chữ là đã có người quen đến chào hỏi. Câu nào câu nấy đều cố tình hướng về phía Hứa Tứ Nguyệt khiến cô bực bội vô cùng, thế nhưng ngoài mặt vẫn dửng dưng như không.
Trình Hi sợ cô nổi nóng nên bèn vội vàng kéo người đó rời đi: “Tứ Nguyệt chờ tớ một lát nhé, tớ sẽ quay lại ngay thôi.”
Hứa Tứ Nguyệt gật đầu, buồn chán ngồi nhấm nháp ly rượu một mình. Thế mà chưa được bao lâu sau, ánh sáng trước mặt đột nhiên bị ai đó che khuất, cả thế giới như chìm vào bóng tối vậy.
Cô ngẩng đầu lên, đến khi nhìn rõ người tới là ai, theo phản xạ cô khẽ nhíu chặt mày, sắc mặt lạnh tanh.
“Hứa Tứ Nguyệt, đúng là cô rồi.” Một người đàn ông cao gầy bưng ly rượu tới, ánh mắt quét cô từ trên xuống dưới một lượt: “Sao vậy? Tổng giám đốc Cố bỏ số tiền lớn mua cô về mà cô không hầu hạ người ta cho đàng hoàng, nay còn rảnh rỗi ra ngoài quyến rũ người khác à?”
Hứa Tứ Nguyệt cười lạnh, bàn tay âm thầm siết chặt lại thành nắm đấm: “Đoạn Lại, anh theo đuổi tôi bao nhiêu năm không thành, giờ còn có mặt mũi nói tôi thế à? Không ngờ nhà họ Đoạn lại vô giáo dục như thế!”
Đoạn Lại bị chọc trúng điểm đau nên cơ mặt khẽ giật lên, hắn ta mượn men rượu lên giọng: “Theo đuổi á? Cô thành cái loại này rồi mà tôi còn phải theo đuổi nữa à? Năm đó thấy nhà họ Hứa còn chút hữu dụng nên tôi mới tìm tới cô chơi cho vui một chút thôi. Mà giờ nhà họ Hứa đã phá sản rồi, lão già Hứa Thừa còn công khai rao bán cô khắp nơi đấy. Lão chẳng quan tâm đối phương là ai, chỉ cần có tiền là lão sẽ gói thẳng cô tới cửa nhà người ta luôn đó!”
Hứa Tứ Nguyệt như bị một nhát dao sắc cứa vào lòng tự tôn, lập tức đứng bật dậy.
“Giờ cô cũng chỉ là kẻ sa cơ thất thế mà thôi, không biết cô thiên kim tiểu thư phá sản này đã qua tay biết bao nhiêu người, ai mà thèm vào cái loại như cô chứ? Tính ra ông đây nể mặt cô lắm mới muốn bỏ tiền mua cô về tiêu khiển một chút thôi.”
Biểu tình trên gương mặt Đoạn Lại càng thêm dữ tợn: “Không phải cô thích chơi trò lạnh lùng, kiêu ngạo, khó lòng với tới sao? Vậy giờ tôi phải cho cô nếm thử xem cảm giác làm đồ chơi trong tay người khác là như thế nào! Nếu không phải người nhà họ Cố xen ngang, rồi có cái tên bệnh thần kinh nào đó muốn cưới cô làm vợ thì ông đây đã sớm...”
Hứa Tứ Nguyệt ném mạnh ly rượu: “Câm miệng!”
“Tôi phải câm miệng ư?” Trong mắt Đoạn Lại đã toàn là tơ máu, rõ ràng đối phương đã say khướt rồi. Hắn ta tiến lên định kéo cánh tay Hứa Tứ Nguyệt: “Câm miệng để cô không cần phải nghe đến việc ba cô rao bán cô làʍ t̠ìиɦ nhân cho người ta thế nào hả? Sao cô không hỏi Cố Tuyết Trầm xem hắn ta có thật lòng coi cô là vợ hợp pháp của mình không? Hay là hắn ta cũng giống như tôi đây...”
Hứa Tứ Nguyệt tức giận hung hăng hất tay hắn ta ra, l*иg ngực phập phồng dữ dội, trong đầu như có tiếng chuông lớn vang vọng.
Trước đây ở phòng riêng trong Trích Tinh Uyển, Cố Tuyết Trầm đã nói rất rõ ràng với cô rằng: “Hứa Thừa công khai niêm yết giá bán cuộc hôn nhân của cô rồi.”
Hôn nhân...
Hứa Tứ Nguyệt luôn nghĩ Hứa Thừa chỉ muốn cô liên hôn để đổi lấy tiền, còn Cố Tuyết Trầm nhân lúc cô cháy nhà mà đi hôi của, nhân cơ hội này để trả thù cô. Mà anh căm hận cô đến tận xương tủy nên mới không tiếc liên lụy cả cuộc đời mình.
Nhưng hiện tại khi nghe những lời người đàn ông này nói... lại giống hệt với buổi đấu giá hôm đó: “Mặc kệ là ai”, “Làʍ t̠ìиɦ nhân”, “Làm đồ chơi”.
Từ trước tới nay, Hứa Thừa chưa từng coi “hôn nhân” như một điều kiện cần thiết bởi ông ta giống hệt đám người kia, ông ta cũng nghĩ rằng sẽ chẳng có ai thật sự muốn cưới cô cả.
Điều đó có nghĩa là Cố Tuyết Trầm hoàn toàn có thể sử dụng phương thức làm nhục cô tàn nhẫn hơn, biến cô thành tình nhân, thành một món đồ chơi, thành một sự tồn tại thấp kém không còn chút tôn nghiêm nào. Vậy thì vì sao anh lại chọn kết hôn với cô chứ?
Đáng ra Cố Tuyết Trầm không nên đối xử tốt với cô như vậy...
“Tuyết Trầm, cậu có thể nghe tớ nói một lần không?”
Trên tầng hai tại quán bar Nguyên Dã, trong căn phòng đầu tiên, một người đàn ông mặc áo đen, ngồi trên ghế sô pha đang nhíu mày nhìn chằm chằm Cố Tuyết Trầm ngồi đối diện với mình.
Anh ấy đã dày công chuẩn bị kỹ lưỡng suốt mấy ngày nay, cuối cùng mới lừa được Cố Tuyết Trầm tới đây để hai người có thể nói chuyện trực tiếp với nhau.
“Nghe cái gì?” Giọng điệu Cố Tuyết Trầm rất trầm tĩnh, giống như đang nói một chuyện không mấy quan trọng vậy: “Thực hiện phẫu thuật thì khả năng thành công chỉ có 20% à?”
“Giang Ly, tớ đã nói rồi.” Anh ngẩng đầu lên, trong đôi mắt sâu thẳm vừa có vẻ buồn bã vừa lấp lánh tia sáng: “Trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại, tớ vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm.”
Giang Ly không nhịn được nữa cũng phải bùng nổ: “Thế thì ít nhất cậu cũng phải đi kiểm tra định kỳ để tớ nắm được tình trạng của cậu chứ! Trước kia cậu vì cô gái đó mà tranh thủ từng phút từng giây, biến một ngày thành cả tuần để tiếp tục sống, tất cả tâm huyết đã dồn hết cho người ta mà vẫn còn chưa đủ à? Có bao giờ cậu quan tâm tới chính bản thân mình hay chưa?”
Cố Tuyết Trầm không trả lời, đôi mắt đen láy trong veo cứ nhìn chằm chằm vào ly rượu.
Bản thân mình ư?
Đúng là anh chưa bao giờ yêu bản thân cả.
Thời gian còn lại... anh chỉ muốn nâng ánh trăng sáng của riêng anh lên bầu trời cao, trao cho cô tất cả những gì tốt đẹp nhất bằng phương thức lặng lẽ ấy.
Đến khi mọi thứ kết thúc, ánh trăng ấy có thể thoát khỏi mọi gông cùm xiềng xích, rửa sạch bụi trần để được treo lơ lửng giữa bầu trời đêm thêm một lần nữa. Khi đó, cô sẽ không cần phải đau lòng, không cần oán hận, không cần tự trách. Mỗi lần nhớ đến anh, cô chỉ cần nhớ đến con người máu lạnh, hà khắc thôi là được.
Anh không thể buông thả bản thân, cũng không thể bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào. Trong những ngày ngắn ngủi có được cô, anh nhất định phải khóa chặt trái tim mình lại, đến chết cũng không được mở ra.
Cố Tuyết Trầm nhìn về phía Giang Ly: “Tớ không muốn nói mấy chuyện đó nữa. Cậu chỉ cần nói cho tớ biết: không phẫu thuật thì tớ còn lại bao lâu?”
Giang Ly là bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng với vô số danh hiệu lớn nhỏ, từ trước tới nay chưa từng gặp một bệnh nhân nào cứng đầu như vậy. Anh ấy hít sâu mấy hơi liên tục rồi cầm ly rượu uống cạn, cắn răng không trả lời.
Cánh môi Cố Tuyết Trầm khẽ cong lên, vừa cô đơn, vừa lặng lẽ. Sau đó anh cũng uống cạn ly rượu trong tay: “Không nói cũng được. Coi như tớ kính cậu ly rượu này.”
Nói xong, anh đứng dậy bước ra ngoài. Đúng lúc này Giang Yến chạy ào vào, suýt chút nữa đã đâm sầm vào người anh.
“Đi đứng đàng hoàng cái coi!” Giang Ly đang buồn bực nên liền trút giận sang cậu em trai: “Không sợ đυ.ng phải người ta à?”
Giang Yến có chút bối rối, gương mặt biến sắc cả đi: “Hứa... Hứa Tứ Nguyệt...”
Cố Tuyết Trầm vừa đi đến cửa thì đột ngột dừng lại, ánh mắt hơi đỏ vì men rượu bốc lên đột nhiên quét đến, sắc bén như dao.
Giang Yến không dám giấu giếm: “Em vừa đi vệ sinh nên tình cờ nghe được bên dưới có động tĩnh bất thường. Nào ngờ lúc đứng từ trên cầu thang nhìn xuống, em thấy Hứa Tứ Nguyệt đang bị tên Đoạn Lại dây dưa mãi... hình như...”
Giang Yến còn chưa kịp nói xong, Cố Tuyết Trầm đã xoay người lao đi.
Giang Ly vớ lấy cái gối ném vào mặt cậu em trai: “Mẹ kiếp, còn đứng đực ra đấy làm gì! Mau theo Tuyết Trầm đi! Đừng tưởng nó là con thỏ trắng ngoan hiền nữa!”
Dưới tầng tại dãy ghế dài gần quầy bar, Đoạn Lại càng lúc càng mất kiểm soát, lời mắng chửi càng lúc càng khó nghe. Mà Hứa Tứ Nguyệt cũng không hề nhún nhường, mọi cảm xúc thật đều bị cô giấu kín dưới lớp trang điểm tinh xảo kia.
Không ai biết Hứa Tứ Nguyệt chịu tổn thương cỡ nào, trong lòng dậy sóng ra sao mà chỉ thấy cô khẽ cắn môi, xách túi định đánh Đoạn Lại một trận.
Trình Hi la hét muốn chen người qua đám đông, nào ngờ cứ bị người ta xô đẩy qua lại mãi. Rồi đột nhiên Trình Hi cảm thấy đám người đang dần tản bớt sang hai bên như thủy triều rút đi. Cô ấy hơi loạng choạng một chút rồi mới chậm rãi quay đầu lại nhìn bóng người bước xuống từ cầu thang.
Anh chỉ mặc áo sơ mi trắng chứ không mặc áo vest bên ngoài, ngũ quan bị ánh đèn mờ ảo bao phủ, duy chỉ có đôi môi mím chặt là vẫn rõ nét như thường.
Không chút biểu cảm, cũng không nhìn ra được cảm xúc nào.
Trông anh giống như một vị thần lạnh lẽo không biết buồn vui, lúc nào cũng xa cách thế gian như thế.
Rất nhiều người trong quán bar Nguyên Dã biết mặt anh. Đến khi thấy tình cảnh này, bọn họ đồng loạt nhường đường, cúi đầu nhỏ giọng chào hỏi: “Tổng giám đốc Cố.”
Hứa Tứ Nguyệt nghe thấy tiếng động bèn quay đầu lại nhìn, vừa vặn đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Cố Tuyết Trầm.
Mà Đoạn Lại vẫn đang gào thét, chửi bới không ngừng: “Cô tưởng cô là ai, tưởng mình là món hàng cao sang gì à? Dù Cố Tuyết Trầm có cưới cô thì cô vẫn là đồ rác rưởi mà thôi...”
Trong mắt Hứa Tứ Nguyệt chợt bùng lên cơn giận dữ dội, một tay cô nắm lấy chai rượu, một tay chỉ thẳng vào Cố Tuyết Trầm: “Tôi biết anh không thích tôi ra tay đánh người nhưng anh đừng hòng can thiệp tôi! Coi như là anh không thấy gì đi, đợi tôi đánh xong tên khốn kiếp này đã...”
Cô còn chưa nói hết câu, Cố Tuyết Trầm đã trực tiếp bước vào hiện trường.
Anh không nói câu gì mà lập tức cởi cúc tay rồi xắn tay áo lên, để lộ cánh tay thon dài.
Sau đó anh túm lấy cổ áo Đoạn Lại, thô bạo kéo hắn ta đến trước mặt mình. Đầu ngón tay lạnh lẽo nắm chặt thành nắm đấm, bản tính tàn nhẫn từ trong xương cốt đã hoàn toàn bộc lộ, không chút lưu tình tung cú đấm thật mạnh vào khuôn mặt vặn vẹo kia.
Đoạn Lại gào lên một tiếng vô cùng thảm thiết, trong miệng đã ngập tràn máu tươi.
Mà dường như Cố Tuyết Trầm chẳng có cảm xúc gì khác thường. Anh khẽ xoa nắn cổ tay, đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, tao nhã, nhìn thẳng về phía Hứa Tứ Nguyệt: “Cô Cố mau đứng sau lưng tôi đi. Nơi này dơ bẩn lắm.”