Sầm Trĩ Hứa giữ lại mũi tên đó, đặt ở tủ huyền quan làm đồ trang trí. Chạng vạng, cô xin được thông tin liên lạc của Tạ Từ Tự từ Trang Phược Thanh. Ảnh đại diện WeChat của hắn cực kỳ đơn giản, là một con chó sói Séc đang ngồi trên bãi cỏ.
Qua bộ lông mượt mà và cơ bắp săn chắc, không khó để nhận ra con chó sói Séc này được nuôi dưỡng rất tốt, đôi mắt đen láy vẫn giữ nguyên sự hung hãn nguyên thủy, không giống vẻ phục tùng của những con chó nhà thông thường.
Danh sách các loài chó hung dữ bị cấm nuôi trong nội thành rất dài, chó sói Séc cũng nằm trong số đó. Chắc hẳn hắn đã dành riêng một trang viên yên tĩnh riêng biệt mới có đủ không gian để thuần dưỡng nó.
Chiếc khăn mềm choàng trên vai trượt xuống dọc theo làn da mịn màng, cảm thấy một luồng hơi lạnh, Sầm Trĩ Hứa định tắt tấm ảnh đi thì mới để ý thấy một đốm đen vàng ở góc dưới bên trái, trông cũng giống một loài động vật nào đó.
Mèo vằn hổ? Hay là báo hoa mai?
Tiếc là thông tin trong ảnh quá ít, không thể đưa ra phán đoán chính xác.
Thông qua ảnh đại diện trên mạng xã hội thường có thể đoán được phần nào tính cách của một người, nhưng những người càng có địa vị cao thì càng giỏi ngụy trang. Sầm Trĩ Hứa không tốn quá nhiều thời gian để phân tích, chỉ thấy ngạc nhiên là Tạ Từ Tự lại thích nuôi thú cưng.
Đương nhiên, thú cưng của hắn cũng giống như chủ nhân, tràn ngập sự nguy hiểm, hoang dã và hung tợn.
Đẩy người khác ra xa ngàn dặm.
Đầu ngón tay Sầm Trĩ Hứa lướt nhanh, trong lời mời kết bạn cô chỉ để lại hai chữ "Trả nợ". Vừa gửi đi, hệ thống liền hiện lên thông báo: [Do cài đặt riêng tư của đối phương, bạn không thể thêm người này vào danh bạ qua danh thϊếp].
?
Sầm Trĩ Hứa không tin, lại dùng số điện thoại tìm kiếm một lần nữa, kết quả vẫn không thay đổi.
Cấm tìm kiếm, cũng cấm cả thêm bạn qua danh thϊếp.
Điều này có nghĩa là, những người có thể nằm trong danh sách bạn bè của thái tử nhà họ Tạ đều là do hắn hạ mình chủ động thêm vào.
Thảo nào Trang Phược Thanh lại không chút do dự đưa WeChat của Tạ Từ Tự cho cô, chắc cũng có vài phần muốn xem cô bẽ mặt.
Cô tắt điện thoại, không thèm nhìn những tin nhắn nhóm liên tục nhảy ra trong WeChat nữa.
….
Hoàng hôn ngày hôm sau, bầu trời đỏ cam được nhuộm bởi những vệt nắng chiều rực rỡ. Trên cây cầu vượt tráng lệ, đèn đường cùng những tòa nhà cao tầng san sát lần lượt sáng lên.
Tin tức Sầm Trĩ Hứa về nước vẫn chưa đến tai ba mẹ cô, vì vậy cô cũng không dám về nhà lấy xe, chỉ lái một chiếc Mercedes S480. Đây là quà sinh nhật tuổi hai mươi mà Trang Phược Thanh tặng, cô trước nay không thích tự mình lái xe, cứ để dưới tầng hầm của biệt thự, rất ít khi ngó ngàng tới.
Sau khi đón Trang Hàm Cảnh, trời đã sẩm tối.
"Mặt trời mọc đằng Tây rồi à, cậu quen với múi giờ nhanh thế sao?”
"Hôm qua mình nói vậy chỉ để tìm cớ rời đi thôi." Sầm Trĩ Hứa trước mặt Trang Hàm Cảnh luôn rất thẳng thắn, giọng điệu bình tĩnh: "Không muốn nghe anh trai cậu bóng gió châm chọc."
Trang Hàm Cảnh cũng không ngạc nhiên, đứng ra hòa giải mối quan hệ của hai người: "Cậu không biết đấy thôi, hai năm cậu ở nước ngoài, anh ấy bận đến mức sắp thành một cỗ máy làm việc rồi. Ở cạnh cấp dưới lâu, giọng điệu nói chuyện cũng trở nên cứng nhắc. Trong lòng anh ấy vẫn rất lo lắng cho cậu..."
Lời vừa dứt, xe vừa hay dừng ở khu vực chờ đèn đỏ, Sầm Trĩ Hứa nghiêng đầu nhìn: "Phản bội rồi à? Ở đây làm thuyết khách cho anh cậu, chi bằng về nhà khuyên anh ta bớt lo chuyện bao đồng tình cảm của người khác đi."
Rõ ràng trước đây Sầm Trĩ Hứa rất ỷ lại vào Trang Phược Thanh. Anh đủ bao dung, dù Sầm Trĩ Hứa và Trang Hàm Cảnh có gây họa, anh cũng chưa bao giờ lạnh mặt. Hai nhà qua lại thân thiết, ba người cũng thân hơn cả anh em ruột thịt, cho đến khi không biết từ lúc nào, quan hệ đã rơi xuống điểm đóng băng, không thể quay lại như xưa nữa.
Buổi tụ tập hôm qua, Sầm Trĩ Hứa vốn không muốn đi, là do Trang Hàm Cảnh năn nỉ mãi mới thuyết phục được cô, lại còn tốn bao nhiêu nước bọt với Trang Phược Thanh mới giành được cơ hội này.
Ai ngờ Trang Phược Thanh lại tung ra quả bom hạng nặng là mời Phó Tư Niên đến, dù chỉ là một phát súng giả, cũng đã gây ra không ít khó chịu.
Chiếc xe lâu ngày không sử dụng dù có người bảo dưỡng định kỳ, mùi hương hoa trà vẫn không hợp gu cho lắm. Trang Hàm Cảnh hạ cửa sổ xe xuống một chút: "Anh ấy nắm giữ quyền sinh sát đối với huyết mạch kinh tế của mình, mình nào dám."
Một lát sau, luồng không khí nóng bức ngoài cửa sổ ùa vào, Sầm Trĩ Hứa không rời mắt khỏi đồng hồ đếm ngược.
Trang Hàm Cảnh hứng khởi chọn nhà hàng: "Vẫn đến quán ở Quốc Mậu à? Thịt bò Wagyu của họ năm nay đã đổi nguồn cung cấp rồi, vân mỡ đẹp cực kỳ."
"Không cần, bếp trưởng ở hậu trường buổi đấu giá đã chuẩn bị thực đơn hôm nay rồi." Sầm Trĩ Hứa nói: "Mình nhớ hình như có một món giới hạn theo mùa, chắc cậu sẽ thích."
Mẹ của Sầm Trĩ Hứa là khách hàng quan trọng của nhà đấu giá Kinh Đô, số tiền giao dịch mỗi năm ở đây lên đến tám chữ số. Trang sức, đồ cổ, danh họa và vô số vật phẩm sưu tầm khác, bản thân Sầm Trĩ Hứa lại mang họ mẹ, trong nhà chỉ có mình cô là con gái rượu, vì vậy nhà đấu giá đã phá lệ cung cấp cho cô dịch vụ cao cấp nhất.
Không chỉ có phòng riêng cực kỳ kín đáo, mà còn có bếp trưởng của nhà hàng sao Michelin Black Pearl chuẩn bị bữa ăn riêng, mỗi năm lại có một chủ đề khác nhau, thể hiện sự xa hoa và tôn quý đến tột cùng.
"Đây mới đúng là cuộc sống xa hoa trụy lạc của Sầm đại tiểu thư chứ." Trang Hàm Cảnh vui vẻ vỗ tay: "Không giống anh mình, lúc nào cũng keo kiệt."