Chương 40

Nụ hôn này rất kiềm chế, chỉ là kẹp chặt cằm cô, chậm rãi day dưa bên môi cô. Sầm Trĩ Hứa có thể cảm nhận được cơ bắp căng cứng của hắn, nhiệt độ cơ thể nóng đến mức gần như làm cô choáng váng và cả hơi thở nặng nề phả bên má.

Khi môi bị hắn ngậm lấy, toàn thân cô cũng như có luồng điện chạy qua, cảm giác ngứa ngáy tê dại lan thẳng đến xương cụt. Cả người cô như được ngâm trong suối nước nóng, hai chân mềm nhũn, chỉ có thể thuận thế tựa vào l*иg ngực rộng lớn vững chãi của hắn, tiếp tục chịu đựng nụ hôn hời hợt này.

Tạ Từ Tự chuyển sang nắm eo Sầm Trĩ Hứa, lòng bàn tay đỡ sau gáy cô, đẩy cô về phía cửa.

Hắn rõ ràng muốn nhiều hơn, nhưng lúc này lại chỉ dừng lại bên môi, ngay cả hàm răng cũng chưa từng hé mở.

Sầm Trĩ Hứa khẽ hừ một tiếng, bị kỹ thuật hôn vụng về của hắn làm cho có chút bất mãn, mắt lim dim nhìn hắn.

Tạ Từ Tự nhíu chặt mày, như bừng tỉnh khỏi cơn mơ mà buông cô ra, trong mắt cuộn trào sóng dữ. Không những không dập tắt được sự nôn nao, mà ngọn lửa trong lòng không thể giải tỏa lại càng cháy dữ dội hơn.

Hắn đột nhiên dừng lại, Sầm Trĩ Hứa cũng chỉ nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Cô rất thích nụ hôn này, thích hắn dùng ánh mắt gần như chiếm đoạt mạnh mẽ bao bọc lấy cô, như thể giây tiếp theo sẽ cuốn cô vào hố đen vô tận. Thích nhìn cơ thể hắn bị lý trí kiềm hãm, dù toàn thân đã căng cứng như đá, cũng không dám hôn quá mạnh bạo.

Tạ Từ Tự lại một lần nữa nhìn vào mặt cô. Môi cô bị hắn hôn đến ướŧ áŧ lấp lánh, phảng phất một màu hồng tươi mọng, trong mắt phủ một lớp mông lung mờ ảo.

Như thể đang âm thầm quyến rũ hắn tiếp tục chìm đắm, thăm dò vào trong như gió cuốn mây tan, quấn lấy đầu lưỡi hồng hào của cô mà đẩy vào sâu.

Nhưng hôn thôi đã đủ mất kiểm soát rồi, hắn không thể hết lần này đến lần khác để mình rơi vào vực sâu.

Bị hắn hôn một cách bất ngờ, lẽ ra cô nên tức giận, tát hắn một cái. Những điều này đều có thể chấp nhận được, chứ không phải như bây giờ, ánh mắt mơ màng oán trách hắn tại sao lại dừng đột ngột.

Hắn tránh ánh mắt cô, sắc tối trong đáy mắt nhạt đi một chút, trầm giọng dặn dò: "Nếu cô không yên tâm, tối nay tôi sẽ ở phòng bên cạnh. Có chuyện gì, cứ gọi tôi kịp thời."

Bàn tay to lớn đặt bên hông cũng theo đó rời đi, cơn mê đắm vừa rồi như thể chỉ là một giấc mộng mất kiểm soát. Dù điều này không khác gì tự lừa dối mình, sợi dây riêng tư mờ ám ấy vẫn còn vương vấn, như một sợi tơ vô hình buộc chặt hai người lại với nhau.

Cả hai đều chưa thỏa mãn với nụ hôn này.

Nhưng như vậy còn xa mới đủ, cô muốn thấy dáng vẻ hoàn toàn mất kiểm soát của hắn, muốn biết giới hạn của hắn rốt cuộc ở đâu. Khi tia lý trí cuối cùng mất đi, liệu hắn có giữ chặt sống lưng cô, mạnh mẽ, hung hăng mà xoa nắn cô vào trong cơ thể mình không.

Vẫn còn nhiều thời gian.

Dưới ánh nhìn của Tạ Từ Tự, Sầm Trĩ Hứa kéo chặt chiếc khăn choàng, che đi phần lớn cảnh xuân.

Cô khẽ cắn môi gật đầu, hàng mi dài cụp xuống, như thể vì nụ hôn này mà trở nên luống cuống, nhưng thực chất là để mặc cho hương hoa hồng ấm áp, dính nhớp ấy lan tỏa.

Sợi hương hoa này sẽ nhân lúc hắn ngủ say, lặng lẽ len vào giấc mơ của hắn, xé nát từng chút một chiếc mặt nạ gọi là thanh tâm quả dục. Có lẽ cho đến khi tỉnh dậy vào buổi sáng, hắn mới nhíu chặt mày, thất bại và khó nhịn mà nắm lấy nó, rút nó ra.

"Anh Từ."

Khi Tạ Từ Tự quay người, Sầm Trĩ Hứa đột nhiên bước lên một bước, níu lấy đầu ngón tay nóng rực của hắn. Tạ Từ Tự khựng lại, đôi mắt liếc nghiêng qua anh tuấn đến kinh ngạc. Sầm Trĩ Hứa khẽ nín thở, để xoa dịu cú sốc từ nụ hôn với người đàn ông toàn thân tràn ngập tính xâm lược này.

"Em hơi lạ giường, nếu tối không ngủ được, có thể gọi điện cho anh không?"

Tất cả sự kiên nhẫn của Tạ Từ Tự hôm nay có lẽ đều dành cho cô. Gương mặt luôn lạnh nhạt hiện lên sự kiên nhẫn hiếm có, xem như ngầm đồng ý: "Tôi sẽ không tắt máy."

Im lặng vài giây, hắn như chiều theo ý cô mà cúi người xuống, để phòng cô đứng không vững mà trượt ngã: "Biết số điện thoại của tôi không?"

Đầu ngón tay Tạ Từ Tự có một lớp chai mỏng. Cùng hắn nắm tay và bị hắn giữ cằm, là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Một cái tựa như vầng trăng trên cao không thể với tới, như tuyết trắng trên núi. Cái còn lại thì du͙© vọиɠ trỗi dậy, khiến người ta nảy sinh ý nghĩ xấu xa muốn nhìn hắn từ từ sa ngã.

Ngón tay hắn cũng rất đẹp, thon dài cân đối, mu bàn tay gân xanh lồi lõm.

Nhất định có thể khuấy động thêm nhiều triều ẩm ướt.

Sầm Trĩ Hứa đột nhiên cảm thấy có chút tội lỗi, cảm thấy mình như một người phụ nữ hư hỏng thèm khát cơ thể hắn. Nhưng mỗi lần ở trước mặt hắn tưởng tượng những điều hắn sẽ không bao giờ làm, lại giống như bị nghiện, một khi đã dính vào thì không thể cai được nữa.

Cô lắc đầu, đọc trước một dãy số: "Đây là số điện thoại của em, lát nữa anh gọi qua, em sẽ lưu lại."

"Được."

Sau khi Tạ Từ Tự rời đi, Sầm Trĩ Hứa trước tiên đi ngâm bồn. Mọi thứ trong phòng suite đều có thể gọi là xa hoa, rõ ràng ngay cả một vị khách đến thăm cũng không có, mà bồn tắm lại làm đủ lớn để chứa được vài người. Người giúp việc sợ cô ngại, còn chu đáo dùng một lớp màng mỏng dùng một lần để cách ly với bề mặt gạch, rắc thêm một ít tinh dầu hoa hồng và cả những cánh hoa tươi vừa được hái trong trang viên buổi chiều.