Chương 25

Nhiễm Tụng Chu xin được Wechat của nhân vật chính tối nay từ một người bạn, nhưng không vội kết bạn. Dù sao thì mấy vị trưởng bối nhà họ Tạ khá ưng ý nhà họ Đàm, lại còn tốn công ép Tạ Từ Tự đến đây, nếu Tạ Từ Tự không tỏ thái độ rõ ràng, anh ta sẽ không nhúng tay vào, trước hết vẫn phải tránh hiềm nghi.

Du thuyền cỡ lớn di chuyển trên biển rất êm ái, không giống như những chiếc xuồng cao tốc thường chơi, chòng chành và kí©h thí©ɧ. Nhiễm Tụng Chu ngồi ở phòng bên cạnh không yên, lấy bật lửa định châm một điếu thuốc. Vừa ra ngoài thì tình cờ thoáng thấy Sầm Trĩ Hứa.

Không nhìn thấy chính diện nhưng chỉ từ sau lưng cũng biết là một mỹ nhân.

Trở lại phòng nghỉ, anh ta thấy Tạ Từ Tự đang tựa vào cửa, đầu ngón tay vò nát một đóa hồng Manta. Cánh hoa không chịu nổi sự đối xử thô bạo của hắn, rơi lả tả trên thảm, tỏa hương ngào ngạt.

"Cậu tặng bộ lễ phục đó cho cô gái nhỏ kia, lát nữa ăn nói thế nào với mẹ cậu?"

Nghe vậy, Tạ Từ Tự tiện tay đặt cành hoa lên bàn, tâm trí hoàn toàn không để ở đây, giọng điệu trả lời cũng thờ ơ: "Chỉ là một bộ quần áo thôi, tặng ai cũng không khác gì."

Nhiễm Tụng Chu: "Cậu thấy không khác, nhưng người khác chưa chắc đã nghĩ vậy. Đặc biệt là mấy phe phái trong nhà cậu, không biết bao nhiêu cặp mắt đang dòm ngó đâu."

Nhà họ Tạ hiện nay đang thời kỳ thịnh vượng, Tạ Từ Tự với tư cách là người thừa kế cổ phần lớn nhất, phe ủng hộ và phe chống đối cũng không ít. Trong gia tộc lớn, các bên kìm hãm lẫn nhau, vẻ ngoài trông hòa thuận đồng lòng, nhưng thực chất chỉ được che đậy bằng một tấm vải thưa mang tên lợi ích. Một khi bên nào tỏ ra yếu thế, những kẻ ẩn mình trong bóng tối chắc chắn sẽ ồ ạt kéo đến như thủy triều, nhấn chìm hắn.

Ăn đến xương cũng không còn.

Những lời này Tạ Từ Tự đã nghe mẹ mình nói không ít lần, tình hình ai cũng nhìn thấu nhưng muốn thay đổi thì không phải chuyện một sớm một chiều.

"Liên hôn là cách đơn giản nhất." Tạ Từ Tự rõ ràng không để những chuyện này trong lòng: "Bị ràng buộc bởi lợi ích chung cũng chưa chắc đã là chuyện tốt. Trừ khi đến bước đường cùng, nếu không, tôi sẽ không xem xét đến việc này."

Người ta đều nói vị thái tử gia nhà họ Tạ này tâm cao khí ngạo, rõ ràng rất thích thú với việc thao túng quyền lực, nhưng lại không gần nữ sắc, cắt đứt vô số cơ hội hợp tác dưới danh nghĩa liên hôn. Hắn không được xem là một thương nhân đứng trên đỉnh kim tự tháp, bởi lẽ đứng ở trên cao, ai mà không tính toán cả chính mình vào trong đó.

Nhiễm Tụng Chu biết hắn không muốn bàn về chủ đề này, bèn dập tắt điếu thuốc, gương mặt vốn luôn cợt nhả hiếm khi lộ vẻ nghiêm túc.

"Bạn tôi vừa nói, vị tiểu công chúa kia đi rồi."

Tạ Từ Tự không hứng thú với chuyện này, vẻ mặt lạnh nhạt: "Vậy thì tốt, mắt không thấy, lòng không phiền."

"Cậu còn chưa gặp cô ấy, sao đã có thành kiến lớn như vậy?"

Thấy Tạ Từ Tự không đáp, Nhiễm Tụng Chu cười: "Hiểu rồi, đây là trút giận chuyện bác gái gây áp lực lên người tiểu công chúa chứ gì."

Nhiễm Tụng Chu vốn nói nhiều, Tạ Từ Tự tai này vào tai kia ra, đáy mắt trở nên tĩnh lặng. Dịch hoa dính trên đầu ngón tay sau khi vò nát cánh hoa vẫn còn cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp, khiến người ta rất khó chịu.

Giống như làn da mềm mại, ấm áp của cô.

Chạm vào là nóng lên, mãi không tan.

Ngay cả trong cabin xa hoa, ngột ngạt này cũng phảng phất bóng hình của cô.

Tạ Từ Tự hoàn toàn không thể ngồi yên được nữa, hắn cầm lấy chiếc áo khoác vest trên giá treo – vốn dĩ là để cho cô khoác vai nhưng cô không nhận, nói rằng: "Anh Từ, bây giờ là thời đại tự do ăn mặc rồi, chỉ là hở vai thôi, không có gì đáng để che đậy cả."

Sau đó cô mỉm cười, hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ anh rất để tâm sao?"

Một câu nói đã đẩy tình thế đến mức hắn không thể kiểm soát.

Tạ Từ Tự không có lập trường để quản cô, chỉ là xuất phát từ phép lịch sự của một quý ông, hắn đã để Yến Lẫm tiễn cô xuống. Trước khi đi, Sầm Trĩ Hứa đã cảm ơn hắn một tiếng. Hắn không quay đầu lại, nhưng tâm trạng đã hoàn toàn bị xáo trộn, giống như ly rượu vang bị đổ kia, vô cớ làm hỏng một bộ vest và cả một buổi chiều vốn đã tồi tệ.

"Tạ tổng, cô Sầm đã gặp cô Trang rồi ạ."

"Cô ấy hỏi xin phương thức liên lạc của anh, nói rằng sẽ trả lại lễ phục sau khi giặt khô."

Là một trợ lý, anh ấy sẽ không tự ý cho đi thông tin liên lạc cá nhân của cấp trên, lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Yến Lẫm là một cấp dưới vô cùng đắc lực, khả năng ứng biến và chịu áp lực cực mạnh, có thể thay Tạ Từ Tự xử lý rất nhiều tình huống phức tạp.

Nhưng lúc này, nghe báo cáo công việc của Yến Lẫm, Tạ Từ Tự lại vô cớ cảm thấy có chút bực bội.

"Lát nữa gửi Wechat của tôi cho cô ấy."

Ai cũng biết Tạ Từ Tự rất coi trọng sự riêng tư, Wechat chỉ có thể thêm bạn bằng cách quét mã, dù có gửi danh thϊếp qua cũng vô ích. Nhưng suy nghĩ của sếp thì Yến Lẫm cũng không tiện phỏng đoán, chỉ gật đầu nói: "Vâng, thưa Tạ tổng."

Tạ Từ Tự không cảm xúc đáp lại một tiếng, hắn không muốn ở lại thêm một giây nào, chỉ muốn dùng trực thăng riêng rời khỏi vùng biển này.

Máy bay cỡ nhỏ so với Boeing không tốn kém bao nhiêu tài lực vật lực, là lựa chọn tối ưu cho việc đi lại của nhiều phú hào ở Hong Kong. Lịch trình của Tạ Từ Tự ở đại lục tương đối kín đáo, hiếm khi dùng đến phương thức cấp bách như vậy.

Rời đi sớm, khó tránh khỏi bị trưởng bối biết.

Sau khi sắp xếp kế hoạch trở về, Yến Lẫm thuận thế hỏi: "Vậy bộ vest anh thay ra có cần gửi đi giặt không ạ?"

"Vứt đi." Tạ Từ Tự ra lệnh, dường như nhớ ra điều gì đó, gương mặt phủ một lớp bực bội: "Của cô ấy cũng vứt đi."

"Cô Sầm không để lại thứ gì ạ."

"..."

Tạ Từ Tự day day trán mệt mỏi, phất tay ra hiệu cho Yến Lẫm đi chuẩn bị trước. Vẫn còn một chút thời gian, có thể đi xã giao với mấy lão cáo già trên thương trường. Cố ý tránh né sự chú ý của vị tiểu công chúa kia, cũng không tính là làm mất mặt cô.