Chương 22

Nhiễm Tụng Chu dường như đã quen với giọng điệu châm chọc của Tạ Từ Tự, anh ta cười như không cười, trêu chọc hai người: "Anh Từ nói chuyện sát khí đằng đằng thế, không sợ dọa cô gái nhỏ của người ta à."

Tạ Từ Tự là người thế nào? Trong những chốn ăn chơi xa hoa, ai nấy đều có mỹ nhân yểu điệu vây quanh, chỉ riêng hắn là trong sạch nhất. Hắn ngồi đó, thân ở chốn phồn hoa nhưng không nhiễm chút bụi trần, không ai dám trèo cao, cũng chưa ai lọt vào mắt xanh của hắn.

Lần đầu tiên thấy hắn bảo vệ một cô gái như vậy, ai cũng lấy làm lạ, không khỏi trêu ghẹo vài câu.

Tạ Từ Tự liếc mắt sắc lạnh đáp trả, ánh mắt lướt qua Sầm Trĩ Hứa, cuối cùng vì lo cô sợ hãi mà giọng điệu cũng dịu đi đôi phần: "Tôi nói ai, trong lòng cậu tự biết, đừng có ở đây mà pha trò nữa."

"Hiểu rồi, mạng của bạn bè không phải là mạng chứ gì." Nhiễm Tụng Chu thuận theo lời hắn: "Anh Từ giấu người kỹ như báu vật thế, cũng không giới thiệu một chút sao?"

Giọng điệu của anh ta không quá đậm chất Bắc Kinh, nhưng âm cuối tròn vành rõ chữ lại có chút ngân nga, chất giọng như ngọc thô chưa mài giũa, nghe qua lại thú vị như đang kể tấu hài. Người như vậy trời sinh đã thu hút con gái, dù là làm bạn hay làm người yêu đều có thể mang lại giá trị tinh thần dồi dào.

Hoàn toàn là hai thái cực trái ngược với Tạ Từ Tự.

Chẳng hiểu sao hai người này lại có thể làm bạn với nhau.

Tạ Từ Tự đến nửa ánh mắt cũng không thèm bố thí, chỉ hờ hững đáp: "Không cần thiết."

Sầm Trĩ Hứa còn chưa kịp nghĩ sâu xa, Nhiễm Tụng Chu đã lên tiếng, ra vẻ thấu tình đạt lý mà bất bình thay cho cô: "Anh Từ nói vậy, cô gái nhỏ người ta sẽ đau lòng đấy."

Nhiễm Tụng Chu vừa nói vừa đứng dậy, thấy Tạ Từ Tự che chắn cô gái hoàn toàn, vẻ mặt anh ta thoáng nét hứng thú nhưng cuối cùng cũng không tiến thêm bước nào.

Từ phía anh ta chẳng nhìn thấy gì, nhưng Sầm Trĩ Hứa đã phác họa được trọn vẹn dáng người ấy. Mí mắt mỏng, đuôi mắt hẹp dài, tựa như tuyết xuân muộn rơi trên cành đào, dù có cặp kính gọng bạc vắt trên sống mũi cũng không che được vẻ bạc tình.

So với Tạ Từ Tự, mỗi người một vẻ.

Sầm Trĩ Hứa đang đảo mắt quan sát, nào ngờ Tạ Từ Tự đột nhiên dừng bước, nghiêng người liếc nhìn cô, ánh mắt thâm trầm lạnh lẽo mà như hữu hình, dường như có thể xuyên thấu tâm tư của cô. Bên này còn chưa theo đuổi được, quay đi đã bị người khác thu hút, đúng là có chút không phải.

Khoảng cách giữa hai người chỉ trong gang tấc, Sầm Trĩ Hứa nhất thời mất tập trung, cứ thế không kịp đề phòng mà đâm sầm vào lòng hắn.

Vòng tay của Tạ Từ Tự không giống trong tưởng tượng, rộng lớn đến bất ngờ, phảng phất chút hương thơm lạnh lẽo của gỗ mun. Có lẽ do thường xuyên rèn luyện, cơ bắp hắn cực kỳ săn chắc, mũi cô áp vào mà không hề thấy đau. Lần trước ở phòng tập bắn cung, lúc thấy hắn giương cung, cô chỉ mải ngắm vòng eo săn chắc của hắn, đâu có tâm trí để ý đến những thứ khác. Thì ra vóc dáng của hắn cũng đỉnh đến vậy sao?

Nhiệt độ cơ thể hắn khiến vành tai Sầm Trĩ Hứa nóng ran, cô muốn ngước nhìn lên, lại sợ đối diện với đôi mắt sâu thẳm như nước kia sẽ lộ tẩy, bèn che mũi, cúi đầu lí nhí: "Ui..."

Chênh lệch chiều cao của hai người không quá lớn, nhưng lúc này cô lại đang rúc trong lòng hắn vì sự cố bất ngờ, những ngón tay thon trắng đã che gần hết khuôn mặt. Tạ Từ Tự không nhìn rõ biểu cảm của cô, chỉ đoán rằng có lẽ cô bị đυ.ng đau, nhưng tính tình lại bướng bỉnh, ngoài tiếng rên khe khẽ theo phản xạ thì không chịu phát ra thêm âm thanh nào.

Rõ ràng là kỹ năng diễn xuất của cô có hạn, nhưng trong mắt Tạ Từ Tự nó lại trở thành một nét kiêu hãnh riêng biệt của cô.

Vài giây sau, Tạ Từ Tự chau mày rồi lại giãn ra: "Cô đi đường không nhìn dưới chân à?"

"Ai bảo anh không đi theo lẽ thường." Giọng Sầm Trĩ Hứa nghèn nghẹt: "Cũng giống như lái xe vậy, đang chạy bon bon trên cao tốc, xe phía trước đột nhiên phanh gấp, gây ra va chạm từ phía sau, chẳng lẽ cũng là lỗi của tôi sao?"

Đúng là lanh mồm lanh miệng, xem ra cô không phải là người chịu thiệt. Vẻ sâu thẳm trong mắt Tạ Từ Tự dần tan đi, giọng nói mang theo chút chế nhạo: "Còn hơi sức để cãi lý với tôi, xem ra đυ.ng không đủ đau."

"Đau chết đi được."

"Tự chuốc lấy."

Vẻ mặt Tạ Từ Tự sâu hơn thường lệ, lời nói ra tự nhiên cũng chẳng mấy dễ nghe. Dĩ nhiên, hắn cũng chưa từng khúm núm trước ai, không học được cái giọng điệu vòng vo của Nhiễm Tụng Chu. Lúc này hắn chỉ cảm thấy bực bội trong lòng, du͙© vọиɠ chiếm hữu vô cớ nổi lên như làn hương gió kia, tựa như mạng nhện quấn chặt lấy hắn, không lối thoát, cũng không thuốc nào giải được.

"Đau thật mà..." Sầm Trĩ Hứa sợ hắn không tin, lãng phí mất cơ hội diễn xuất này, bèn nghĩ lại hết những chuyện đau lòng nhất đời mình, cố nặn ra chút hơi nước đáng thương đọng nơi khóe mắt rồi dụi cho chóp mũi đỏ ửng lên.

Mái tóc xoăn của cô được búi cao sau gáy, để lộ đôi tai trắng ngần tinh xảo. Làn da tựa ngọc dương chi ửng một lớp phấn mỏng như cánh hoa, đôi mắt hồ ly trong veo ngấn lệ, tựa như bông tuyết, tựa như mũi kim châm sâu vào trái tim chưa từng gợn sóng của Tạ Từ Tự.

Hắn cứ ngỡ cô chỉ khó chịu một chút, nào ngờ cô lại rơm rớm nước mắt.

Tạ Từ Tự chưa bao giờ gặp phải tình huống thế này, cũng chưa từng vì nước mắt của ai mà động lòng, nhưng giờ đây lại như có trăm ngàn móng vuốt cào cấu trong tim. Đứng cũng không yên, mà bảo hắn xuống nước dỗ dành thì lại quá hoang đường.

Thấy hắn mãi không có phản ứng, Sầm Trĩ Hứa mím môi, thầm nghĩ đàn ông chưa thông suốt đúng là đồ bỏ, phải từ từ uốn nắn theo ý mình. Nhiệm vụ này không chỉ nặng nề và xa xôi, mà liệu có thể khiến hắn động lòng trước khi sự kiên nhẫn của cô cạn kiệt hay không vẫn còn là một ẩn số.