Sầm Quỳnh Lan nào không hiểu cô: "Con thuận miệng nói một câu, người ta lại tưởng thật, đúng không?”
Ban đầu chuyện của hai người là nước chảy thành sông, Sầm Trĩ Hứa lại không tiếc lời khen ngợi, nói khí chất trên người Phó Tư Niên rất trong sạch, nho nhã, thanh chính. Do gia cảnh và môi trường giáo dục, nên trên người anh ta có thêm một chút khí cốt mà nhiều người không có. Đàn ông có một chút khí cốt là vũ khí sắc bén, nhẹ nhàng gϊếŧ người trong vô hình, thích hợp nhất để làm nhà ngoại giao.
Phó Tư Niên có sự nghiệp thiên văn mà mình yêu thích, theo một nghĩa nào đó, rất giống với sự kiên trì của thầy Lưu, vì vậy khi Sầm Trĩ Hứa nói chuyện cũng không có gánh nặng gì.
Cô không cho rằng một người có đầu óc tỉnh táo sẽ vì tình yêu mà mê muội.
Nào biết rằng, trên đời không thiếu người thông minh đầu óc tỉnh táo, nhưng cũng chưa bao giờ thiếu kẻ điên.
Vẻ mặt Sầm Trĩ Hứa không được tốt cho lắm.
Sầm Quỳnh Lan thở dài, mục đích của bà không phải chuyện này, bà an ủi nói: "Tuổi này của con ham chơi cũng là chuyện bình thường. Người trẻ tuổi không trải qua vài mối tình, làm sao biết mình muốn gì nhất. Chỉ có điều, con vui đùa qua đường..."
Sầm Trĩ Hứa sửa lại, giọng nói hiếm khi ngoan ngoãn: "Không phải vui đùa qua đường."
Sầm Quỳnh Lan cười cười: "Vậy là động lòng thật rồi?"
"Lấy đâu ra nhiều tình cảm thật để động lòng như vậy." Sầm Trĩ Hứa nói.
Sầm Quỳnh Lan: "Chuyện đã truyền đến tai mẹ rồi, chính con cũng cảm thấy không hay ho gì phải không? Lần này gặp phải Phó Tư Niên, có lẽ còn phải xem là con có mắt nhìn, người ta tình cảm ổn định, cách níu kéo con cũng kín đáo. Nếu gặp phải kẻ đeo bám dai dẳng, cùng con làm đến cá chết lưới rách, thì con định làm thế nào?"
Sầm Trĩ Hứa mím môi không nói gì, Sầm Quỳnh Lan nhìn thấu suy nghĩ của cô: “Mẹ không can thiệp vào chuyện yêu đương của con, con muốn chơi, cứ chơi cho tới bến, trời có sập xuống cũng không sao, đã có mẹ chống lưng cho con.”
"... Mẹ." Sầm Trĩ Hứa nhỏ giọng gọi bà, có chút rung động.
Sầm Quỳnh Lan cố tình gọi cô đến, trọng điểm đều ở phía sau: "Mẹ chỉ muốn nói với con, trước khi trò chơi bắt đầu, đôi bên đều phải hiểu rõ quy tắc. Con không cho người ta biết gì cả mà lại muốn toàn thân rút lui, quá tham lam rồi."
Sầm Trĩ Hứa vốn không nghe lọt tai lời của bà Sầm, trong đầu chỉ thoáng qua gương mặt vừa mạnh mẽ vừa khó chọc của Tạ Từ Tự. Cô còn chưa nghĩ xong phải bắt đầu thế nào, đã phải mưu tính đến đường lui rồi sao?
Một ly cà phê còn chưa uống hết, trợ lý của Sầm Quỳnh Lan đã đến nhắc bà đã đến giờ nói chuyện với CEO khu vực Châu Á - Thái Bình Dương, chỉ có thể vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện.
Điều khiến Sầm Trĩ Hứa ngạc nhiên là, Sầm Quỳnh Lan không trách mắng cô, chỉ khóa thẻ đen không giới hạn của cô lại, ý muốn để cô tự do thể hiện tài năng. Dù không nói rõ, Sầm Trĩ Hứa mơ hồ hiểu ra, nếu hoàn thành được "bài thi" mà bà Sầm để lại, cuộc sống sau này của cô sẽ không còn bị ràng buộc nữa.
Trước khi đi, Sầm Quỳnh Lan kéo lại chiếc áo khoác len đắt tiền, nói với cô: "A Trĩ, con chưa từng nếm trải mùi vị của quyền lực, nên mới nghi ngờ sự sắp đặt của mẹ. Thỏa thuận đối cược lát nữa sẽ gửi vào email của con, nghĩ kỹ rồi hãy trả lời mẹ."
… Một khi đã nếm trải mùi vị của quyền lực, con sẽ trở thành một ta thứ hai.
Sầm Trĩ Hứa hiểu được hàm ý trong lời nói của bà Sầm.
Cô không cho rằng mình nhất định sẽ trở thành một ai đó, dù trong xương tủy có chảy cùng một dòng máu.
"Mẹ đi đường bình an."
Một trận mưa lớn dường như đã gột sạch sương mù của Kinh Thành, khi trời quang trở lại, bầu trời như một dải lụa, ngay cả trong không khí cũng bắt đầu thoang thoảng hương hoa trong lành.
Dạ tiệc tri ân trang sức quốc tế SUMI được tổ chức năm năm một lần trên một chiếc du thuyền sang trọng. Danh sách khách mời đều là những người quyền quý danh giá, cả bên trong và bên ngoài đều có an ninh canh gác nghiêm ngặt. Dù bên trong có phồn hoa đến đâu, cũng không thể nhìn trộm vào được.
Tạ Từ Tự không thích giao du, nếu không phải do gia đình ép buộc, hắn cũng sẽ không ngồi vắt chân trong góc thưởng thức champagne.
"Hôm nay hiếm thấy tiểu công chúa nhà họ Đàm cũng đến dự tiệc, không ít người đang rục rịch, cậu thì hay rồi, trốn ở đây, bộ sợ người khác thấy mặt lắm à?”
Người bạn thân bưng một ly rượu vang trắng bước đến, cũng không để ý đến ánh mắt sắc lạnh của Tạ Từ Tự, tự mình cụng ly với hắn, phát ra một tiếng kêu trong trẻo vui tai.
Tạ Từ Tự chỉ muốn tìm một chút yên tĩnh, ngay cả tiếng sóng biển cũng không muốn nghe, coi như không thấy nụ cười lãng tử của Nhiễm Tụng Chu: "Không biết nói chuyện thì có thể cút ra ngoài."
Nhiễm Tụng Chu bị mắng cũng không thấy mất mặt, cười một tiếng: "Cút cái gì mà cút? Người vứt thiệp mời đi còn đang ở đây, tôi đường đường chính chính cầm thiệp mời đến, cút ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa."
Tạ Từ Tự nhíu mày không nói, vẫy tay cho người mang champagne đi đổi ly khác. Nhiễm Tụng Chu thì tự mình ngồi xuống, khiến Tạ Từ Tự ngước mắt lườm anh: "Sao cậu không đi hóng chuyện?"
Nhiễm Tụng Chu nói thật: "Đông người quá, tôi không có số má, chen vào sao được."
"Hay là anh Từ làm cầu nối cho tôi đi?"
"Không có hứng."
Tạ Từ Tự vững như núi Thái Sơn.
"Suýt nữa quên mất cậu chưa từng gặp tiểu công chúa nhà họ Đàm." Nhiễm Tụng Chu vỗ đần: "Ai cũng nói cô ấy đẹp đến mức khó quên, người gặp rồi đều thổi phồng cô ấy là tiên nữ giáng trần, không chừng cây sắt khô như cậu gặp một lần cũng nở hoa, làm nên một cuộc gặp gỡ lãng mạn sét đánh…”
Ồn ào.
Tạ Từ Tự nghe mà đau đầu, đứng dậy đi ra ngoài.