Chương 17

Tài nguyên cần cho, mối quan hệ cần giúp, một thứ cũng không thiếu.

"Anh ta khác với những người đó, anh ta không thiếu những thứ này. Cái cậu có, anh ta cũng có."

Sầm Trĩ Hứa: "Đúng, cái anh ta có, mình cũng có, đôi bên ngang tài ngang sức. Còn có gì phải sợ nữa? Cậu sợ anh ta ăn tươi nuốt sống mình, hay là sợ mình nuốt chửng anh ta?"

Trang Hàm Cảnh bị thái độ trời không sợ đất không sợ của Sầm Trĩ Hứa thuyết phục hoàn toàn.

Tuy là biệt thự sân vườn kiểu Trung Hoa, nhưng cửa sổ kính sát trần ba mặt ở tầng hai lại pha trộn một chút yếu tố hiện đại. Gạch men màu xám ánh trăng có tông màu dịu nhẹ, Trang Hàm Cảnh vừa lên lầu đã không nhịn được mà mường tượng ra dáng vẻ tương lai.

Sầm Trĩ Hứa thấy cô ấy đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại xen vào vài câu bình luận sắc sảo, bèn hỏi cô: "Thích không?"

"Trước khi đến mình còn nghĩ bố cục tầng trên rất chật chội, không ngờ lại khá ổn ngoài dự kiến, tốt hơn tất cả những căn cậu xem trước đây." Trang Hàm Cảnh nói.

Sầm Trĩ Hứa: "Nếu thích, sẽ dành cho cậu làm studio trang sức."

Trang Hàm Cảnh từ nhỏ đã yêu thích các loại đá quý. Hồi đại học, cô ấy cùng Sầm Trĩ Hứa được mời tham dự dạ tiệc thương hiệu châu Á của Bvlgari, như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, bắt đầu tự mình thử vẽ bản thiết kế, còn mở một cửa hàng online. Nhưng vì chất lượng nguyên liệu không thấp, nên việc kinh doanh vẫn cứ làng nhàng.

Đám bạn thân của họ, dù trông có vẻ ăn chơi lêu lổng, ai mà không mở một quán bar hay studio. Nhưng Trang Hàm Cảnh luôn cảm thấy mình không có thiên phú trong lĩnh vực này, làm việc bữa đực bữa cái, tiền tiêu vặt vẫn phải xin từ anh trai.

Sống giữa một đám tinh anh có chỉ số IQ và EQ cực cao, nhiều lúc Trang Hàm Cảnh cảm thấy nỗ lực chẳng đáng một xu trước tài năng.

Thôi thì làm một kẻ phá gia chi tử cũng chẳng có gì không tốt.

Người khác có nói gì, cô ấy bịt hai tai lại, coi như không hiểu.

“Phân khúc khách hàng của cậu tương đối cao cấp, chỗ của mình môi trường tốt, lại không cần diện tích lớn như vậy, vừa hay để lại cho cậu làm phòng trưng bày.” Sầm Trĩ Hứa cố tình trêu chọc: “Tiền thuê nhà giảm cho cậu 90%, nghèo kiếp xác cũng trả nổi.”

Trang Hàm Cảnh la lên: "Cậu mà cũng dám thu tiền thuê của mình à!"

"Ồ, thì ra là chê mình tham tiền."

"Nhưng mình không biết marketing, cũng không biết quản lý, nghe thôi đã thấy nổ tung tế bào não rồi." Trang Hàm Cảnh đã bắt đầu đau đầu.

“Có thể bắt đầu từ việc tìm kiếm khách hàng trong vòng xã giao quen thuộc trước, dựng phòng trưng bày lên đã, đến lúc đó tiện miệng nhắc với mọi người một tiếng, có người ủng hộ rồi thì từ từ tính đến chuyện chuyển đổi ổn định sau.”

Trang Hàm Cảnh nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy thôi, bèn rêи ɾỉ: "Sầm đại tiểu thư, hay là cậu xóa mình khỏi danh sách bạn bè đi."

Thấy Trang Hàm Cảnh toàn thân viết đầy chữ “hèn”, Sầm Trĩ Hứa mím môi, động viên cô ấy: “Thế giới này vốn là một gánh hát tạm bợ, cậu thấy bản thân không ổn, vẫn có người còn tệ hơn cậu, sợ cái gì, cùng lắm làm hỏng thì làm lại từ đầu thôi.”

Dù cô có khuyên thế nào, Trang Hàm Cảnh vẫn lắc đầu từ chối. Sầm Trĩ Hứa không ép buộc, hai người buổi chiều không có việc gì làm, định đi làm móng.

Sầm Trĩ Hứa lén lút lấy chiếc Ferrari màu hồng của mình từ hầm để xe ra. Siêu xe ở Kinh Thành rất phổ biến, nhưng đổi thành màu hồng vỏ sò thì không nhiều, trên đường đi gặp mấy người bật đèn pha chiếu vào cô.

Một chiếc Maybach cứ đòi chen vào hàng, còn hạ cửa sổ huýt sáo với họ. Sầm Trĩ Hứa không nhanh không chậm bật đèn xi nhan chuyển làn, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Cảm nhận thấy ánh mắt của Trang Hàm Cảnh, Sầm Trĩ Hứa nhướng mí mắt: "Sao thế?"

"Chỉ là đột nhiên cảm thấy có A Trĩ ở bên cạnh thật tốt." Lý trí, bình tĩnh, luôn là chính mình, giống như kim chỉ nam của cô ấy vậy. Trang Hàm Cảnh giơ tay ra ngoài mui trần, cảm nhận tiếng gió rít qua kẽ tay, tâm trạng vui vẻ không tả xiết: "Chào mừng tiểu công chúa nhà họ Đàm trở lại Kinh Thành!"

Nghe thấy cách xưng hô đã lâu không gặp, vành tai Sầm Trĩ Hứa hơi đỏ lên, cảm thấy rất xấu hổ: "Về nhà rồi tìm chỗ không người mà gào có được không?"

Sầm Trĩ Hứa tuy mang họ mẹ, nhưng riêng tư vẫn có không ít người gọi cô là tiểu công chúa nhà họ Đàm, để thể hiện sự tôn trọng đối với Đàm Diễn, cũng như sự kính sợ đối với bà Sầm. Lâu dần, mọi người lại quen gọi như vậy.

Chỉ có những người thân thiết bên cạnh mới gọi cô là A Trĩ.

Hai người vừa đùa giỡn, vừa làm xong phần chăm sóc tay, chủ tiệm đã mỉm cười thông báo với Sầm Trĩ Hứa có người tìm cô.

Kiểu móng của cửa hàng này rất mới, thẩm mỹ cũng tốt, được rất nhiều phu nhân tiểu thư danh giá yêu thích, Sầm Trĩ Hứa thường xuyên ghé qua, nên việc có điện thoại gọi đến đây cũng không có gì lạ.

Khi nhận điện thoại, là một giọng nói quen thuộc không ngờ tới.

"Về rồi à?"

"Chúng ta nói chuyện đi."

Mỗi phút mỗi giây của bà Sầm đều vô cùng quý giá, lịch trình càng được sắp xếp kín mít. Có lẽ buổi sáng còn đang ở Bến Thượng Hải bàn chuyện trên trời dưới đất, buổi trưa đã đáp chuyến bay riêng đến Nam bán cầu. Đối diện với vị nữ tổng tài mà ai ai cũng kính sợ, Sầm Trĩ Hứa nặn ra một nụ cười.

“Nghe nói con chia tay với nhị thiếu gia nhà họ Phó, người ta vì con mà đi vào con đường chính trị.”

Đối mặt với con gái, giọng điệu của Sầm Quỳnh Lan có phần dịu dàng hơn. Gương mặt được bảo dưỡng kỹ lưỡng thẳng thắn để lại những dấu vết của thời gian, nếp nhăn chính là huy chương của những trận chiến của bà, bà không hề né tránh, cũng không cố tình đi thẩm mỹ.

Sầm Trĩ Hứa còn tưởng bà sẽ hỏi tội chuyện cô bảo lưu về nước trước, không ngờ lại nhắc đến chuyện tình cảm, cô thuận miệng nói: "Anh ta đi con đường nào thì có liên quan gì đến con."