"Thật không hiểu anh trai mình bị chập mạch chỗ nào nữa, rõ ràng biết cậu vừa mới chia tay Phó Tư Niên mà còn cố tình gọi anh ta tới. Hay là... A Trĩ, cậu đi đâu tránh một lát đi?"
Đang giữa mùa hè nóng nực, chênh lệch nhiệt độ trong nhà và ngoài trời của sân tập bắn cực lớn. Sầm Trĩ Hứa mới chơi được một lát mà sau lưng đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Nghe vậy, cô không vội không gấp ném súng cho huấn luyện viên, kéo khoen lon nước bằng kim loại ra: "Cái giới này chỉ lớn có từng này, chuyện mình về nước chẳng mấy chốc sẽ đồn ra thôi. Bây giờ mà trốn anh ta thì lại có vẻ như mình vẫn còn vương vấn tình xưa lắm."
Thấy Sầm Trĩ Hứa phản ứng bình thản, Trang Hàm Cảnh vừa yên tâm lại vừa không nhịn được trêu chọc thêm vài câu: "Hồi đó cậu chia tay người ta dứt khoát như thế, thật sự không có chút dư âm nào à? Mình nghe nói, anh ta còn đặc biệt mua quyền đặt tên cho một thiên thể, gọi là gì ấy nhỉ? À là “Hứa Nguyện”, chậc chậc chậc, một câu hai nghĩa, đúng là dân làm bên thiên văn lãng mạn thật."
Sầm Trĩ Hứa khoan thai xoa bóp cánh tay, quả nhiên là do lơ là luyện tập, mới bắn có mười mấy viên đạn mô phỏng 7.62mm mà đã cảm thấy hơi nhức mỏi.
Cô nhướng mày thờ ơ, nhấp một ngụm nước ngọt mát lạnh: "Chẳng qua là dính một chữ “Hứa” thôi mà các cậu đã đoán già đoán non người ta thâm tình rồi. Biết đâu chừng anh ta chỉ ước cho sự nghiệp của mình thành công rực rỡ, chẳng có nửa xu quan hệ gì với mình cả."
"Cái này khó nói lắm. Dạo trước không phải chú Ba nhà mình mới chuyển công tác sao, nghe nói Bộ Ngoại Giao năm nay có một vị tiến sĩ trẻ tuổi mới vào, lý lịch sáng chói không chê vào đâu được."
Sầm Trĩ Hứa nghe ra ý tứ của Trang Hàm Cảnh, bèn cười một tiếng: "Chẳng lẽ là tiến sĩ thiên văn học?"
Trang Hàm Cảnh "hừm hừm" mấy tiếng, khen ngợi: "Thông minh."
"Người được gia đình như thế bồi dưỡng, kế hoạch sự nghiệp đột nhiên thay đổi một trời một vực, nếu nói không có tác động ngoại lực nào thì chó nó cũng không tin." Trang Hàm Cảnh chớp mắt nhìn Sầm Trĩ Hứa.
Sầm Trĩ Hứa hoàn toàn cạn lời.
Phó Tư Niên, Phó Tư Niên. Nhắc đến ba chữ này là cô lại đau đầu.
Thời gian trước, trưởng bối nhà họ Phó còn hợp tác với ba của Sầm Trĩ Hứa, Phó Tư Niên đã đặc biệt đến thăm. Anh có tướng mạo thanh tú, là người khiêm tốn, biết giữ lễ nghĩa, giả vờ vô tình hỏi thăm tình hình gần đây của cô, rất được lòng ba cô. Chẳng bao lâu sau, ông đã đẩy WeChat của anh cho Sầm Trĩ Hứa, bảo cô rảnh thì nói chuyện làm quen nhiều hơn.
Nói chuyện cái quái gì.
Chính tay cô đã cho người ta vào danh sách đen, giờ lại thêm vào, nghĩ thôi cũng biết xấu hổ đến mức nào.
Từ sau khi chia tay Phó Tư Niên, Sầm Trĩ Hứa quyết định sẽ không bao giờ yêu người có gia thế tương đương nữa. Cô ham chơi, yêu cầu lại cao, đối phương tốt nhất trước khi cô xuất hiện thì đến cả người thầm thương trộm nhớ hay hình bóng trong mộng cũng đừng có. Còn về việc có thể đi đến đâu, thật lòng mà nói cô chưa từng nghĩ tới, hứng thú nhạt đi thì tự nhiên sẽ tan thôi.
Cả cái giới ở Bắc Kinh này loanh quanh cũng chỉ có bấy nhiêu gương mặt, có người dù chưa từng gặp mặt cũng đã nghe tên, từ mạng lưới quan hệ lúc nào cũng có thể lần ra được một hai. Nếu ai cũng như Phó Tư Niên, tìm mọi cách lượn lờ trước mặt ba mẹ cô, thì cô còn sống yên ổn được không.
Cũng may là ba cô dễ nói chuyện, đối với ai cũng tươi cười. Chứ nếu chuyện này mà đến tai "mẫu hậu đại nhân" ở nhà, không chừng sẽ có ngay một buổi giáo dục gia đình nghiêm túc, còn việc hợp tác với nhà họ Phó cũng phải hủy bỏ.
Sầm Trĩ Hứa yêu đương không mấy để tâm nhưng nguyên tắc không làm tổn hại đến lợi ích gia đình là điểm mấu chốt, không thể nào vui vẻ chia tay rồi còn để lại áy náy trong lòng.
Cô dời mắt đi, không muốn tiếp tục chủ đề vô bổ này nữa, khẽ nhíu mày: "Không có đồ uống khác à, lần nào cũng là vị dứa, khó uống chết đi được."
"Chịu khó đi đại tiểu thư, đồ uống ở đây chỉ có mấy loại đó thôi, ngọt gắt cổ, uống hai lon là đủ để mình bị tiểu đường mấy lần rồi." Trang Hàm Cảnh nói đến đây thì thở dài: "Thật nhớ quầy bar ngày xưa."
Sân tập bắn này đã mở được mấy năm, trước kia là chế độ hội viên, bây giờ tính phí theo loại súng, rẻ thì mấy chục tệ một viên đạn, đắt thì lên đến hàng trăm hàng nghìn, đám bạn thân của cô chơi giỏi đều thích đến đây. Kể từ khi vụ rượu vang giá trên trời bị các tài khoản marketing trên mạng bóc phốt, tất cả các mặt hàng tiêu dùng đắt đỏ đều bị gỡ xuống chỉ sau một đêm. Trang Hàm Cảnh càng tò mò hơn, cứ bám theo anh trai hỏi lý do, cuối cùng vẫn là Sầm Trĩ Hứa không nhìn nổi nữa, nói thẳng là người ta đã phải thu mình lại làm người kín tiếng, chính là không muốn bại lộ gia thế, hà cớ gì phải truy cứu đến cùng.
Hai người rõ ràng bằng tuổi, những va vấp xã hội phải chịu cũng tương đương nhau nhưng Sầm Trĩ Hứa lại vô cùng thấu đáo trong những chuyện này.
Cô không giả vờ thâm trầm như Trang Phược Thanh, cũng không nói những lời dạy dỗ dài dòng như bậc trưởng bối. Khi nói chuyện, ánh mắt cô bình tĩnh, vẻ mặt ôn hòa, ở bên cạnh cực kỳ thoải mái.
Thấy Sầm Trĩ Hứa đang lướt danh bạ, Trang Hàm Cảnh như nhìn thấu cô ngay lập tức: "Cậu không phải là định gọi người mang mấy chai rượu đến đấy chứ?"
"Làm ơn đi! Đây là địa bàn của anh mình, cậu không sợ chứ mình còn sợ tiền tiêu vặt tháng sau của mình bị cắt xén đấy."
Sầm Trĩ Hứa: "..."
Nghĩ đến bộ mặt cau có của Trang Phược Thanh, Sầm Trĩ Hứa đột nhiên cảm thấy cũng không nhất thiết phải chuốc lấy phiền phức này. Cô mím môi, thỏa hiệp: "Đùa cậu thôi, mình gọi trà sữa."
Còn một lúc nữa đồ ăn mới đến, Sầm Trĩ Hứa lại cầm một khẩu súng trường. Trang Hàm Cảnh cũng hớn hở chạy tới, chỉ có điều tài bắn súng của hai người khác nhau một trời một vực. Dùng lời của Trang Phược Thanh mà nói, khẩu súng này nếu trong tay của Trang Hàm Cảnh là hoàn toàn lãng phí.
Trang Hàm Cảnh với mục đích phung phí tiền của anh trai, bắn loạn xạ một hồi, thân tâm đều bị tổn thương, dứt khoát ngồi sang một bên ngắm Sầm Trĩ Hứa.
Sầm Trĩ Hứa dáng người cao gầy, đôi mắt hồ ly có phần yếm thế, đuôi mắt điểm một nốt ruồi nhỏ màu nâu, môi trên hơi mỏng, là đặc điểm điển hình của tướng bạc tình nhưng môi dưới lại đầy đặn, khiến khí chất của cả con người cô giao thoa giữa nét thanh tú và vẻ đẹp diễm lệ.
Kinh ngạc đến mức như không phải người thường mà là tiên nữ.
Mấy chữ này dùng để hình dung cô là chuẩn xác nhất.