Sầm Trĩ Hứa từ nhỏ đã là một đứa trẻ nổi loạn, năm đó cô bảo lưu kết quả học tập để về nước chuyên tâm vào việc phục chế di vật văn hóa, trong một buổi tụ tập của bạn bè, cô đã nhìn thấy hắn ngay từ c …
Sầm Trĩ Hứa từ nhỏ đã là một đứa trẻ nổi loạn, năm đó cô bảo lưu kết quả học tập để về nước chuyên tâm vào việc phục chế di vật văn hóa, trong một buổi tụ tập của bạn bè, cô đã nhìn thấy hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Hắn ngồi với dáng vẻ tùy ý, dưới hàng mày sắc bén là đôi mắt đen lạnh lẽo và xa cách như thể tách biệt khỏi không khí của trường bắn.
Giữa đám công tử ăn chơi trác táng ở Kinh thị, hắn nổi bật với vẻ vừa kiêu ngạo vừa ngang tàng.
Sầm Trĩ Hứa chưa từng gặp hắn, tưởng hắn chỉ là một kẻ tép riu được ai đó dắt theo, bèn cong môi nói với hắn: "Hay là anh dạy tôi đi?"
Ngay lúc hắn nhướng mắt nhìn cô, đằng sau vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh.
Hắn dứt khoát bắn trúng hồng tâm mười lần liên tiếp, kiệm lời như vàng: "Học đi."
Bạn cô sợ hết hồn, vội kéo vạt áo Sầm Trĩ Hứa: "Anh Từ mà cậu cũng dám chọc vào sao?"
Sầm Trĩ Hứa sững sờ một lúc, do dự đọc ra cái tên của vị thái tử gia lừng danh nhà họ Tạ, người có thể khiến nửa cái Kinh thành này đảo lộn.
"Tạ Từ Tự?"
...
Gia tộc Tạ danh gia vọng tộc, chung quy cũng chỉ có một người con trai độc nhất.
Tuổi còn trẻ đã nắm quyền, ai gặp cũng phải công nhận hắn là một kẻ tàn nhẫn.
Sầm Trĩ Hứa vừa bực mình vì đã để mắt đến hắn, lại sợ sau này khó mà thoát thân, bèn bịa ra một câu chuyện Lọ Lem nghèo khổ để lừa gạt hắn.
Trong những ngày tháng mặn nồng bên nhau, cơ thể của hai người hòa hợp đến lạ.
Trước khi tan cuộc, Sầm Trĩ Hứa lấy một câu trên mạng để nói với hắn, cố gắng nặn ra hai hàng nước mắt trong veo: "Khoảng cách giữa chúng ta quá lớn, anh ở nơi đỉnh cao của quyền lực, còn tôi chỉ là một người tầm thường thôi. Đạo lý mà tôi hiểu chắc hẳn anh Tạ cũng hiểu, sau này chúng ta mỗi người trở về cuộc sống của mình, không bao giờ gặp lại nữa."
Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy sự tức giận tột cùng trên khuôn mặt Tạ Từ Tự.
"Sầm Trĩ, tôi đối xử với em không tốt ở đâu chứ?" Hắn mất kiểm soát hôn lên môi cô, giọng nói run rẩy không ngừng: "Cái tầm thường chết tiệt gì chứ, em muốn lêи đỉиɦ cao quyền lực, ông đây dù có tan xương nát thịt cũng phải đỡ em lên."
...
Vài năm sau, Sầm Trĩ Hứa đặt chân lên mảnh đất này, trong lòng vẫn còn canh cánh.
Trưởng bối luôn giới thiệu cho cô đủ loại thanh niên tài tuấn nhưng đều bị cô từ chối khéo.
Cho đến khi Tạ Từ Tự xuất hiện ở nhà cô, trưởng bối mỉm cười vẫy tay với cô: "A Trĩ, mau tới gặp cậu Tạ đi."
Đôi mắt lãnh đạm ngày nào của người đàn ông giờ đây phủ đầy u ám, hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Thiếu mất một chữ, cuối cùng vẫn để tôi tìm được em rồi."
"Lần này, em định đùa giỡn với tôi thế nào đây?"
Hắn muốn đỡ cô lêи đỉиɦ cao để cùng nhau bạc đầu, cô lại chỉ muốn một cuộc vui thoáng qua chẳng mong gặp lại.
Tóm tắt trong một câu: Làm thế nào để thuần hóa một con chó dữ.
Nào ra thêm chương mới ạ