Đương kim Thái tử, vốn chẳng phải là lựa chọn tối ưu cho ngôi vị Hoàng đế tương lai. Nhưng ngặt nỗi, lại là đích tử duy nhất của tiên hoàng hậu – phu thê từ thuở niên thiếu, tình nghĩa sâu nặng. Huống chi hai mươi năm trước, Vĩnh Hi đế hoang da^ʍ vô độ, hậu cung tấp nập giai nhân, đã phụ lòng tiên hoàng hậu rất nhiều, nay sao nỡ lại phế đi cốt nhục của người?
Trong số các phi tần được sủng ái nhất thì chính là Trịnh Quý phi hiện nay. Nàng ta và Vĩnh Hi đế có một trai một gái. Khi tiên hoàng hậu còn tại thế, nàng ta vẫn chỉ là một vị phi.
Sau khi tiên hoàng hậu băng hà, triều thần nhiều lần dâng tấu xin lập hậu mới, nhưng Vĩnh Hi đế chẳng buồn đoái hoài, chỉ phong Trịnh phi lên quý phi, trao quyền quản hậu cung, tạm thời bịt miệng quần thần.
Trịnh Quý phi là người đoan trang xinh đẹp, thấu tình đạt lý. Con trai nàng ta sinh ra cũng mang tư chất như rồng, khí chất hơn người.
Vĩnh Hi đế nhìn vị Thái tử có phần tầm thường, ngày tháng trôi qua, trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh vài ý niệm khác lạ. Bởi vậy, sau vẻ yên ổn lặng sóng nơi triều đình, chẳng rõ từ khi nào, đã sớm nổi lên dòng ngầm cuộn xiết, mây mù giăng giăng, sóng gió ngầm tụ.
*
Hôm sau, trời còn chưa sáng, Tống Đình Việt đã rửa mặt chỉnh tề, mặc y phục ngay ngắn, tung người lên ngựa, giơ roi thúc ngựa phi đi. Móng ngựa gõ lóc cóc trên nền đá xanh lát đường, đến trước cửa cung, Tống Đình Việt liền phi thân xuống ngựa, lập tức có hoạn quan tiến lên, dắt ngựa dẫn về chuồng.
Buổi triều hôm ấy, Vĩnh Hi đế mặt mày ủ dột vì vụ án buôn lậu muối ở Tô Châu, có liên quan đến một vị hoàng tử trong cung. Quần thần thấy long nhan không vui, ai nấy đều dè dặt khi tấu sự, cố không chạm phải vảy ngược của bệ hạ. May sao gần đây chưa xảy ra biến cố lớn, không ai bị trách phạt.
*
Lại nói đến Cố Cẩm Đường, từ khi hồi phủ, ngày ngày ra vào đều có người gặp mặt, bọn a hoàn hạ nhân cũng dần tiếp xúc nhiều. Thấy nàng dung mạo mỹ miều, hành xử đàng hoàng, lời nói cẩn trọng, chẳng ai dám khinh thường, trong lòng đều thêm vài phần kính nể.
Hơn nữa, Vương gia ở Kim Lăng là thế gia trăm năm, Vương lão phu nhân lại cùng Cố lão phu nhân xuất thân từ một mạch của phủ Trung Thuận Bá, tất nhiên không thể dạy ra người không ra gì.
Tiết Xử Thử đã qua hơn mười ngày, chỉ còn hai hôm nữa là đến Bạch Lộ*. Ban ngày ở thành Lạc Kinh dần dần ngắn, thời tiết cũng mỗi lúc một mát hơn, ánh nắng không còn gay gắt như giữa hè, gió thu lướt qua da thịt khiến người ta dễ chịu vô cùng, đúng là thời tiết lý tưởng để đánh mã cầu.
*Bạch Lộ: Bắt đầu khoảng 7/9 – 8/9 dương lịch mỗi năm.
Ban ngày, Cố Cẩm Đường ra vườn nhặt ít lá cây có hình dáng xinh đẹp, rửa sạch rồi dùng giấy vàng gói lại, sau đó kẹp vào trong sách.
Gió thu lùa qua cửa sổ, suýt chút nữa làm bay mất lá cây trên bàn. Tiểu Hạnh trông thấy liền vội vã đến đóng cửa sổ lại, vừa cầm lấy cây chống cửa thì bất chợt trông thấy hai bà vυ" đang đi về phía phòng.