Chương 18

Trong gian phòng đơn sơ thanh nhã, Tần Nguyên đang chậm rãi dùng điểm tâm. Thấy Cố Cẩm Đường bước vào, nàng ấy liền đứng dậy đón tiếp, mỉm cười nói: “Cô nương sinh nhật mười sáu tháng tám, ta sinh tháng sáu, lớn hơn cô nương chừng hai tháng.”

“Chỉ tiếc là quen biết quá muộn, không được tận mắt chứng kiến lễ cập kê của Nguyên nương, thật là đáng tiếc.” Cố Cẩm Đường vừa nói vừa nắm lấy tay nàng ấy đi thẳng về phía bờ ao.

Hai người mỗi người một cần câu, ngồi bên bờ ao chuyên tâm câu cua. Phía bên kia ao vang lên tiếng người rộn ràng, toàn là khách khứa đến dự lễ hôm nay.

Triệu Tử Hoàn ngồi trên ghế, tâm tư chẳng yên. Hồi nãy chàng ta đã đến chỗ chơi ném rượu, đánh chùy, xem hát, đều không thấy bóng dáng Cố Cẩm Đường, trong lòng không khỏi bực bội, thầm nghĩ chẳng lẽ nàng đã mệt, từ sớm đã về nghỉ ngơi rồi?

“Sao hôm nay Tử Hoàn huynh không cùng bọn ta đi ném hồ vậy?” Cố Thanh Viễn ném hồ một lúc mà không thấy chàng ta đâu, liền cố ý đến tìm.

“Tam muội nhà huynh giờ đang ở đâu?” Triệu Tử Hoàn sốt ruột, chẳng buồn vòng vo, nên hỏi thẳng.

Cố Thanh Viễn suy nghĩ giây lát, liếc nhìn ao nước không xa, đáp: “Vừa rồi ta thấy nha hoàn trong viện tam nương mang cần câu đi qua, ta từng nghe tam nương nói khi còn ở Kim Lăng đã rất thích câu cá câu cua. Người ta hay nói tháng bảy không bằng tháng tám, đoán chừng muội ấy đến ao câu cua rồi?”

Triệu Tử Hoàn nghe thế thì lập tức cất bước định đi tìm, Cố Thanh Viễn vội giơ tay ngăn lại, nhắc nhở: “Tam nương nhà ta tính tình ôn hòa, nếu bất ngờ nhìn thấy nam nhân lạ, e sẽ bị hoảng sợ.”

“Là ta mạo muội rồi.” Triệu Tử Hoàn trấn tĩnh lại, cũng ý thức được bản thân quả thực có phần thất lễ: “Ta không lại gần, chỉ đứng xa nhìn một chút thôi. Câu cua, ta đúng là lần đầu nghe nói.”

Cố Thanh Viễn thấy chàng ta đoan chính như thế, trong lòng rất vừa ý, liền dẫn đến một cây cầu đá, nơi đó vừa hay có thể thu trọn cảnh ao nước vào tầm mắt.

Một góc ao, hai thiếu nữ dung mạo tươi tắn như hoa đào, tay cầm cần câu tre xanh, ánh mắt chăm chú dõi theo mặt nước. Bên cạnh các nàng là chiếc thùng gỗ nhỏ chứa đầy nước trong. Vì khoảng cách và góc nhìn nên không thấy được bên trong thùng là gì.

“Tam nương nhà huynh quả là một người đặc biệt.” Triệu Tử Hoàn nhìn đến ngẩn ngơ, trong lòng lại thêm vài phần yêu mến đối với Cố Cẩm Đường.