Chương 12

“Cô nương là tiểu thư nhà nào? Ta là Tần Nguyên, là Ngũ cô nương của phủ Trung Cần Bá. Khi nãy ở sân bóng, cô nương còn chuyền bóng cho ta, còn nhớ không?”

Cố Cẩm Đường ngước nhìn, mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: “Ta nhớ. Ta là nữ nhi phủ Đông Hương hầu Cố gia, đứng hàng thứ ba, tên gọi Cẩm Đường.”

“Nếu Tam cô nương không chê, hôm nay chúng ta kết giao bằng hữu có được không? Ta xưa nay rất thích đánh mã cầu, hôm nay thấy tài nghệ của cô nương cao siêu, Nguyên nương thực lòng khâm phục.”

Gió thu xào xạc thổi nhẹ vạt áo hai người. Tiểu Hạnh đứng sau lưng Cố Cẩm Đường căng thẳng nhìn nàng, mong nàng sớm nhận lời. Dù gì từ khi về Lạc Kinh đến nay, đây là người đầu tiên chủ động muốn làm bạn với tiểu thư nhà họ.

“Tính cách Nguyên nương thẳng thắn, quả là người đáng kết giao. Sau này Nguyên nương cứ gọi ta Tam nương là được.”

Hai người nhìn nhau cười, bắt đầu hỏi thăm sở thích của nhau, từ sách vở đến y phục trang sức, chuyện gì cũng có thể trò chuyện rôm rả.

Ở bên ghế khách nam, Triệu Tử Hoàn ngồi cùng Cố Thanh Viễn và Cố Thanh Minh, vừa uống trà vừa thản nhiên hỏi về Cố Cẩm Đường.

Cố Thanh Viễn cũng không giấu diếm: “Tam muội ta được nuôi lớn trong phủ Vương gia ở Kim Lăng, mới về lại Lạc Kinh chưa đầy mười ngày. Tháng sau mười sáu sẽ cử hành lễ cập kê. Khi ấy nếu Triệu huynh không có việc gì vướng bận, có thể đến tham dự.”

Mười sáu tháng tám, đúng ngay sau Trung Thu, tất nhiên là rảnh rỗi. Triệu Tử Hoàn khẽ nhấp ngụm trà, khóe miệng ẩn giấu ý cười: “Lễ cập kê của muội muội huynh, nếu không có việc gì, đương nhiên ta sẽ đến.”

Bên bàn cạnh đó, Tống Đình Việt cầm chén trà, lặng lẽ nhìn thẳng phía trước. Những lời của Triệu Tử Hoàn và Cố Thanh Viễn, tuy hắn nghe loáng thoáng nhưng cũng chẳng để tâm lắm.

Mặt trời dần ngả về tây, trời chiều rực rỡ vệt mây đỏ, phía sau tầng mây lờ mờ hiện ra hình dáng vầng trăng sắp tròn.

Tống Đình Việt trở về phủ đã là giờ Dậu. Sau khi dùng bữa, các thị nữ quy củ lui ra ngoài. Trần ma ma chờ bên ngoài cửa, đợi hắn ăn xong đi sang thư phòng xử lý công vụ mới lặng lẽ bước vào, kiểm tra xem hắn có uống bát canh bổ âm dương mà bà cẩn thận nấu sẵn không.

Đêm ấy, gió thu l*иg lộng, thổi vào người mang theo chút lạnh. Nếu không phải Tống Đình Việt là người luyện võ từ nhỏ, có lẽ đã phải khoác thêm áo mới tránh được cảm lạnh.

Hắn vừa tắm xong, nhưng vẫn cảm thấy nóng bức khó chịu. Đang định gọi người mang bình trà mát vào, thì một thị nữ dáng người yêu kiều, dung mạo diễm lệ trong bộ y phục màu xanh dương dịu nhẹ đi vào, tay bưng khay trà. Kiểu tóc búi của nàng ta mang theo vài phần diễm tình, giọng nói mềm mại, nũng nịu câu hồn.

“Trà nguội rồi, Vương gia dùng trà mới này đi ạ.” Giọng nàng ta vốn đã êm tai, lại còn cố tình hạ thấp, khiến người thường nghe vào sẽ thấy ngọt ngào như tiếng oanh ca.