- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Trâm Hoa Thiếu Niên Lang
- Chương 7: Canh chừng cho ngươi
Trâm Hoa Thiếu Niên Lang
Chương 7: Canh chừng cho ngươi
Kiều Nhã Nam đi bôi bẩn chỗ da mà cổ áo không che được, Hoài Tín không dấu vết ngậm cằm lại, còn cố ý tạo thành cằm đôi, chọc cho Kiều Nhã Nam bật cười: "Cách này không tệ, ta không cần phải cúi người nữa."
Hoài Tín mở mắt nhìn người ở ngay trước mắt mà nghĩ, như vậy không đúng, hắn không thể giấu diếm nữa.
"Được rồi, cứ vậy đi, cháo loãng nguội rồi."
Kiều Nhã Nam đặt đồ xuống, rửa tay bế tiểu đệ qua cho ăn, tay không ngừng làm, miệng cũng không ngừng nói: "Tu Thành, đệ ra xe ngựa lấy ống trúc đựng rau khô trộn vào nồi cơm, bánh chắc là nóng rồi, kẹp thêm chút rau vào đó nữa."
Kiều Tu Thành hiển nhiên đã quen bị sai bảo, không nói một lời mà làm theo tất cả.
Dũng khí vừa mới nhen nhóm của Hoài Tín bị đánh gãy như vậy mà chìm hết xuống đáy lòng, miệng há ra mấy lần cũng không thể đẩy được lời đến bên miệng. Hắn thần tình phức tạp nhìn Kiều cô nương một cái, đứng dậy nói: "Ta đi giúp đỡ."
Kiều Nhã Nam không ngăn cản, quá coi người ta là khách ngược lại xa lạ, làm nhiều việc thì thành người nhà, lát nữa phải để hắn rửa bát, nàng đối với chuyện này vô cùng chán ghét.
Chỉ là Hoài Tín làm việc nhà thật sự vụng về, sau khi hắn khuấy cơm làm gãy thêm một đôi đũa nữa thì Kiều Tu Thành không thể nhịn được nữa mà đuổi người: "Ngươi chọc một lỗ trên bánh, nhét chút rau khô vào."
Lời nói dừng lại một chút, Kiều Tu Thành lại nói: "Có thể mang ra đình làm, tỷ tỷ sẽ dạy ngươi."
Hoài Tín làm như không nghe ra mình bị ghét bỏ, xách giỏ trúc nhỏ đi ra đình.
"Bánh mềm chưa?" Kiều Nhã Nam vừa đút cháo loãng cho tiểu đệ vừa hỏi.
"Mềm rồi." Hoài Tín ngồi xổm xuống, cẩn thận cầm một cái bánh lên chọc một lỗ, sau đó dùng đũa gắp rau khô từ trong ống trúc nhét vào, nhưng sự thật không như hắn dự liệu, rau rơi vào bánh thì ít rơi vào giỏ ngược lại nhiều hơn.
Thấy hắn ngượng đến mức không dám ngẩng đầu lên, Kiều Nhã Nam dạy hắn: "Ngươi khoét lỗ to một chút rồi banh ra, lấy ống trúc đổ vào, đừng đổ nhiều quá, nếu không sẽ không đủ."
Hoài Tín làm theo, cũng không biết là nóng nực hay là xấu hổ, chỉ cảm thấy khuôn mặt bừng bừng.
"Đủ rồi đủ rồi, để miệng lên trên, đặt vào giỏ, số còn lại đều làm như vậy."
Lại cầm một cái bánh lên, Hoài Tín ho khan một tiếng, hỏi: "Đây là rau gì thế?"
"Chính là lá rau phơi khô, rau khô không dễ bị hỏng như vậy, mang theo trên đường vừa hay, số lượng ta mang theo đử ăn hai ngày."
Kiều Nhã Nam đặt thìa gỗ xuống, Tiểu Tu Tề cũng không há miệng ra ăn nữa, chắc là ăn no rồi: "Chúng ta còn đang để tang, không thể ăn đồ mặn, Tống di lo chúng ta ăn không ngon nên đã gửi chút dầu nấm qua, ngươi ăn thấy thích thì đợi hết đại tang ta lại làm, món này cho thịt vào mới ngon nhất."
Hoài Tín ngẩng đầu nhìn nàng một cái, nàng còn ăn mặc giản dị hơn so với những cô nương mà hắn từng gặp, không dùng nửa điểm trang sức, trước kia chỉ cho là nàng cẩn thận, không ngờ là vì có tang trong người. Nghe nàng nói có một người ca ca, nhưng chỉ có thể để nàng dẫn theo hai đứa đệ đệ đi đường xa, một đứa còn đang ở trong tã lót, chuyện này nhìn thế nào cũng không bình thường, nếu có đại tang trong người, thì cũng nói được, chỉ không biết người ca ca kia của nàng làm sao có thể yên tâm.
Kiều Tu Thành mồ hôi đầy đầu bưng nồi cơm vào, không cần tỷ tỷ dặn dò đã múc một bát cơm và một cái bánh mang đi cho người đánh xe.
Hoài Tín cuối cùng cũng làm xong bánh, chọn cái mình làm tốt nhất đưa qua.
Kiều Nhã Nam không có khẩu vị gì, cắn một miếng chậm rãi nhai. Nàng rất khổ sở vào mùa hè, năm nào mùa hè cũng khó qua, thời tiết này đi đường càng thêm khó nhọc, nhưng có hai đứa trẻ cần phải chăm sóc, nàng dù không muốn cũng phải ăn một chút.
Hoài Tín ăn rất nhanh, một cái bánh một bát cơm nhẹ nhàng vào bụng, dáng vẻ dư dả đó khiến Kiều Nhã Nam âm thầm vui mừng vì mình đã nấu nhiều hơn một chút: "Ta ăn không hết, đừng để thừa, đều ăn đi, buổi tối vì Tu Thành cũng sẽ phải nấu cơm nữa, ta mang đủ lương thực, đừng lo lắng."
Hoài Tín nhìn bát cơm còn lại, dùng một cái bát sạch múc ra nửa bát nhỏ đưa qua, ép giọng the thé khuyên nhủ: "Phải đi đường cả buổi chiều, không ăn vài miếng sẽ không chịu nổi."
Đây là sự thật, một cái bánh không đủ để nàng cầm cự đến bữa tối, Kiều Nhã Nam nhận lấy chậm rãi ăn, Hoài Tín lại hỏi Kiều Tu Thành có ăn không, thấy hắn lắc đầu mới đem chỗ còn lại trong nồi múc ra ăn hết, khẩu vị tốt khiến Kiều Nhã Nam ngưỡng mộ không thôi.
"Đem đồ đi giặt đi...... Tu Thành, đệ bế tiểu đệ, ta và Hoài Tín đi rửa bát."
Kiều Tu Thành vô cùng bất ngờ, bế lấy tiểu đệ, chuyện này thật hiếm thấy, tỷ tỷ nó ở nhà cái gì cũng làm, vậy mà người không rửa bát lại chủ động nói muốn đí rửa bát rồi.
Hoài Tín không nghi ngờ gì, đem bát đũa bỏ hết vào nồi bưng qua, dưới sự chỉ dẫn của Kiều Nhã Nam học được cách rửa bát qua loa.
"Hoài Tín, ta muốn cởi giày và tất ngâm chân xuống nước, ngươi có muốn không?"
Hoài Tín đang bưng nồi chuẩn bị quay lại suýt chút nữa không cầm vững, theo bản năng liền quay người lại nói: "Ngươi ngâm đi, ta trông cho ngươi."
"Cũng được, lát nữa ta canh chừng cho ngươi." Kiều Nhã Nam tìm một hòn đá ngồi xuống, cởi giày và tất ngâm xuống, thoải mái đến mức nàng thở dài một tiếng: "Nước này thật mát."
"Không được ngâm lâu." Hoài Tín vẫn là bưng nồi đứng đó, theo bản năng tiếp lời.
"Biết biết, chỉ ngâm một lát thôi." Kiều Nhã Nam khua khua nước nói: "Hoài Tín, ngươi sau này có dự định gì không?"
"Có."
Kiều Nhã Nam gật gật đầu, ngay khi Hoài Tín cho rằng nàng muốn truy hỏi thì nàng lại đổi chủ đề: "Không biết Quế Hoa Lý là bộ dạng gì, hy vọng tộc nhân đều hiền lành."
"Trước đây chưa từng đến đó sao?"
"Chưa từng, nhưng hiện tại ta cũng không có biện pháp nào khác."
Hoài Tín trầm mặc một lát nói: "Nếu như bọn họ không hiền lành thì sao?"
Kiều Nhã Nam vốc một nắm cỏ trên bụi cỏ đáp: "Ngươi biết đây là cái gì không?"
Hoài Tín quay đầu, nhìn thấy bắp chân trắng nõn của nàng, sau đó lại lập tức quay trở lại, mặt đỏ đến mức ngụy trang cũng không che được: "Cái gì?"
"Hạt cỏ, rải xuống đất là có thể sống." Kiều Nhã Nam xòe bàn tay xuống, hạt cỏ rơi xuống, nàng nói: "Ta cũng giống như hạt cỏ này, ở đâu cũng có thể sống được."
Hoài Tín không nói gì, những lời như vậy, không nên xuất phát từ miệng một cô nương còn chưa xuất khuê phòng.
Kiều Nhã Nam hai tay chống ra sau lưng, người ngửa ra sau, nghiêng đầu nhìn bóng lưng của Hoài Tín: "Không tin à?"
"Tin, chỉ là rất bất ngờ ngươi sẽ nói như vậy." Khóe mắt liếc thấy động tác của nàng, Hoài Tín lại cảm thấy được một chút phóng khoáng. Nhớ lại nửa ngày tiếp xúc này, xem hành động của nàng quả thật xứng đáng với hai chữ tự nhiên thanh thoát.
"Là bất ngờ ta nghĩ như vậy, hay là bất ngờ nói với ngươi điều này?"
"Đều có."
Kiều Nhã Nam nhấc chân ra khỏi nước, vỗ vỗ lòng bàn chân muốn đứng dậy, lại thực sự không nỡ rời đi sự mát lạnh này, một lần nữa thả vào nước cảm nhận một chút mới lưu luyến co gối dẫm lên hòn đá hong khô.
"Bởi vì ta muốn làm bạn với ngươi mà, đã là bạn bè đương nhiên không thể chỉ có ta biết ngươi là đào hôn, ngươi lại đối với ta không biết gì cả."
Làm bạn sao? Hoài Tín cụp mắt nhìn những chiếc bát đĩa được rửa sạch bóng loáng, hắn không tin mục đích của Kiều cô nương chỉ đơn giản như vậy. Nàng không chỉ gan dạ, mà còn lanh lợi, có lòng giúp "nàng ấy" là thật, tiện thể đạt thành mục đích của mình cũng là thật, nửa ngày nay, số lần nàng ngoái đầu nhìn về phía sau có hơi nhiều.
Nhưng dù mục đích của Kiều cô nương là gì, việc nàng có thiện ý với "nàng ấy" là rất rõ ràng.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Trâm Hoa Thiếu Niên Lang
- Chương 7: Canh chừng cho ngươi