Kiều Nhã Nam vừa giơ tay lên định lau mồ hôi, thời tiết này còn phải đốt lửa, thật là muốn mạng.
Hoài Tín nhanh chóng kéo tay áo nàng lại, ngập ngừng một chút, lấy từ trong lòng ra chiếc khăn tay của mình đưa cho nàng.
Kiều Nhã Nam cũng không khách khí với hắn, nhận lấy nhẹ nhàng ấn, như vậy tuy rằng vẫn sẽ bị phai màu, nhưng còn đỡ hơn là dùng tay áo lau đi nhiều.
Nghĩ đến điều gì, nàng lại bật cười thành tiếng: "Hoài Tín, đổi khăn tay rồi, chúng ta chính là bạn khăn tay rồi!"
Hoài Tín nhất thời đáp không được, mà không đáp cũng không xong.
Kiều Nhã Nam vốn chỉ là tùy tiện nói đùa, thấy hắn không trả lời cũng không để ý, mở khăn tay ra cho nàng xem: "Bẩn rồi."
"Không sao." Hoài Tín vươn tay ra định nhận lấy, liền thấy đối phương lại thu khăn tay về: "Dù sao cũng bẩn rồi, cho ta mượn dùng tiếp nhé?"
Hoài Tín không biết nàng muốn làm gì, nhưng vẫn gật đầu.
Kiều Nhã Nam xách váy chạy đến bờ suối cách đó không xa, tay vừa nhúng vào đã thoải mái thở ra một hơi, nếu có thể nhúng cả chân vào thì tốt biết mấy.
Vắt khô khăn tay, Kiều Nhã Nam trở lại lầu dài nhẹ nhàng lau mặt cho tiểu đệ, chiếc khăn tay mát lạnh khiến hắn thoải mái hơn một chút, tiếng khóc cũng nhỏ đi.
"Tu Thành, lấy chậu đi múc chút nước lại đây." Đón lấy tiểu đệ thuần thục bế bằng một tay, Kiều Nhã Nam chỉ vào chỗ vừa nãy mình đi nói: "Chỗ đó nước không sâu, dưới bóng cây cũng không nóng lắm, đệ có thể cởi giày tất ra để giải nhiệt."
Kiều Tu Thành nhìn theo hướng nàng chỉ, rất nhanh đã múc nước trở về.
Kiều Nhã Nam ngân nga hát ru con, vừa dùng khăn tay nhẹ nhàng lau cổ tay chân cho tiểu đệ để giải nhiệt, trong đầu đột nhiên xuất hiện một từ: Không khổ không là mẹ.
Nghĩ lại bất kỳ từ ngữ nào cũng không phải vô duyên vô cớ xuất hiện, ngoại trừ không phải nàng sinh ra, không có sữa để cho bú, những việc khác mà người mẹ có thể làm nàng đều đã làm đủ, thật đúng là không khổ không là mẹ.
Từ lúc mới tiếp nhận còn luống cuống tay chân, đến bây giờ đã có thể ung dung thong thả, cũng chỉ mới vỏn vẹn một tháng mà thôi.
"Ta đã tắt củi rồi."
Trước nồi nước đang sôi, Hoài Tín luống cuống tay chân khiến Kiều Nhã Nam có chút nghi hoặc, khi hóa trang cho tay hắn, nàng đã phát hiện ra, tay của hắn so với các cô nương bình thường thì lớn hơn, lòng bàn tay cũng không mềm mại bằng mình, bên trên còn có chút chai sạn, trước đây chỉ cho rằng là do phải chịu khổ dưới tay kế mẫu, nhưng bây giờ nhìn hắn đối với việc nhà lại không thành thạo, vậy là họ đã hành hạ hắn ở phương diện nào?
"Mở vung ra, không thể để nước cơm trào ra, đó là đồ ăn của Tiểu Tu Tề."
Hoài Tín vội vàng đưa tay ra định mở vung, Kiều Nhã Nam mắt nhanh tay lẹ gọi lại: "Đừng dùng tay, bỏng đấy."
Hoài Tín vội rụt tay về, nhặt một cành củi nhỏ móc vào cái khuy phía trên rồi nhấc vung nồi ra, sau đó quay đầu lại nhìn Kiều Nhã Nam, chờ đợi chỉ thị tiếp theo.
"Dùng đũa khuấy đều, đừng để cơm bị cháy."
Hoài Tín làm theo.
"Múc nước cơm ra cái bát lớn bên cạnh kia, đừng múc cả gạo vào, chưa chín đâu, cẩn thận đừng để bắn vào tay, rất bỏng."
Hoài Tín lặng lẽ hít sâu một hơi, cố gắng để động tác của mình trông không quá vụng về, nhưng trong mắt Kiều Nhã Nam lại càng khiến nàng xác định cô nương này chưa từng làm những việc này, chẳng lẽ ngày nào cũng bắt nàng ấy đi bổ củi sao? Nếu là như vậy, thì mẹ kế quả thực là một người phung phí của trời, một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, nuôi dưỡng cẩn thận gả cho một gia đình giàu có chẳng phải sẽ mang lại nhiều lợi ích hơn sao?
"Đừng vớt cạn quá, để lại một ít, cơm còn chưa chín kỹ, xem lửa thế nào, lớn thì bớt đi một chút, đậy vung lại ủ cơm."
Hoài Tín khựng lại, giả vờ đứng lên khom người che khuất tầm nhìn phía sau, đổ một ít nước cơm xuống làm ẩm phần cơm bị vắt khô, thấy lửa không lớn thì kệ, đậy vung nồi rồi bưng nước cơm qua.
"No ăn được nhiều vậy sao?"
"Đây là cơm của nó cho hai bữa, buổi chiều còn phải ăn một bữa nữa." Kiều Nhã Nam vắt khăn tay cầm trên tay: "Đầu đầy mồ hôi, rửa đi."
Hoài Tín chỉ vào mặt mình, rửa?
"Không sao, bây giờ không có người ngoài, ngươi cứ thoải mái một chút, rửa sạch rồi ta lập tức làm lại cho ngươi."
Hoài Tín vốn đã cảm thấy mặt mình bẩn bẩn khó chịu, không nói thêm gì nữa, bưng một vốc nước định hắt lên mặt, nghĩ đến mình bây giờ là ‘cô nương’, hắn lại mở các ngón tay ra để nước chảy bớt, dùng lòng bàn tay ướŧ áŧ ấn lên mặt xoa nhẹ nhàng.
Lúc này Kiều Tu Thành trở về, lông mày giãn ra, hiển nhiên là ngâm mình trong nước rất thoải mái, thấy nước bẩn không cần phân phó, hắn chủ động đi đổi một chậu nước khác về.
"Lại đây, ôm đệ đệ."
Đưa đứa bé qua, Kiều Nhã Nam đi xem cơm trước, thấy đã chín thì tắt hết lửa, từ một góc nào đó trong xe ngựa lấy ra bốn cái bánh đặt lên trên cơm hâm nóng, lại lấy một cái bát chia ra một nửa nước cơm, sau đó mới lấy bông gòn dính tro và phấn rồi ngồi xuống.
Hoài Tín nhìn một loạt động tác của nàng quả thực có thể gọi là hành vân lưu thủy, cảm thấy còn đẹp hơn cả kiếm pháp người khác biểu diễn.
"Hoài Tín ngươi quá xinh đẹp." Kiều Nhã Nam sờ lên khuôn mặt này tán thán, nghĩ đến nàng từng ở trong cái môi trường lớn kia đã gặp bao nhiêu đại mỹ nhân mỗi người một vẻ, nhưng Hoài Tín có thể đánh bại tất cả bọn họ.
Khuôn mặt ở ngay trước mắt và bàn tay đang sờ lên mặt khiến Hoài Tín toàn thân cứng đờ, ánh mắt cũng không biết nên nhìn đi đâu, hắn thậm chí cảm thấy hơi thở của đối phương đang phả lên mặt mình, cùng với hơi thở của mình quấn lấy nhau thân mật đến không phân biệt được. Hắn theo bản năng nín thở, nhắm mắt lại, trong lòng rối như tơ vò.
"Nếu ngươi chỉ đẹp một chút thôi thì ta còn phải ghen tị một phen, sao có thể đẹp hơn ta được chứ? Nhưng ngươi đẹp đến mức này, ta ghen tị cũng không nổi." Kiều Nhã Nam cầm bông gòn dặm phấn cho nàng: "Ngươi phải có chút cảm giác nguy cơ, lúc lộ diện thì che mặt lại một chút, Hoài bích kỳ tội biết không? Đợi đến Quế Hoa Lý ta sẽ dạy cho ngươi cái tay nghề này của ta. Có gì thì nói đi, đừng mở mắt."
Hoài Tín vội vàng nhắm mắt lại, thở dồn vài hơi, nếu không phải không thoải mái thì đã quên cả thở.
"Dạy cho ta?"
"Nếu có thể đổi lấy bình an cho ngươi, cái tay nghề này mới có giá trị."
Im lặng một lát, Hoài Tín hỏi ra nghi hoặc của mình: "Tại sao lại giúp ta như vậy?"
"Bởi vì ngươi xinh đẹp!" Kiều Nhã Nam không cần nghĩ nhiều đã đưa ra đáp án: "Một người xinh đẹp cực kỳ đến cầu cứu, hơn nữa lại là vì cái lý do như vậy, ta đương nhiên là có thể giúp thì giúp, ai có thể từ chối mỹ nhân chứ?"
"……" Cái lý do này thật là tuyệt vời, nhưng mà vì cái lý do này mà đồng ý thì đáng lẽ phải là nam tử mới đúng.
Kiều Nhã Nam dường như biết nàng đang nghĩ gì, cười cười, lại nói: "Nữ tử không dễ dàng, gặp được, giúp được một tay thì giúp."
"Nếu ta là người xấu thì sao? Hoặc là ta bị người của mẹ kế phái tới bắt được thì sao?"
"Ta đã nói rồi mà, ta sẽ bán ngươi đi, ngươi tưởng ta nói dối à? Ta một người nữ nhân yếu đuối, tay dắt một đứa trong lòng ôm một đứa, thảm đến mức nào thì có mức đó, ngươi lại là nam tử cải trang, đến lúc đó ta nhỏ vài giọt nước mắt nói là bị ngươi bắt cóc, ngươi nói bọn họ có tin không?"
Nhất định là tin rồi, đổi thành hắn, hắn cũng tin, Hoài Tín nghĩ, ai mà tin được một cô nương gan dạ đến thế, từ đó cũng có thể thấy được sự thông minh của nàng, chỉ trong thời gian ngắn mà ngay cả chiêu sau cũng đã nghĩ xong.