Chương 17: Lật tẩy thân phận

Trời nóng, Kiều Nhã Nam lo lắng nước cơm bị hỏng, nên đổ hết cháo trong hai ống tre ra nấu lại lần nữa, rồi đổ một nửa vào lại, sau này ăn sẽ không cần hâm nóng nữa.

Dưới bóng cây, Kiều Nhã Nam chậm rãi đút cháo cho Tiểu Tu Tề.

Hoài Tín thu dọn đồ đạc xong đi tới, Kiều Nhã Nam vừa ngẩng đầu lên đã cười: "Mặt hoa da báo."

Hoài Tín hoàn toàn quên mất chuyện này, một khuôn mặt đã dùng mười mấy năm rồi, đột nhiên phải giấu đi, hắn vẫn chưa thích ứng được, nhưng hắn cũng không có ý định thích ứng.

"Đi rửa mặt đi, lát nữa ta làm lại cho ngươi..." Kiều Nhã Nam đột nhiên nhớ tới lời hứa ngày hôm qua: "Ngươi có muốn ngâm chân không, ta canh chừng cho ngươi."

Kiều cô nương không muốn trì hoãn trên đường bao nhiêu nữa, nhìn những sắp xếp nàng làm là biết, nhưng nàng vẫn nhớ một lời hứa không mấy quan trọng và muốn thực hiện nó, quân tử một lời tựa thiên kim, dùng trên người Kiều cô nương lại thấy cũng hợp.

Nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán nàng, Hoài Tín lắc đầu bỏ đi.

Kiều Nhã Nam không nghĩ nhiều, cúi đầu tiếp tục đút cháo cho Tiểu Tu Tề, cho đến khi một chậu nước được đặt bên cạnh chân mình, hơi nghiêng người, nàng nhìn thấy mình trong gương nước và một cô nương cao lớn khác đứng bên cạnh.

"Hoài Tín, sao ngươi tốt thế." Kiều Nhã Nam ngẩng đầu nhìn người đã rửa mặt sạch sẽ: "Tính tình tốt thì thôi đi, lại còn là một đại mỹ nhân tuyệt sắc, người sau này cưới ngươi thật có phúc."

Hoài Tín còn nghi ngờ mình có phải đã bắt đầu quen với việc bị gọi là mỹ nhân rồi không, ngoài mặt hơi nóng lên thì không có phản ứng gì khác, hắn nghĩ nghĩ, nếu như bạn học gọi hắn như vậy...... sẽ đánh tàn đối phương!

"Hoài Tín, ngươi vắt giúp ta cái khăn đi."

Hoài Tín ngồi xổm xuống vắt khăn tay đưa cho nàng, thấy nàng lau mặt cho Tiểu Tu Tề, lại giúp vắt một cái lau cổ và người.

"Tỉnh táo như vậy, xem ra là không ngủ rồi." Kiều Nhã Nam chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn, đứng dậy nói: "Bế nó một lát, ta rửa mặt."

Hoài Tín cũng đứng lên, cứng đờ nhận lấy đứa bé giơ trong tay, mấy lần thử đổi thành tư thế bế em bé như Kiều cô nương cũng không biết nên động vào đâu trước, Kiều Nhã Nam cúi đầu rửa mặt ngẩng đầu lên nhìn dáng vẻ hắn giơ đứa bé ‘phì’ một tiếng bật cười.

Hoài Tín xấu hổ đến mức không biết nên nhìn đi đâu, khi tầm mắt xuất hiện Kiều cô nương thì ánh mắt theo bản năng rơi xuống mặt nàng, vừa rơi xuống nhất thời không thể rời đi. Rõ ràng chỉ là rửa mặt sạch sẽ lộ ra làn da trắng nõn, nhưng lại cảm thấy chỗ nào cũng không giống, hình như cái mũi thanh tú hơn, lông mày và mắt tinh xảo hơn, đặc biệt là đôi mắt hạnh kia, tràn đầy ý cười làm cho nàng càng thêm linh động, khiến cả người nàng đều toát lên vẻ tươi tắn.

"Ngươi đây không gọi là bế em bé, gọi là giơ em bé." Kiều Nhã Nam bế đứa bé lại cho hắn xem: "Em bé còn nhỏ, phải bế ngang như vậy."

Hoài Tín dời mắt đi, lòng bàn tay lau lau vào quần áo: "Ta thấy có người bế thẳng đứng như vậy mà."

"Phải lớn hơn một chút mới có thể bế như vậy, trưởng bối dạy đó." Kiều Nhã Nam đưa Tiểu Tu Tề về phía trước: "Bế thử xem."

Hoài Tín lùi lại một bước, ý từ chối rất rõ ràng, nhưng rất nhanh hắn lại bước trở lại, ngập ngừng giơ tay lên.

Kiều Nhã Nam dường như nhìn thấy quá trình giằng co trong nội tâm hắn, nhịn cười đặt đứa bé vào tay hắn, nắm tay hắn điều chỉnh tư thế: "Đúng, tay này phải đặt ở đây, cánh tay thu vào một chút, để nửa thân trên của đứa bé đặt lên trên, tay kia cũng thu lại một chút đỡ lấy nửa thân dưới, như vậy là có thể bế vững rồi."

Chiếc giường quá cứng khiến Tiểu Tu Tề không thoải mái mà vặn vẹo mình, Kiều Nhã Nam thuần thục vỗ về, duỗi ngón tay đưa vào lòng bàn tay để bé nắm lấy, dỗ dành chơi đùa một chút thì bé đã cười toe toét.

Hoài Tín nhìn nàng, lại nhìn đứa bé, nhìn đứa bé, rồi lại nhìn cô, từ "một nhà ba người" đột nhiên xuất hiện trong đầu.

"Hí hí……"

"Các người làm gì vậy! Buông ra, buông ra!"

Tiếng ngựa hí và tiếng la hét của người đánh xe đột nhiên truyền đến khiến cả hai lập tức nhìn sang, chỉ thấy Lão Từ đang nắm chặt dây cương, ôm chặt cổ ngựa không buông, bốn người vây quanh Từ lão bá, người thì bẻ tay, người thì đánh người, mục đích rất rõ ràng, cướp ngựa!

Hoài Tín nhíu mày, đặt đứa bé về lại trong lòng Kiều cô nương rồi chạy về phía bên kia, Kiều Nhã Nam ôm đứa bé gọi theo: "Ngươi đi đâu đấy, nguy hiểm!"

Hoài Tín dừng bước, quay đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của nàng muốn nói gì đó, nhưng cũng chỉ dừng lại một chút rồi lại chạy về phía bên kia.

"Hoài Tín!" Thấy gọi không được người, Kiều Nhã Nam trong lòng nóng nảy, một tay ôm tiểu đệ, một tay túm lấy vai của Tu Thành đang chạy đến bên cạnh, nhanh chóng lên xe ngựa.

"Ôm lấy tiểu đệ." Đặt Tiểu Tu Tề lên người Tu Thành đang sợ hãi, Kiều Nhã Nam mở một bọc đồ, lôi ra hai gói giấy có viết chữ "cay" xé một góc, một tay một gói cầm trên tay định đi ra ngoài, thì bị người ta kéo tay áo lại.

Quay đầu nhìn lại, đứa trẻ tám tuổi mím chặt môi, bàn tay nắm lấy tay áo siết chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch.

Kiều Nhã Nam buông một tay ra xoa đầu nó, trong lời nói mang theo ý cười: "Đừng sợ, tỷ tỷ có vũ khí mà bọn họ không ngờ tới đâu."

Kiều Tu Thành không dễ bị lừa gạt như vậy, vẫn không chịu buông tay.

"Đệ xem, ta còn không hề sắp xếp cho các đệ chạy trốn, đương nhiên là vì ta có nắm chắc."

Kiều Nhã Nam mở to mắt nói dối, nếu có thể sắp xếp cho bọn họ chạy trốn thì đã sớm sắp xếp rồi, nhưng đừng nói là hai đứa trẻ, không có ngựa thì tính cả nàng cũng chạy không được bao xa, chi bằng liều một phen, ba người đấu với bốn người chưa chắc đã thiệt, nàng cũng không làm được cái chuyện bỏ lại hai người kia mà chạy trốn.

"Ngoan, đợi ta." Giật tay áo ra, Kiều Nhã Nam nhảy xuống xe ngựa, vừa ngẩng mắt lên đã thấy Từ lão bá bị đẩy ngã xuống đất, bốn người túm lấy ngựa định chạy, Hoài Tín cầm một cây gậy đuổi tới.

Sợ Hoài Tín chịu thiệt, Kiều Nhã Nam đang định chạy tới giúp đỡ, chân vừa bước ra đã dừng lại, ngơ ngác nhìn Hoài Tín vung gậy linh hoạt gõ vào đầu gối, thắt lưng và cánh tay của bốn người kia, dáng vẻ anh dũng, rất trầm tĩnh, cũng rất kiềm chế, nhìn là biết đã từng học qua.

Bốn người thấy đánh không lại thì dìu nhau bỏ chạy, Hoài Tín thu thế quay mặt về phía bên này xa xa nhìn nhau với Kiều Nhã Nam, hắn biết, với sự thông minh của Kiều cô nương, không thể giấu được nữa rồi.

Kiều Nhã Nam theo thói quen muốn cười một cái, nhưng cười không nổi, "Sao biết được ai là giống đực giống cái", thật sự là không biết được. Trước đây không thể hiểu tại sao đồng liêu mười hai năm của Hoa Mộc Lan lại không biết nàng ấy là nữ nhân, bây giờ thì đã hiểu rồi.

Nhìn về phía người đang đỡ người đánh xe dắt ngựa đi tới, Kiều Nhã Nam nghĩ: Một mái tóc dài, còn xinh đẹp hơn cả những người nữ nhân mà nàng từng thấy, chọc ghẹo một chút là đỏ mặt, tính tình rụt rè không nhìn ra một chút tính công kích nào, cộng thêm việc nam nhân Hằng triều thích mặc áo cổ cao, yết hầu vốn không rõ ràng của thiếu niên càng không còn chút dấu vết tồn tại, hắn lại đổi giọng nữa, trách sao nàng mắt mù.

Gấp gói giấy lại bỏ về xe ngựa, Kiều Nhã Nam nghênh đón tiến lên hai bước: "Từ lão bá có bị thương không?"

Hoài Tín vẻ mặt căng thẳng nhìn chằm chằm Kiều cô nương, chỉ đưa tay của Từ lão gia ra cho nàng xem.

Chắc là để bảo vệ dây cương trong tay, lúc này hai lòng bàn tay trông có vẻ hơi máu thịt lẫn lộn, mu bàn tay cũng đang chảy máu, cánh tay bị đẩy lên thì tím bầm một mảng.