Chương 14: Canh gác ngoài trời đêm khuya

Kiều Nhã Nam chỉ buột miệng trêu chọc vậy thôi, trời tối nên cũng chẳng nhìn rõ vẻ mặt của hắn, thấy mấy cái chậu đều đầy bèn nói: "Ngươi mau đi tắm rửa đi, muộn nữa là y phục phơi không khô đó."

"Ừm."

Kiều Nhã Nam ném một bọc tã lót vào chậu nhỏ, mùi khai khó ngửi tản ra xung quanh, nàng đã quen rồi, từ lúc ban đầu một tay bịt mũi, một tay dùng hai ngón tay kẹp lấy, quơ ngang quơ dọc trong nước, đến giờ thì mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh mà cứ thế ném vào nước rồi vò, mới có một tháng thôi đó, hơn nữa đây còn chỉ là tã ướt nướ© ŧıểυ thôi, còn tã dính phân thì bất tiện mang theo nên nàng vứt hết rồi.

Hoài Tín tắm rửa rất nhanh, vừa giặt xong tã lót thì hắn đã ra rồi.

"Dài hơn một chút, cũng rộng rãi hơn một chút." Kiều Nhã Nam nhìn bộ y phục không vừa người trên người hắn mà nhận xét một câu: "Ta may vá không giỏi, đợi đến Quế Hoa Lý tìm người sửa lại cho ngươi."

"Không sao."

"Mặc trên người mà không vừa vặn thì sẽ khó chịu đó, đưa đây, đưa y phục của ngươi cho ta, ngươi giúp ta phơi chỗ tã lót này đi."

Hoài Tín ôm y phục lùi lại phía sau: "Để ta tự làm là được rồi."

Kiều Nhã Nam cũng tinh nghịch, cố ý ghé sát lại gần rồi nhỏ giọng nói: "Có phải cái yếm thêu hoa văn gì đẹp lắm nên không muốn cho ta xem không?"

Mắt Hoài Tín trợn tròn xoe.

"Trêu ngươi thôi, đồ lót thì không giặt, giặt cái áo ngoài thôi là được rồi." Kiều Nhã Nam cười đến nỗi mắt híp lại thành một đường, cùng là người gặp cảnh khó khăn, nàng chẳng hề khách sáo mà chỉ vào gian phòng sáng đèn của chủ nhà rồi khẽ nói: "Sao có thể để "phu lang" giặt y phục được, để chủ nhà thấy lại cười cho, mau đưa đây."

Chủ đề này không qua được rồi, Hoài Tín ngập ngừng đưa áo ngoài qua, dáng vẻ kia cứ như một cô nương lớn bị người ta trêu chọc vậy, Kiều Nhã Nam thấy mình hơi quá đáng, cứ nhằm vào một cô nương dễ xấu hổ mà trêu ghẹo mãi, đúng là bắt nạt người thật thà quá mà.

Lần đầu tiên Hoài Tín mười bảy tuổi phơi tã lót, cảm giác này có chút kỳ diệu, cứ như là... đang bận rộn vì con của mình vậy. Người chưa thành thân mặt hơi nóng lên, bây giờ nghĩ cái này còn quá sớm, nhưng kỳ lạ là trong lòng chẳng hề bài xích chút nào.

"Phơi xong chưa? Cái giếng này tối om om, lại giúp ta tăng thêm can đảm đi."

"Xong rồi." Vội vàng phơi xong miếng cuối cùng, từ trong tay Kiều cô nương nhận lấy thùng, một người múc nước, một người rửa, phối hợp vô cùng ăn ý.

Phơi y phục lên rồi vỗ vỗ, lại kéo kéo, Kiều Nhã Nam chống nạnh ngẩng đầu nhìn lên, cười nói: "Nhiều sao quá, mai là một ngày tốt lành đó."

Đứng trong cái sân vuông vức, nhìn thấy bầu trời đầy sao lại bao la đến vậy, từng tia sáng nhỏ tụ lại thành ánh sáng bạc rải xuống nhân gian, chiếu rọi khiến người cũng dịu dàng, vật cũng dịu dàng, cảnh cũng dịu dàng.

Ánh mắt Hoài Tín dừng lại trên người Kiều cô nương, người được bao phủ trong màn đêm mông lung thêm vài phần thoát tục, rõ ràng ngay trước mắt mà cảm giác lại rất xa xôi, lúc này nàng đang nghĩ gì vậy? Cha mẹ? Ca ca? Hay là lo lắng cho con đường phía trước? Nàng nói nàng hoảng sợ, nhưng trên đường đi chỉ thấy nàng xử sự đâu ra đấy, gần như có thể nói là việc gì cũng tinh thông.

Nhìn bộ quần áo của nàng ấy và cách nói chuyện thì hẳn là gia cảnh không tệ, nhưng nếu gia cảnh tốt thì sao lại làm nhiều việc nhà như vậy, nếu gia cảnh tốt thì sao lại một mình dẫn hai đứa trẻ đi xa như vậy, gia tộc nào mới có thể nuôi dạy ra một cô gái có bản lĩnh như thế.

Những điều này, hắn đều rất muốn biết.

Kiều Nhã Nam hình như cảm nhận được gì đó, thu hồi tầm mắt nhìn về phía Hoài Tín.

"Chủ nhà có một câu nói rất đúng."

Kiều Nhã Nam lại không nhịn được mà trêu chọc: "Câu nào? Câu nói ngươi tìm được một tiểu nương tử tháo vát đó hả?"

Ngoài dự kiến, Hoài Tín lần này không hề ngại ngùng né tránh vì câu nói đó, mà gật đầu nói: "Bà ấy nói ngươi rất giỏi, quả thực ngươi vô cùng giỏi."

"Có những việc luyện tập rồi sẽ quen, có những việc học mãi cũng không được, những việc ta biết đều là những thứ dễ học thôi."

Độ thành thạo đó không thể nào luyện được trong thời gian ngắn, Hoài Tín cũng không vạch trần nàng, cúi người nhặt cục xà bông lên đưa cho nàng.

Kiều Nhã Nam nhận lấy, liếc hắn một cái, cúi người múc đầy nước rồi đứng lên từ từ đổ xuống, che giấu âm thanh trong tiếng nước: "Ngày thường ta thích nói đùa, nếu ngươi không thích thì cứ nói với ta, ta sẽ không để bụng đâu."

"Không đâu." Hoài Tín lập tức đáp: "Không cần phải giữ ý tứ gì cả, rất thoải mái."

Kiều Nhã Nam tin lời hắn nói không phải là giả, nếu lần đầu tiên trêu chọc mà đối phương đã tỏ vẻ không thích thì chắc chắn nàng sẽ không đối xử với hắn như vậy. Những ngày này, ngày nào cũng chỉ cần đối mặt với hai đứa trẻ, không cần phải kiêng dè quá nhiều, hơn nữa thói quen tùy tiện nói đùa được hình thành bao nhiêu năm nay cũng không dễ gì thay đổi. Sống đã khó khăn như vậy rồi, không nói nói cười cười để giảm áp lực thì chẳng lẽ ngày nào cũng khóc.

Nước trong gáo chảy hết, Kiều Nhã Nam ném nó trở lại chậu: "Đi thôi, đi xem phòng của ngươi."

"Ta đi là được rồi, Tiểu Tu Tề hình như đang khóc."

Kiều Nhã Nam nghiêng tai lắng nghe, quả thật là vậy: "Ngửi thử chăn xem, đừng để bị lừa đấy, lát nữa ta qua."

"Ta không dễ bị lừa đâu, hơi mệt, lát nữa ta ngủ luôn."

Thấy hắn nói vậy, Kiều Nhã Nam cũng không tiện nói thêm gì, vẫy tay nhanh chóng về phòng.

Nhìn theo bóng người rời đi, Hoài Tín xách nước vào phòng tắm rồi tự mình trốn đi. Đợi đến khi Kiều Tu Thành tắm xong, không nghe thấy một tiếng động nào nữa, hắn mới từ chỗ tối bước ra, lại đợi đến khi đèn trong phòng Kiều cô nương tắt, hắn rón rén trở về phòng khách, khiêng hai chiếc ghế dài ghép lại ở góc chết mà Kiều cô nương không nhìn thấy rồi nằm xuống.

Đêm đó hắn ngủ rất chập chờn, mỗi tiếng khóc của Tiểu Tu Tề, mỗi tiếng dỗ dành khe khẽ của Kiều cô nương đều nghe rõ mồn một, hắn mới biết thì ra trông một đứa trẻ lại không dễ dàng đến vậy, ngay cả một giấc ngủ yên ổn cũng không có.

Lúc rạng sáng, nghe thấy trong nhà chủ có tiếng động, Hoài Tín đặt ghế dài trở lại, mở cửa đi ra ngoài đi dạo một vòng, trở về thì thấy Kiều cô nương đang đợi ở cửa, vội vàng bước nhanh tới, vừa điều chỉnh giọng nói của mình. Nếu không có lần ra ngoài này, hắn cũng không biết cái kỹ nghệ nhỏ nhặt học được từ bạn học này ngoài việc vui đùa ra còn có tác dụng như vậy.

Kiều Nhã Nam tiến lên hai bước kéo hắn vào nhà, ấn xuống ngồi rồi lấy dụng cụ ra bôi lên cho hắn: "Ta cố ý dậy sớm một chút, là nghĩ ngươi ngủ một đêm chắc là lau khô hết mặt rồi, phải nhanh chóng bôi lên cho ngươi, không ngờ ngươi còn dậy sớm hơn, không bị ai nhìn thấy đấy chứ?"

Mặt nàng ấy ở quá gần, mình lại không động đậy được, Hoài Tín cụp mắt xuống: "Ta tránh rồi."

"Xem ra cuối cùng cũng có chút tự biết về khuôn mặt của mình rồi đấy."

Chưa bao giờ tự biết mình đến thế, Hoài Tín nghĩ, sống đến mười bảy tuổi, hắn mới biết khuôn mặt này đi ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm, lúc học võ cởi trần luyện tập cũng không ít, cũng không thấy ai dám để ý đến hắn...

Hoài Tín nhíu mày, nghĩ kỹ lại, mấy năm nay số người vây quanh mình hình như cũng nhiều hơn một chút, chẳng lẽ không phải vì nam nhân tin phục kẻ mạnh sao? Không đúng, sao hắn lại nghĩ như vậy? Nhất định là mấy ngày nay bị Kiều cô nương làm ảnh hưởng rồi!

"Nghĩ gì mà nhíu mày lại thế kia." Kiều Nhã Nam đẩy hai bên lông mày của hắn ra, lấy bút chì than tự mình gọt vẽ lông mày đậm lên, vẽ ra dáng vẻ của ngày hôm qua: "Nặn cằm nọng ra đi."

Hoài Tín vội vàng làm theo, có thể nặn dày bao nhiêu thì nặn bấy nhiêu.

"Ta đúng là phí phạm mỹ nhân rồi." Kiều Nhã Nam giữ vẻ mặt nghiêm trang nhìn trái nhìn phải: "Được rồi, giấu hết mỹ mạo đi vậy."

"Nhan sắc không giúp được gì cho ta đâu."

"Chỉ có người có nhan sắc mới có tự tin nói như vậy thôi, ngươi xem ta đây không nói thế nhé." Kiều Nhã Nam chớp chớp mắt: "Vì ta có đâu mà nói."