Chương 1: Mở đầu

"Á!"

Tiếng thét thảm thiết làm chấn động tâm can, Kiều Nhã Nam bật dậy, chuyện gì đang xảy ra?

Nàng vội xỏ giày chạy ra ngoài, ba năm làm cán bộ thôn đã rèn luyện cho nàng bản năng xử lý mọi việc trước khi chúng trở thành vấn đề lớn.

Chạy đến cửa nàng mới nhận ra, sao cánh cửa này… Nàng quay đầu lại, căn phòng bỗng trở nên xa lạ và kỳ quái, ai to gan lớn mật dám bế nàng đi rồi đổi chỗ ngủ khi nàng đang say giấc?

"Á!"

Cánh cửa lại bị đẩy ra kèm theo một tiếng thét thảm thiết, một người nữ nhân bước vào, vừa thấy nàng liền chắp tay vái lạy: "Trời thương, cuối cùng con cũng tỉnh rồi!"

Nói xong cũng không đợi Kiều Nhã Nam phản ứng, liền kéo nàng chạy nhanh ra ngoài.

Bị kéo đi loạng choạng, Kiều Nhã Nam chủ động bước nhanh theo để tránh bị ngã. Ra khỏi cửa nhìn thấy cái sân nhỏ xa lạ, rồi lại nhìn trang phục của người nữ nhân phía trước, trong lòng nàng hơi hoảng hốt, đây là đâu? Bộ quần áo này là sao? Gần đây trong thôn có hoạt động gì sao? Sao không báo cáo lên nàng?

Ngay trước mặt bỗng có tiếng kêu la, trên bậc thềm ngoài cửa có một cậu bé đang ngồi ôm đầu gối, ánh mắt nhìn nàng không mấy thân thiện. Đẩy cửa ra, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, Kiều Nhã Nam liền bị kéo đến bên giường.

Người nữ nhân trên giường mặt mày nhăn nhó, toàn thân nhếch nhác, cơ thể theo bản năng gắng sức cong lên, nhưng hai mắt vẫn nhắm chặt, vẻ mặt trắng bệch.

"Văn Nhân, Văn tỷ tỷ, tỷ mau nhìn xem, Nhã Nam tỉnh rồi, tỷ mở mắt ra nhìn nàng đi!"

Người nữ nhân từ từ mở mắt, nở một nụ cười yếu ớt như an ủi, nhưng cơn đau tiếp theo khiến nàng lại nhăn nhó mặt mày, khiến cho nửa người trên của nàng hơi nhấc lên.

"Ráng thêm chút nữa, đã thấy đầu rồi!"

Kiều Nhã Nam nhìn sang bà đỡ, đại khái đã hiểu được tình hình hiện tại.

Văn Nhân đưa tay lên, Kiều Nhã Nam không biết nàng ấy muốn làm gì, thấy bàn tay sắp rơi xuống nàng liền vội vàng quỳ xuống trước giường đỡ lấy.

Cơ thể người nữ nhân như con cá bị vớt từ dưới nước lên bờ, theo bản năng cong lên rồi lại hạ xuống, nàng chậm rãi nhưng cố chấp sờ lên cổ con gái.

Kiều Nhã Nam chỉ cảm thấy phần cổ đau nhói, kèm theo cơn đau đớn này, tất cả ký ức ùa về như thủy triều, cơn đau đầu khiến nàng không chịu nổi, cong người chống đỡ.

"Đừng… Làm… Chuyện… Dại… Dột… Nữa."

Kiều Nhã Nam ngẩng đầu lên, nước mắt bất chợt tuôn rơi.

"Á!" Văn Nhân đột nhiên cong người lên cao, rồi ngã xuống.

"Ra rồi, ra rồi!"

Nghe được tiếng khóc như mèo kêu, Kiều Nhã Nam dù đầu óc đang rối bời vẫn cảm thấy nhẹ nhõm.

"Không ổn." Bà đỡ sắc mặt đại biến, đặt đứa bé vào tay người nữ nhân kia, trước tiên lót vài thứ bên dưới, sau đó vén áo lên xoa bóp bụng cho nàng.

"Chảy máu nhiều hơn rồi!" Giọng người nữ nhân đã khàn đặc, nàng đẩy Kiều Nhã Nam sang một bên, đặt đứa bé bên cạnh Văn Nhân, nghẹn ngào gọi: "Văn tỷ tỷ, tỷ mau mở mắt ra nhìn xem, là con trai, tỷ lại sinh thêm một đứa con trai cho Kiều gia rồi."

Đôi mắt nhắm chặt của Văn Nhân nhúc nhích, rồi lại động đậy, như đang giằng co với điều gì đó, nàng khó khăn mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn đứa con mình dùng mạng sống để sinh ra.

"Văn tỷ tỷ, tỷ cố lên, nếu tỷ không còn thì mấy đứa nhỏ này biết làm sao đây!"

Cơ thể như bình nước đang rò rỉ khắp nơi, Văn Nhân dùng hết sức muốn cử động, nàng không thể để đứa con mình sinh ra không được bú một ngụm sữa nào từ mẹ nó.

Máu chảy càng lúc càng nhiều, bà đỡ ngồi phịch xuống, lắc đầu với người nữ nhân, máu chảy gần hết rồi, hoàn toàn không thể cầm được nữa.

"Văn tỷ tỷ, Văn tỷ tỷ…" Người nữ nhân nắm tay nàng khóc lớn, cảm nhận được bàn tay bị nắm lại, nàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy môi Văn Nhân mấp máy, nhưng không có tiếng.

Kiều Nhã Nam ở bên cạnh nhìn khẩu hình đó, dùng suy nghĩ của một người mẹ để đoán vài từ rồi nhanh chóng nghĩ đến một khả năng: "Sữa? Cho con bú sữa phải không?"

Văn Nhân không nói được, mắt cũng sắp nhắm lại, người nữ nhân cũng không quản được có phải ý này không, vội vàng cởϊ áσ Văn tỷ tỷ, đưa đứa bé đến bên, ngậm lấy đầṳ ѵú, đứa bé theo bản năng mυ"ŧ mát vài cái.

Điều này dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho Văn Nhân, nàng đột nhiên mở to mắt, nắm chặt cánh tay con gái, đầu và nửa người trên nhấc lên, dùng hết sức nói từng chữ một: "Con… Là… Tỷ… Tỷ!"

Kiều Nhã Nam ngẩn người nhìn ánh mắt như muốn xé mây phá sương đó, đây là tình mẫu tử mà nàng chưa từng cảm nhận được, mãnh liệt đến vậy, rung động đến vậy.

Nàng gật đầu thật mạnh, đưa ra lời hứa quan trọng nhất với người mẹ này: "Con là tỷ tỷ."

Nước mắt lăn dài trên khóe mắt, cơ thể Văn Nhân ngã xuống, mắt nhắm hờ không còn động tĩnh nữa.

"Văn tỷ tỷ!"