Vương Bôn giúp Lý Tín cởi giáp, thành thạo vạch áo ra, khi thấy vết thương trên vai đang không ngừng rỉ máu, hắn hít một hơi lạnh.
“Không có ngươi, ta với Mông Thiên buồn chết đi được, chẳng có ai đáng để so chiêu cả, nhưng mà vết thương này của ngươi…”
Vương Bôn nói với vẻ đau lòng.
“Còn đánh nổi không đấy, Lý huynh?”
Câu chưa dứt, mũi thương lạnh như sương tuyết đã kề sát sau cổ Vương Bôn, Lý Tín lạnh lùng nhìn hắn.
“Đánh ngươi thì vẫn thừa sức.”
“Đừng đừng đừng...”
Vương Bôn lùi ra sau mấy bước, tư thế như muốn chui vào lòng Lý Tín, cứ làm như không có gì.
“Đao kiếm vô tình, nhỡ ngươi lỡ tay chém mất đầu ta thì sao?”
Lý Tín buông thương, né sang một bên.
“Đại vương còn ở phía trên.”
“Không cần ngươi nhắc, người của ta lên hết rồi.”
Vương Bôn lấy ra một bình ngọc.
“Phụ thân bảo ngươi bị thương, ta còn đặc biệt mang thuốc tới.”
Lý Tín khẽ nhếch môi cười khinh, quay đầu sang chỗ khác.
Vương Bôn liền tiến đến, kéo áo hắn xuống ngang hông, Lý Tín khó chịu né tránh, nhưng Vương Bôn giữ chặt lấy hắn.
“Đừng động đậy.”
Khoảnh khắc ấy, sắc mặt Lý Tín trở nên đặc biệt nghiêm trọng.
“Vết thương cũ lại rách ra rồi, ngươi phải cẩn thận, không là sẽ để lại di chứng.”
Lý Tín chỉ ừ nhẹ một tiếng, hiếm khi không buông lời mỉa mai.
Vương Bôn cũng thấy lạ, liền xoay mặt Lý Tín lại.
“Này, tâm trạng không tốt à?”
Lý Tín hất tay Vương Bôn ra, quét mắt nhìn đối phương một cái đầy khó chịu.
“Lắm lời, mau lên đi.”
Một đội nhân mã hộ tống Triệu Chính đi xuống núi.
Vương Bôn hành lễ.
“Bái kiến Đại vương.”
Triệu Chính chỉ khẽ gật đầu, không lộ vẻ gì, lặng lẽ bước qua người Vương Bôn.
Sau đó là Doanh Chính.
Hắn khẽ gật đầu chào Lý Tín và Vương Bôn, đưa chiếc áo lông cáo cho Lý Tín như một lời cảm tạ.
Lý Tín ôm quyền hoàn lễ.
Vương Bôn nhìn theo bóng dáng họ rời đi, tặc lưỡi một tiếng.
“Đó là Ngụy Quốc công tử sao? Trông có chút dáng vẻ của sói đội lốt người a?”
“Đừng trêu chọc hắn.”
Lý Tín đè tay Vương Bôn lại.
“Nghe ta.”
Vương Bôn khựng lại.
“Xem ra hắn không đơn giản, ngươi xưa nay có bao giờ vì ai mà nắm tay ta đâu, ta nên cảm động hay nên lo sợ đây?”
Lý Tín bốp một tiếng hất tay hắn ra.
“Ngươi nên cút đi thì hơn.”
...
Nửa tháng sau.
Tại biệt quán của công tử Ngụy Quốc, cung nhân đi đi lại lại bận rộn.
Hôm nay Tần Vương sẽ mở yến tiệc tại Hàm Dương Cung, ban thưởng cho những người có công trong vụ phản nghịch vừa rồi, mà Ngụy công tử cũng nằm trong số đó.
Chỉ là giờ này rồi mà công tử còn chưa dậy, trong khi Tần Vương đã chờ bên ngoài, chỉ cách một bức bình phong, đã chờ đến gần cạn một chén trà.
Y không cho ai đánh thức công tử, cũng không vào trong xem, chỉ ngồi đó, bình thản uống trà.
Cung nhân đã chuẩn bị sẵn y phục, đồ rửa mặt và điểm tâm, chỉ chờ công tử tỉnh giấc.
Lúc này, Doanh Chính uể oải mở mắt, thị quan suýt chút khóc lên.
“Công tử tỉnh rồi!”
Đám cung nhân thở phào nhẹ nhõm, lập tức vây quanh.
Thị quan đỡ Doanh Chính dậy, ghé tai nói nhỏ.
“Tần Vương đã chờ công tử ngoài kia rất lâu.”
Doanh Chính đưa mắt nhìn ra phía bình phong, lờ mờ thấy Triệu Chính ngồi ngay ngắn trong đại sảnh, bóng lưng thẳng tắp.
Từ khi về lại Hàm Dương Cung đến giờ đã nửa tháng, Triệu Chính chưa một lần tìm gặp hắn.
Hắn cũng không đưa Triệu Chính vào không gian kia thêm lần nào.
Giờ tiệc rượu sắp tới, Triệu Chính lại bất ngờ đích thân đến biệt quán chờ hắn lâu như vậy, tám phần là đã có mưu tính gì đó.
Doanh Chính thản nhiên rửa mặt thay y phục.
Binh đến thì binh chặn, nước đến thì đất ngăn, cùng lắm mặt dày một chút, chết cũng không nhận là xong.
Cung nhân mang tới một bộ lễ phục mới tinh màu đen, áo ngoài thêu hoa văn mây vàng và hoa cỏ tinh xảo quý phái.
Doanh Chính chưa từng thấy bộ này, liếc nhìn thị quan.
Thị quan vội vàng giải thích.
“Là do Tần Vương tự mình mang tới, dặn chúng thần hầu hạ công tử mặc vào.”
Doanh Chính khoác y phục lên người, giang tay để đám cung nhân chỉnh sửa tay áo và tà áo, đeo ngọc bội cùng đủ loại trang sức.
“Đại vương không phải đang muốn yến thưởng quần thần sao?”
Doanh Chính từ sau bình phong bước ra, cau mày khi ngửi thấy mùi hương xông ngoài sảnh.
“Sao lại mất công tới chỗ ta mà lãng phí thời gian?”
“Dĩ nhiên là đợi ngươi.”
Triệu Chính đặt chén trà xuống, đứng dậy.
Y phục trên người y gần như giống hệt của Doanh Chính, mỗi cử động đều ánh lên tia sáng vàng lấp lánh.
Y bước đến trước mặt Doanh Chính, giơ tay ra hiệu cho thị quan.
“Quả nhân nhớ công tử Ngụy Quốc rất giỏi thư pháp, vừa hay, chiếu thư ban thưởng hôm nay vẫn chưa ai viết, công tử thấy thế nào?”
Rõ ràng là y đã có chuẩn bị từ trước, thị quan lập tức dâng bút mực và lụa viết chiếu thư.
Ánh mắt Doanh Chính dừng lại thoáng chốc trên y phục của Triệu Chính, rồi thản nhiên ngồi xuống phía sau án thư.
“Nếu ta vẫn chưa tỉnh dậy, chẳng lẽ Đại vương định không viết chiếu thư nữa sao?”
“Cũng chưa biết được.”
Triệu Chính chấm mực, đưa bút cho Doanh Chính.
“Công tử có thể thử xem.”