Kẻ kia vì tránh mũi tên, đành phải buông chuỗi xích đang quấn lấy thương của Lý Tín.
Lý Tín thoát được trói buộc, lập tức vung trường thương quăng mạnh ra ngoài.
Tên thích khách vừa né xong tên của Doanh Chính thì mũi thương của Lý Tín đã ngay trước mắt.
Trường thương Ngân Sương trong chớp mắt xuyên thủng yết hầu, đóng đinh hắn xuống đất.
Tên bắn cung thấy tình thế nguy cấp, quay đầu bỏ chạy.
Doanh Chính không chút do dự, giương nỏ bắn thẳng, một tên đoạt mạng, đối phương ngã gục ngay tại chỗ.
Một trận sinh tử căng thẳng đã kết thúc trong chớp mắt.
Bốn phía chỉ còn tiếng gió xào xạc lạnh lẽo.
Lý Tín thúc ngựa, đến đối diện với Doanh Chính.
Mặc dù vừa rồi họ phối hợp cực kỳ ăn ý, nhưng Lý Tín vẫn giữ sự đề phòng rất lớn đối với vị công tử Ngụy Quốc được ưu đãi quá mức này.
Không chỉ vì người này dường như nắm trong tay điều gì đó khiến Tần Vương kiêng dè, mà còn bởi đối phương mang trên mình một khí chất đế vương chín chắn và thâm sâu hiếm thấy.
Lý Tín theo hầu Triệu Chính từ nhỏ, đối với loại khí tức này đặc biệt nhạy bén.
Doanh Chính đưa nỏ cho Triệu Chính.
Triệu Chính đón lấy, lúc này Lý Tín mới tạm buông cảnh giác, thúc ngựa tiến lên, cúi người hành lễ với Doanh Chính.
Lý Tín hỏi.
“Chúng ta về thẳng Hàm Dương chứ?”
Triệu Chính và Doanh Chính đồng thanh nói.
“Ngươi nên lo xử lý vết thương trước.”
Câu nói vừa dứt, hai người liếc mắt nhìn nhau, rồi cùng quay đầu đi hướng khác.
Lý Tín cũng chỉ là một thanh niên, tuổi xấp xỉ Triệu Chính, chẳng biết nên nói gì thêm.
Mà lúc này, trên vai hắn vẫn còn cắm nguyên một mũi tên, trông không khác gì xiên thịt nướng.
Ba người cưỡi ngựa đến bên một con suối nhỏ, trên đường chẳng ai nói gì.
Lý Tín dùng nước suối để xử lý vết thương.
Vì không yên tâm, Lý Tín gọi Ngụy Như lại gần.
Lý Tín lo rằng Ngụy Như sẽ nhân cơ hội gây bất lợi cho Tần Vương, mà cũng chẳng tiện yêu cầu Tần Vương đứng đó canh mình.
Doanh Chính làm sao không hiểu tâm ý của Lý Tín.
Hắn bước đến, thản nhiên ngồi xuống cạnh Lý Tín, tay kẹp một viên đá mỏng phẳng, ném xuống dòng suối.
Viên đá lướt qua mặt nước nhảy tưng tưng liên tục, cuối cùng rơi vào bãi cạn bên kia bờ.
Lý Tín rút tên ra, vừa nhớ lại trận chiến vừa rồi, vừa nói.
“Ngụy công tử giỏi cưỡi ngựa bắn cung thật.”
Mũi tên vừa rút ra, máu tươi lập tức bắn tung tóe, Doanh Chính phải lùi lại né.
Còn Lý Tín thì chẳng nhíu lấy một cái mày, đổ hết thuốc bột trong tay lên vết thương, bình tĩnh như thể không phải đang xử lý vết tên sâu hoắm trên vai mình.
Lý Tín cắn một đầu dải vải xé ra từ áo, tay còn lại quấn vòng quanh vết thương.
Thế nhưng miếng vải quá mỏng, máu chẳng mấy chốc đã thấm ướt đỏ sẫm.
Doanh Chính nhìn xuống áo mình, tự biết Lý Tín nhất định sẽ không chịu dùng.
Về phần Ngụy Như, thân phận lúc này hết sức khó xử, huống hồ trong vụ hành thích lần này, hắn còn mang trên mình không ít nghi ngờ.
Chẳng nói chẳng rằng, Doanh Chính tiến tới, tiện tay cầm lấy chiếc áo choàng của Triệu Chính, xé toạc một mảnh.
Triệu Chính: “…”
Lý Tín: “…”
Doanh Chính đưa mảnh vải cho Lý Tín, thản nhiên nói.
“Áo của Tần Vương, cứ yên tâm mà dùng.”
Lý Tín nhất thời mồ hôi túa ra, quay đầu nhìn Triệu Chính chờ lệnh.
Triệu Chính dửng dưng liếc Doanh Chính một cái.
“Không sao.”
Lý Tín vội vã cúi đầu tạ ơn.
Lấy áo Tần Vương băng bó vết thương, chuyện này e rằng khắp bảy nước cũng chẳng ai dám nghĩ tới.
Người khác gặp chuyện thế này chắc đã mừng rỡ quỳ tạ không thôi, vậy mà ba người trong cuộc lại vô cùng bình thản.
Lý Tín tiếp tục loay hoay băng bó, Doanh Chính vẫn ném đá trên mặt nước, còn Triệu Chính thì cầm nhành gỗ nhỏ, chẳng biết đang viết gì trên nền đất.
Xử lý xong vết thương, ba người cùng ngồi lại, bàn bạc đường quay về Hàm Dương, cố gắng tránh xa những nơi đông người.
Giờ phút này, chỉ cần thêm một người lộ diện là thêm một phần nguy hiểm.
Tần Vương bị thích khách ám sát, tung tích chưa rõ, triều đình hẳn đang chấn động, không tránh khỏi có kẻ nhân cơ hội mà tung tin lại phái thêm sát thủ truy sát.
Lý Tín tuy không hoàn toàn tin tưởng Ngụy Như, nhưng lúc này cũng chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
Có hắn kèm bên cạnh, Ngụy Như cũng không dám làm càn.
Không thể trì hoãn, ba người lập tức lên đường.
Lý Tín vẫn cưỡi chung ngựa với Triệu Chính.
Để đánh lạc hướng, Lý Tín đổi y phục của Triệu Chính và Ngụy Như cho nhau.
Hai người tuổi tác gần như nhau, vóc dáng cũng tương đồng, khí chất lại càng giống, chỉ cần không nhìn kỹ khuôn mặt thì khó lòng phân biệt.
Trời tối mịt mà vẫn chưa đến Hàm Dương, ba người đành nghỉ lại giữa chốn hoang vu.
Lý Tín nhóm lửa, mang theo một con thỏ rừng săn được lúc ban ngày quay lên nướng cho Triệu Chính.
“Đại vương vất vả rồi.”
Triệu Chính chẳng buồn ăn uống, chỉ lấy lá sen bọc một chiếc đùi thỏ, ăn lấy lệ vài miếng.
Lý Tín lại đưa một chiếc đùi khác cho Doanh Chính.
“Nói mới nhớ, cây nỏ này…”