Hạ Vô Thả bưng bát thuốc bằng ngọc lưu ly rời khỏi nội điện, trong lòng vẫn không cam tâm, liền nhúng một ngón tay vào chén thuốc của Ngụy công tử, đưa lên miệng nếm thử.
Vừa chạm vào đầu lưỡi, cả khuôn mặt ông lập tức nhăn lại như bánh bao hấp chín.
Hoàng liên cho quá tay rồi…
Ừm, vị Ngụy công tử này chẳng lẽ vị giác có vấn đề?
Trong điện, Triệu Chính dùng khăn lau sạch thuốc nơi khóe môi, chỉnh lại vạt áo, lạnh nhạt nói.
“Ngươi có thể ra ngoài rồi.”
Doanh Chính dĩ nhiên chưa rời đi, chuyện quan trọng nhất, hắn còn chưa nói.
Hắn từ trong tay áo lấy ra một túi gấm màu xanh đen, đưa ra trước mặt Triệu Chính.
“Triệu Chính, ta muốn bàn một cuộc giao dịch với ngươi, ngươi thấy sao?”
Khoảnh khắc Triệu Chính nhìn thấy túi gấm, khí tức toàn thân liền thay đổi.
Ánh mắt y nhìn Ngụy Như sâu như vực thẳm, lạnh lẽo và sắc bén như dao găm.
Y đưa tay nhận lấy túi gấm, cúi đầu mở ra.
Quả nhiên, bên trong là một chiếc khóa trường mệnh.
Triệu Chính nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt ve hoa văn trên mặt khóa, rồi kẹp lấy một chiếc chuông bạc nhỏ xíu rủ xuống từ đáy khóa, khẽ lắc lắc.
Loại chuông hình cầu này vốn có hạt đồng nhỏ bên trong, rung là kêu leng keng.
Nhưng chiếc này lại không có âm thanh, như thể bên trong rỗng tuếch.
Chính là cái y từng tặng cho tiên sinh năm đó, không thể nhầm được.
Lúc mua về, y cố ý lấy ra hạt đồng bên trong một cái chuông, thay vào đó là một mảnh lụa nhỏ được cuộn lại.
Như vậy, chiếc khóa này sẽ khác biệt với bất kỳ chiếc nào khác.
Chuyện đó chỉ có mình y biết.
Triệu Chính cầm dao trúc trong ống bút, cẩn thận nạy khe hở ở đáy chuông ra, từ trong bụng chuông rút ra một mảnh lụa trắng tinh khôi.
Doanh Chính cúi mắt nhìn theo.
Lúc xưa, khi Triệu Chính đeo khóa này lên người hắn, hắn đã đoán... với tính cách của tên tiểu tử này, tuyệt đối không đời nào chỉ đơn giản tặng một cái khóa trường mệnh cho qua chuyện.
Sau đó quan sát kỹ, hắn phát hiện một chiếc chuông không kêu, nhưng vẫn không mở ra xem.
Hắn cũng từng thắc mắc, Triệu Chính rốt cuộc giấu thứ gì trong đó.
Mảnh lụa được ngón tay thon dài của Triệu Chính nhẹ nhàng trải ra phẳng phiu.
Trên đó hiện rõ một hàng chữ nhỏ đen nhánh...
"Tuế tuế bình an"
(Năm nào cũng bình an).
Nét chữ còn non nớt, nhưng từng nét đều chân thành.
Triệu Chính vuốt ve dòng chữ, giọng trầm xuống.
"Ngươi lấy thứ này từ đâu?"
Năm đó tiên sinh qua đời, mọi di vật đều do hoàng thất Triệu Quốc thu thập.
Có cái giữ lại trong cung, có cái được mai táng cùng người.
Sau khi lên ngôi, hắn luôn lén sai người tìm kiếm tung tích của chiếc khóa này, nhưng vô vọng.
Nó không được chôn theo, cũng không thấy cất trong cung, như thể đã bốc hơi khỏi thế gian.
Doanh Chính điềm đạm nói.
"Trước khi Trường An Quân qua đời đã giao lại cho ta, còn rất nhiều thứ nữa, ta sẽ lần lượt trả lại cho ngươi."
Chiếc khóa này, hắn vẫn luôn đeo bên người.
Lúc bị nhốt trong phòng giam của hệ thống, mỗi khi quá chán nản hoặc đọc sách đau đầu, hắn lại lôi nó ra nhìn một lúc.
Tình cảm của Doanh Chính dành cho Triệu Chính rất phức tạp, đến chính hắn cũng không rõ ràng.
"Ta không tin."
Triệu Chính chống tay lên án thư bằng sơn mài, thân người nghiêng về trước, nhìn thẳng vào mắt Doanh Chính lạnh giọng.
"Tiên sinh sẽ đem đồ vật của mình giao cho loại người như ngươi sao?"
"Sự thật là thế."
Doanh Chính đáp.
"Nếu ngươi không muốn, ta cũng không ngại giữ nó bên mình cả đời."
Câu giữ nó bên mình cả đời như đâm trúng cấm kỵ sâu kín trong lòng Triệu Chính.
Bàn tay y siết chặt đến trắng bệch, từng chữ một bật ra.
"Đồ vật để lại, còn ngươi cút về Ngụy Quốc đi!"
“Không, ta muốn ở lại Tần Quốc.”
Doanh Chính lạnh lùng, gần như vô tình nói.
“Đại vương phải lấy lễ công tử mà đối đãi ta, chỉ có như vậy, ta mới xem xét việc giao lại di vật của Trường An Quân cho người... từng chút một.”
“Ngươi tưởng ta không dám gϊếŧ ngươi sao?”
Triệu Chính đột ngột túm lấy áo trước ngực Doanh Chính, ánh mắt lạnh băng.
“Sáu nước trong mắt ta chẳng đáng là gì, một tiểu quốc như Ngụy Quốc, thật sự tưởng ta không dám động vào sao?”
“Quân Tần dũng mãnh thiện chiến, đánh đâu thắng đó, Đại vương còn có chuyện gì mà không dám?”
Dù bị siết lấy áo, Doanh Chính vẫn hơi nghiêng người ra sau, ánh mắt bình thản đối diện với Triệu Chính.
“Đầu của ta... đây, xin mời Đại vương lấy, nhưng cơ quan cất giữ di vật, chỉ mình ta mở được.”
Trong đại điện bỗng chốc lẳng lặng như tờ.
Giữa không khí nặng nề đến nghẹt thở, hai người cứ thế nhìn thẳng vào mắt nhau, một lời cũng không nói.
Triệu Chính không ngờ mình lại bị Ngụy Như dẫn dụ vào tròng như vậy, y nhìn hắn chằm chằm, nghiến răng nặn ra từng chữ.
“Tốt nhất ngươi hãy đảm bảo rằng thật sự không ai ngoài ngươi có thể mở được, nếu không trong sáu nước, ta sẽ san phẳng Ngụy Quốc trước tiên.”
Doanh Chính vẫn giữ dáng vẻ cười nhàn nhạt, khẽ chắp tay.
“Đó là điều dĩ nhiên.”
Triệu Chính bỗng buông tay, giận dữ quát.
“Cút ra ngoài.”
Sau bao năm mới lại được thấy những thứ liên quan đến tiên sinh, mà lại bị chính Ngụy Như đem ra để uy hϊếp, điều đó khiến lòng y vừa bi thương vừa bất lực.
Y cần yên tĩnh một mình để trấn tĩnh lại.