Doanh Chính chợt dừng bước, thoáng sửa lại ngọc quan cột tóc, rồi tháo ngoại bào xuống, gấp gọn đặt trên cánh tay.
Sau đó, hắn xoay người nhìn Triệu Giả.
“Ngươi vừa gọi ai là tiện nhân?"
Triệu Giả hừ lạnh, cốt để lấy thêm can đảm.
“Còn ai vào đây nữa? Tần Quốc là vùng đất nghèo nàn cằn cỗi, người sinh ra từ đó có thể tốt lành gì chứ? Cả đám đều là bọn vũ phu thô lỗ, đến nước ta chỉ là phường hạ tiện thấp kém, không gọi là tiện nhân thì gọi là gì?"
Thật ra, không chỉ Triệu Giả mà cả sáu nước phía Đông đều có suy nghĩ như vậy.
Bọn họ tự hào vì nền lễ giáo lâu đời, văn hóa phát triển, tự nhận mình là đất nước của lễ nghi, ai nấy đều tự cho mình là bậc quân tử.
Tận sâu trong lòng, bọn họ vô cùng khinh thường Tần Quốc ở phía Tây.
Nhưng trớ trêu thay, kể từ sau cải cách, Tần Quốc ngày một lớn mạnh, binh lính của họ ai nấy đều dũng mãnh thiện chiến, còn mang dã tâm thôn tính thiên hạ.
Điều này khiến các quân tử phía Đông vô cùng bất mãn...
Một nước nhỏ bé nơi biên cương mà cũng dám xưng hùng xưng bá?
Thế đạo này thật điên đảo mà!
Triệu Giả tiếp tục dè bỉu.
“Tần Quốc có mạnh đến đâu thì cũng chỉ là một lũ tiểu nhân chuyên giở trò đâm lén sau lưng! Không hiểu lễ nghĩa, không đọc thi thư, lại dùng pháp luật hà khắc khiến dân chúng lầm than! Dù có thôn tính sáu nước thì cũng không được lòng dân! Sao hả? Ngươi định bênh vực bọn chúng à?"
Ánh mắt Doanh Chính càng lúc càng lạnh lẽo, đến mức cuối cùng dường như không còn một chút cảm xúc nào.
Hắn nhìn Triệu Giả, từ từ xắn tay áo trong lên.
Triệu Giả lập tức cảnh giác.
“Ngươi định làm gì? Đánh nhau sao? Đây là trước cửa cung Triệu Vương đấy! Ngươi dám ngang nhiên hành hung hoàng huynh..."
"Á!"
Lời còn chưa dứt, hắn ta đã bị Doanh Chính tung một cước đá văng ra xa.
Doanh Chính đứng từ trên cao, cúi mắt nhìn xuống kẻ dưới đất, lạnh lùng nói.
“Ra tay với loại người như ngươi, chỉ tổ làm bẩn tay trẫm."
Triệu Giả kêu đau oai oái, lăn lộn bò dậy.
Hắn ta còn chưa đứng vững đã bị Doanh Chính không nói một lời đá thẳng vào bụng.
Dạ dày co rút dữ dội, bữa sáng cũng nôn ra sạch.
Doanh Chính cau mày ghét bỏ, dùng chân lật người Triệu Giả lại, tiện thể lau giày.
Hắn xoay người Triệu Giả một lần nữa, đặt chân đè lên miệng đối phương, lạnh nhạt nói.
“Ngôn nhiều tất thất, hành nhiều tất quá*, hiểu chưa?"
*Nói nhiều ắt có lúc lỡ lời, làm nhiều ắt có khi mắc sai lầm
Cung nhân và thị vệ trước hoàng cung thấy vậy vội vàng lao tới can ngăn.
Nhưng Doanh Chính từ đầu đến cuối chưa hề dùng tay, chỉ dùng mỗi chân cũng đủ khiến Triệu Giả bò dậy không nổi.
Các cung nhân phải tốn không ít sức lực mới kéo được Triệu Giả ra khỏi chân Doanh Chính.
Có người lập tức chạy đi báo với Triệu Vương.
Triệu Giả bị đánh đến mức mũi chảy máu, hắn chỉ tay vào Doanh Chính, giọng nói lắp bắp vì miệng lẫn máu.
“Ngươi… ngươi láo xược thật đấy! Ngươi tưởng ngươi vẫn là đứa trẻ có mẫu thân che chở như mười một năm trước à?! Đợi đấy! Ta sẽ đi cáo với vương thượng, bảo ngài đuổi cổ ngươi khỏi Triệu Quốc!Ngươi đợi đấy!"
Doanh Chính mặt không đổi sắc, trên trán lấm tấm mồ hôi mỏng.
Hắn phủi nhẹ vạt áo choàng trên cánh tay trái, khoác lên vai, vươn bàn tay thon dài từ ống tay rộng chỉnh lại vạt áo ngay ngắn.
Ánh mắt hắn cụp xuống nhìn Triệu Giả đang nằm sõng soài trên đất, giọng điệu hờ hững.
“Triệu Lịch cầu kiến Triệu Vương, phiền Lư Lăng Quân nhường đường."
Triệu Giả còn định chửi tiếp, nhưng ngay lập tức bị cung nhân bịt miệng lôi sang một bên.
Thị quan thân cận của Triệu Vương cúi mình nói.
“Vương thượng đã đợi công tử vào yết kiến."
Doanh Chính khẽ gật đầu, không quay đầu mà thẳng bước đi vào.
Trong đại điện, Triệu Đan ngồi ngay ngắn trên vương tọa.
Chuyện xảy ra bên ngoài hắn đã biết, nhưng nguyên nhân vì sao hai đệ đệ đánh nhau thì cung nhân lại không rõ, vì ở quá xa nên không nghe thấy gì.
Bởi vậy, hắn cho triệu Triệu Lịch đến đây.
Doanh Chính vào điện, Triệu Đan ban chỗ ngồi, trầm giọng hỏi.
“Nghe nói đệ và Triệu Giả đánh nhau, có chuyện gì vậy?"
Doanh Chính đáp.
“Huynh ấy đứng trước mặt ta ca ngợi Tần Quốc, còn nói sớm muộn gì Tần Quốc cũng thống nhất thiên hạ, ta nhất thời tức giận, cãi nhau với hắn."
Triệu Đan vỗ mạnh xuống tay vịn.
“Nực cười! Lớn chí khí nước khác, diệt uy phong nước mình! Đúng là tên không biết điều! Người đâu, kéo Triệu Giả lên đây cho ta!"
Doanh Chính đứng dậy, cung kính hỏi.
“Vương huynh, có thể để đệ tự đi mời huynh ấy lên không?"
Triệu Đan cau mày.
“Tại sao?"
"Ta muốn một mình tự lén xin lỗi huynh ấy."
Triệu Đan trầm mặc một lát, rồi thở dài cảm thán.
“Mau đi đi."
Người đệ đệ này là người mà khi còn sống thái hậu lo lắng nhất, lúc lâm chung, thái hậu còn căn dặn hắn nhất định phải đưa Triệu Lịch từ Tề Quốc về.
Ban đầu, hắn tưởng Triệu Lịch trở về vẫn sẽ như trước, chuyên gây rắc rối khiến hắn đau đầu.
Không ngờ đối phương thay đổi quá nhiều, như thể biến thành người khác.