Lâm Quyên cũng đi làm phục vụ được vài năm, cuối cùng bị Cố Trần dụ dỗ quay về sống cùng. Sau đó mang thai, rồi sinh con, chẳng hề có một đám cưới nào. Chỉ trong năm năm, cô đã sinh liền hai đứa trẻ.
Chuyện con gái sinh con sớm ở đây chẳng có gì lạ, xung quanh đều như thế. Lâm Quyên cũng không phải người đầu tiên trong lớp đi lấy chồng. Nhiều cô bạn khác còn lập gia đình sớm hơn, có người đã sinh đến ba đứa con.
Giữa lúc ấy, ông nội Cố Trần qua đời. Trong nhà chẳng còn nguồn thu nhập nào. Bản thân Cố Trần vẫn chỉ là gã ăn chơi lêu lổng, chẳng giống một người cha, càng đừng nói đến việc lo lắng cho vợ con.
Nhà Cố Trần cách thị trấn không xa. Mỗi ngày anh đều lang thang ngoài đó, khi thì tụ tập với bọn lưu manh, khi thì uống rượu đến say mèm. Dần dà, anh còn sinh tật đánh vợ, đánh con để tỏ vẻ ta đây là chủ nhà.
Lâm Quyên vốn trưởng thành sớm, khao khát có một gia đình. Nhưng Cố Trần chỉ giỏi nói ngọt, cuối cùng lại đẩy cô xuống địa ngục, sống một cuộc đời nghèo khổ.
Dù vậy, cô vẫn là một người mẹ vô cùng tận tụy. Cực khổ nuôi lớn hai đứa con, cho chúng đi học, dùng bờ vai gầy guộc gánh vác cả gia đình.
Chính sự tận tụy ấy của cô càng khiến người ta thấy rõ sự khốn nạn của Cố Trần.
Lâm Quyên làm việc quá sức, chưa đầy bốn mươi tuổi đã qua đời. Sau khi cô mất, Cố Trần còn lén lấy số tiền cô dành dụm cho con đem đi đánh bạc và thua sạch.
Vì nghiện cờ bạc, hắn không ngừng gây chuyện để đòi tiền từ hai đứa con, thậm chí còn ép buộc chúng. Nhiều lần ầm ĩ tới mức bị đưa vào đồn công an.
Hai anh em bị chính cha ruột mình đẩy đến mức đường cùng, dưới áp lực ấy đều suy sụp. Họ mất công việc, không thể lập gia đình, cả hai đều mắc trầm cảm. Con gái gieo mình tự tử. Con trai tuy đầu óc khá hơn chút nhưng sống trong u uất, mắc bệnh rồi cũng mất sớm.
Nhà nước thương tình ông già không nơi nương tựa, cấp cho chút trợ cấp và xây nhà. Thế là Cố Trần ung dung sống đến 99 tuổi, cuối cùng chết trong giấc ngủ.
Tóm lại, cả đời Cố Trần chỉ biết hút máu người thân, hưởng thụ mà chẳng hề biết hối cải.
Hồi tưởng lại kiếp trước của mình, Cố Trần đưa tay gãi mũi, có phần chột dạ.
Hình như kiếp này mình thật sự quá đáng quá rồi?
Theo lời hệ thống, nhiệm vụ của Cố Trần chính là bù đắp cho Lâm Quyên và hai đứa trẻ, xóa sạch chỉ số oán hận trong lòng họ.
...
“Đừng khóc, đừng khóc, em đừng khóc nữa, anh sẽ bảo vệ, sẽ đánh kẻ xấu cho em!”
Giọng nói non nớt của cậu bé kéo Cố Trần trở lại thực tại. Anh quay đầu nhìn, bắt gặp đôi mắt sắc bén của thằng bé. Nhìn từ đầu đến chân, đứa trẻ này như viết rõ trong mắt rằng nó muốn đánh anh.
Nhưng tiếc là tuổi còn quá nhỏ, chẳng có chút uy hϊếp nào. Chỉ biết trừng mắt, nắm chặt đôi tay bé xíu rồi làm bộ hung dữ, trông vừa ngốc vừa ngầu.
Nếu nhớ không nhầm thì thằng bé này mới năm tuổi rưỡi, tên Cố Tử Gia. Còn bé gái ba tuổi tên là Cố Tử Yên.
Lúc này Lâm Quyên đã đi làm.
Không ai trông trẻ nên Lâm Quyên đành nhốt con trong nhà. Khi hai đứa thức dậy, chúng thường quấy khóc ầm ĩ làm Cố Trần tỉnh giấc. Anh nổi cáu, mặt hằm hằm quát tháo khiến Tử Yên sợ đến mức bình thường cũng không dám lại gần, đúng như ý anh mong muốn.
Đến lúc có người hỏi thì anh có thể nói rằng: "Không phải tôi không chịu chăm con mà là chúng nó không thân với tôi."