Chương 2

Cố Trần bàng hoàng nhận ra kiếp nào anh cũng là cặn bã của người khác.

Khi làm con thì hút máu cha mẹ.

Khi làm chồng thì phụ tình vợ.

Khi làm cha thì bỏ mặc con cái…

“Oán khí quá nặng, không thể đầu thai.”

Một giọng máy móc vang lên. Ngay sau đó, một luồng ánh sáng quét xuống, kéo anh vào trong cơn xoáy khổng lồ. Anh mất hết tri giác.

“Chuộc tội là cơ hội duy nhất để xóa sạch oán khí. Nếu thất bại, ngươi sẽ bị tước bỏ tư cách đầu thai, rơi vào địa ngục chịu trừng phạt cho đến khi linh hồn hoàn toàn tan biến.”

Khi tỉnh lại, anh đã ở nơi này.

Cố Trần đưa mắt quan sát căn nhà cũ. Quả thực nó quá tồi tàn, tường vách loang lổ, chỗ nào cũng xuống cấp. Duy chỉ có điều, căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ. Ngoài hai chiếc giường gỗ và một cái tủ cũ kỹ, tất cả đồ đạc còn lại đều được xếp gọn vào góc.

Đúng lúc ấy, một đoạn ký ức bất ngờ sống lại trong đầu hắn.

Đây là kiếp đầu tiên của Cố Trần, cũng giống kiếp cuối cùng của mình, anh vẫn là một gã ăn chơi lêu lổng, không chí hướng. Căn nhà cũ rách nát này là tài sản duy nhất mà ông nội để lại cho anh.

Nghe nói sau khi sinh Cố Trần không lâu, mẹ anh đã bỏ đi theo một ông chủ giàu có trên thị trấn. Đến khi Cố Trần học cấp hai thì cha cũng qua đời, chỉ còn lại ông nội già yếu.

Cố Trần thừa hưởng nét đẹp từ mẹ, khuôn mặt sáng sủa, đường nét rõ ràng, dáng người cao ráo, toát lên vẻ lãng tử. Từ khi còn học cấp hai, anh đã để kiểu tóc khác người, đeo khuyên tai, mặc quần bò rách, luôn cố tạo cho mình phong thái ngông nghênh bất cần. Chính dáng vẻ ấy lại thu hút không ít nữ sinh, khiến anh trở thành một trong những nhân vật nổi bật trong trường.

Lúc bấy giờ, xã hội mới phát triển tương đương đầu những năm 2000, an ninh trật tự chưa hoàn thiện, đời sống người dân còn thấp, đặc biệt là các thị trấn nghèo như nơi Cố Trần sống.

Vốn không phải người ham học, Cố Trần ngày ngày trốn học leo tường ra tiệm net chơi game hoặc tụ tập đánh nhau với đám bạn xấu. Thầy cô ở ngôi trường cấp hai nhỏ bé ấy gần như chẳng buồn quản lý.

Sau khi tốt nghiệp cấp hai được hai năm, Cố Trần vẫn quanh quẩn ở thị trấn nhỏ, làm một tên du côn nhàn rỗi. Ban ngày cắm đầu vào game, đến tối lại lượn quanh cổng trường cấp hai để tán tỉnh các nữ sinh, còn bày trò “làm anh trai” để dạy dỗ những cô gái không nghe lời, tự phong mình là đại ca trong khu vực.

Những kẻ vô công rồi nghề như vậy sống qua ngày bằng cách đó, thêm vài bữa bún xào giá rẻ về đêm, cũng đủ để chúng dụ dỗ không ít cô gái ngây thơ, yêu đương thoáng qua chẳng mất mát gì.

Chính vào lúc này, Lâm Quyên lọt vào tầm mắt của Cố Trần.

Cô từng bị bắt nạt vì dám phản kháng, sau giờ học đã bị một nhóm nữ sinh kéo vào phía sau khu chợ - nơi vắng người lúc trời tối, thường được chọn làm nơi để bọn học sinh đánh nhau.

Cố Trần đơn giản chỉ thấy Lâm Quyên xinh xắn, trong đầu liền nảy ra cảnh tượng anh hùng cứu mỹ nhân. Anh vác gậy, chậm rãi bước tới, hung hăng cảnh cáo đám nữ sinh kia.

Đám nữ sinh sợ đến tái mặt, vội vàng quay người bỏ chạy.

Cố Trần quay lại, đi đến trước mặt Lâm Quyên, khí thế hùng hổ nói:

“Sau này em gọi tôi một tiếng anh trai, tôi sẽ che chở cho em. Bảo đảm không ai dám động đến một sợi tóc của em.”

Cũng nhờ chuyện này mà Lâm Quyên thoát được nhiều rắc rối.

Nhưng cô vẫn không thể tiếp tục đi học được.

Thị trấn nhỏ nghèo nàn, điều kiện giáo dục không tốt, đa phần học sinh là con nông dân hoặc mồ côi cha mẹ. Lâm Quyên còn khổ hơn cả Cố Trần. Cha mẹ mất sớm, phải sống nương tựa vào chú thím.

Chú thím cô sau khi lấy hết tài sản, chỉ để lại lời hứa nuôi cô học hết cấp hai, cùng chút tiền chẳng đủ sống đến lúc ấy. Muốn học tiếp, gần như không thể.

Ở thị trấn ấy, học hết cấp hai đã là khó, mỗi học kỳ đều có người bỏ học. Đến khi tốt nghiệp cấp hai, ít nhất hai phần ba sẽ đi làm thuê hoặc lấy chồng.