“Rầm!”
“Đau…”
Cố Trần còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã lăn khỏi giường, ngã thẳng xuống nền xi măng, đau đến mức mắt anh tối sầm, gương mặt vốn cương nghị giờ nhăn nhó cả lại.
Anh ngồi ngơ ngác dưới đất, trước mặt là cánh cửa gỗ bạc màu, mục nát, lớp sơn bong tróc và bức tường loang lổ vết ố vàng.
Không thể nghi ngờ gì nữa, đây là một căn nhà cũ kỹ.
Nhà cũ?!
Mắt Cố Trần trợn tròn. Vừa loạng choạng muốn đứng dậy, lưng anh lại va mạnh vào thành giường gỗ bên cạnh. Đau đến mức anh bật ra một tiếng rên, đầu óc nhờ vậy tỉnh táo hơn đôi chút.
Chưa kịp xâu chuỗi lại suy nghĩ, anh đã cảm giác có người bên cạnh, liền quay đầu nhìn sang.
Đập vào mắt anh là khuôn mặt non nớt, tròn trịa, làn da trắng hồng của một bé gái. Con bé ôm chặt chiếc chăn nhỏ, tóc tai rối bời vì vừa ngủ dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp như búp bê khiến người ta yêu thích.
Đôi mắt to tròn long lanh, vừa ngây thơ vừa trong sáng, đang chăm chú nhìn anh chằm chằm.
Cố Trần gượng gạo nặn ra một nụ cười, định mở miệng trấn an.
Ngay giây sau, bé gái bỗng “Òa” lên một tiếng, rồi bật khóc nức nở.
Hai bàn tay nhỏ mũm mĩm ôm chặt lấy chiếc chăn, thân hình co rúm lại, nước mắt rơi lã chã, tiếng khóc càng lúc càng thảm thiết.
“Hu hu hu hu hu”
Đôi vai bé con run bần bật, khuôn mặt đỏ bừng vì nghẹn ngào, miệng không ngừng gọi trong tiếng nấc đầy đáng thương:
“Mẹ ơi… con muốn mẹ!”
Cố Trần lập tức hoảng hốt, hai tay luống cuống không biết phải làm gì. Với phụ nữ trưởng thành anh còn biết cách ứng phó, chứ dỗ trẻ con thì hoàn toàn bó tay.
“Anh ở đây mà.”
“Đừng sợ.”
Trên chiếc giường bên cạnh, một bé trai bị tiếng khóc đánh thức. Thằng bé vội bò dậy, chạy tới và kéo em gái ra sau lưng mình. Khuôn mặt non nớt thoáng hiện vẻ giận dữ, nó nắm chặt tay nhỏ, hét lên:
“Không được bắt nạt em gái tôi!”
Bây giờ cậu còn quá nhỏ, không đánh lại ông ta. Nhưng một ngày nào đó, cậu sẽ lớn, sẽ bảo vệ mẹ và em, tuyệt đối không tha cho người đàn ông này!
Cố Trần nhìn đứa trẻ trước mặt, chỉ biết cười khổ. Thật sự không phải anh làm em gái nó khóc mà.
Hai đứa trẻ nhanh chóng lùi vào góc phòng, nấp sau chiếc tủ quần áo. Bé trai nửa quỳ, vừa lau nước mắt cho em, vừa kiên nhẫn dỗ dành:
“Đừng khóc, đừng khóc. Em đừng khóc nữa.”
“Mẹ ơi…” Bé gái vẫn nức nở gọi.
“Mẹ sắp về rồi. Đừng khóc nữa. Ngoan nào.”
...
Tiếng khóc thút thít đáng thương của bé gái và giọng dỗ dành kiên nhẫn của bé trai quanh quẩn trong căn phòng chật hẹp, nghe như thể vừa bị ai bắt nạt thảm thương.
Còn “đầu sỏ gây chuyện” Cố Trần thì đang trong trạng thái mơ hồ, dần dần nhớ lại mọi chuyện.
Trước khi xảy ra chuyện, anh vừa lái chiếc Ferrari mới thuê được, chở cô em xinh đẹp đi chơi, trong đầu đầy ảo tưởng làm sao có thể chinh phục cô ta ngay trong đêm. Nghĩ đến mấy chiêu trò của mình, anh còn đắc ý không thôi, tự khen mình thông minh. Thế nhưng chẳng kịp hưởng thụ, xe anh đã đâm thẳng vào xe chở bê tông.
Ngay lập tức, anh chết thảm, thịt nát xương tan.
Nhưng mọi thứ chưa dừng lại. Sau khi chết, anh tỉnh lại trong một không gian bốn phía toàn màn hình. Cơn đau nhức trên người anh chưa biến mất, trái lại còn lan rộng khắp tế bào, khiến anh co quắp lại, mồ hôi lạnh túa ra. Trên màn hình, từng cảnh trong những kiếp trước của anh hiện ra, tua đi tua lại không ngừng.