Chương 33

Hai đứa nhỏ nương tựa vào nhau mà sống, bảo sao trong cốt truyện gốc, sau khi Tràn Đầy chết, Cố Hoài Ngọc liền phát điên thảm hại.

…… Nhưng lần này có ta ở đây, mọi chuyện chắc sẽ đi theo hướng khác.

Hôm nay Cố Phóng Chi bận bịu cả ngày, vừa vào tới phòng đã thấy có điều khác lạ.

Hắn chỉ vào chiếc rương đầu giường hỏi A Kỳ: “Đây là gì thế?”

A Kỳ đáp: “Là lúc nhị gia vào triều, hoàng thượng sai người mang tới một rương hoàng kim.”

“Hoàng kim…?”

Cố Phóng Chi dè dặt mở toang cái rương ra, tiếp đó lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy một rương toàn vàng khối thật sự.

Hắn ôm ngực, tim đập thình thịch vì sung sướиɠ, cứ ngỡ mình đang rơi vào một trận cuồng si.

Hắn bóc một hạt dưa vàng ra ngắm nghía cả buổi, sau đó đổ vật ra giường. Định bụng nghỉ ngơi một trận cho đã đời, đã nghe ngoài cửa A Kỳ nói: “Nhị gia, có người xin gặp.”

Cố Phóng Chi: “……”

Ai đấy trời.

Nhiều lúc Cố Phóng Chi nghĩ, giá mà hắn làm Bùi Tân thì tốt biết mấy.

Nếu phải làm hoàng đế, kẻ nào dám đi làm giả lúc giờ làm, tử hình.

Dám nhận lương mà không chịu làm việc, tử hình.

Đi học, giữa chừng còn dám bỏ ra ngoài gõ cửa nhà người khác, cũng tử hình.

……

Cố Phóng Chi tự nghĩ như vậy mà thấy tâm trạng phấn chấn, gắng gượng bò dậy khỏi giường: “Ai thế? Gọi vào đi.”

Ban đầu Cố Phóng Chi tưởng người tới là để biếu chút quà mong nhờ vả nguyên chủ, nhưng khi bên kia nói thẳng về mục đích, hắn mới hiểu ra.

Thì ra nguyên do là vì cái rương hoàng kim Bùi Tân ban xuống.

Ngay trên triều, giữa đông đảo người, Bùi Tân đã gọi hắn là “Lão sư”. Nếu khi ấy ai nấy còn chưa rõ thái độ của Bùi Tân, thì đến khi một rương vàng lấp lánh ban thưởng này được gửi tới, ai nấy đều hiểu rõ Cố Phóng Chi chính là đế sư của Bùi Tân.

Người đến mục đích vô cùng đơn giản: Trước kia bọn họ từng tìm vài người dạy dỗ Bùi Tân về đạo trị quốc, nhưng tất thảy đều bị Bùi Tân lạnh nhạt từ chối, thậm chí còn dọa “Ai nói thêm câu nữa là ta chém đầu” khiến mấy ông quan phải sợ tái mặt.

Các vị đại thần nghĩ tới nghĩ lui, thống kê trong triều, nặn ra được hai cách.

Một là chọn cho Bùi Tân một vị hoàng hậu, để nàng này ở bên cạnh khuyên nhủ học tập làm minh quân.

Hai là, cả triều văn võ chỉ có một người nói mà Bùi Tân chịu nghe, lại còn được Bùi Tân gọi là lão sư – Cố Phóng Chi.