Nhưng hắn vừa rời đi, Nhạn môn liền rơi vào tay giặc. Đội quân thân tín hắn để lại cũng có vẻ dính dáng đến gián điệp.
Bùi Tân nhúng bút mực, bắt đầu viết thư cơ mật.
Tính hắn vốn đơn giản thẳng thắn, nhưng nhớ tới chuyện Nhạn môn, hắn cũng vô thức viết nhiều lời dặn hơn thường ngày: từ cách bố trí, bắt gián điệp ra sao, đến phải làm thế nào cài người vào doanh trại địch.
Nét chữ sắc sảo, rắn rỏi, rõ ràng như khắc sâu vào giấy, từng hàng gọn gàng mạnh mẽ.
Bùi Tân cầm lấy ngọn nến cạnh mình để niêm phong thư.
“Cạch!”
Theo tiếng giọt nến rơi xuống, giá nến trong tay Bùi Tân bỗng biến thành bút lông.
Những hàng chữ trên mật thư trong nháy mắt cũng biến sạch, giấy lại trắng trơn.
Bùi Tân: “…”
Có ai nói cho hắn biết, tại sao Cố Phóng Chi lại thi thuật vào ngay canh giờ này không?
Hắn không hiểu nổi.
Ngón tay thon dài tái nhợt day day thái dương, Bùi Tân cố nén cơn giận trong l*иg ngực.
Hắn lại lấy bút, nhúng mực.
Vừa định hạ nét chữ lên giấy, Bùi Tân chợt dừng tay.
--- Tuy chưa hiểu Cố Phóng Chi lắm, nhưng trước giờ mỗi lần y dùng “phép”, đều liên tục không chỉ một lần.
Nếu giờ hắn viết, nhỡ đâu lát nữa lại phải chép lại từ đầu.
Nghĩ rồi, Bùi Tân đặt bút xuống, khoanh tay ngồi chờ.
Nhưng…
Một khắc, hai khắc, rồi canh ba qua đi.
Cũng không thấy Cố Phóng Chi làm gì nữa.
Khiến hắn phải ngồi đực ra ở bàn chẳng khác nào tên ngốc.
Bùi Tân: “…”
Hắn lại cầm bút lên, cố nhớ lại từng con chữ vừa viết mà chép lại một lần nữa.
Nét chữ cuối cùng vừa đặt xuống, một luồng cảm giác quen thuộc lại ập tới.
Tất cả chữ trên giấy bỗng tan biến, giấy lại trắng tinh.
Bùi Tân: “…”
Bùi Tân nhắm mắt, hít sâu mấy hơi.
Chẳng còn tức được nữa.
Chỉ thấy bản thân bất lực giống như thái giám đi dạo kỹ viện vậy.
Đến lần thứ ba ngồi xuống viết lại mật thư, Bùi Tân kiên nhẫn chờ lâu thêm chút nữa, còn cầm quyển sách cổ gϊếŧ thời gian.
Thấy thời gian cũng đã ổn, chắc Cố Phóng Chi sẽ chẳng làm gì thêm, Bùi Tân mới lại hạ bút.
Nét chữ vốn sắc sảo, sau hai lần bị xóa phải chép lại, giờ đã thấy nguệch ngoạc rối rắm.
Rõ là đã phát bực.
Bùi Tân nhíu mày, cố nén giận tiếp tục viết cho xong.
Đến hàng cuối cùng, tay Bùi Tân đột ngột cứng lại.
Từng dòng chữ đen thẫm như nước thủy triều rút sạch khỏi mặt giấy, chẳng để lại chút dấu vết nào.
Bùi Tân nghiến răng: “Cố Phóng Chi!!”
Từ ngoài màn, Dương Lộc Hải vừa buồn ngủ vừa dè dặt hỏi: “Bệ hạ, có muốn cho gọi Cố công tử vào cung không?”