Chương 23

Cố Phóng Chi đến thì đi ngay, không chút nào có ý muốn nấn ná ở lại.

Ngay sau đó, y đã về tới chỗ để xe ngựa.

Bùi Tân chỉ thấy trước mắt tối sầm, vừa mở mắt ra, Cố Phóng Chi đã chẳng thấy tăm hơi.

Từ ngoài rèm, Dương Lộc Hải hỏi hắn: “Bệ hạ muốn tắm rửa ngay bây giờ chăng?”

Bùi Tân: “……”

“Có.” Hắn nói: “Cho thuốc nhiều gấp đôi.”

Hắn muốn khiến mình thật bình tĩnh lại.

---

Lúc này, Cố Phóng Chi cẩn thận, không để A Kỳ chạy đi mua thêm bánh trái nữa.

Nhịn đói quay về nhà họ Cố, lấy phần cơm nóng mà Cố Vân Xuyên để dành cho mình, ăn được mấy miếng, quả nhiên không đau bụng nữa.

Ăn no xong, Cố Phóng Chi chỉ thấy buồn ngủ rũ rượi.

Quả thật hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Liên tục phải “lưu trữ đương”, lại phải xã giao với người ta, thần trí của y đã căng hết mức có thể.

Lúc này, nằm vật ra giường, Cố Phóng Chi hai mắt díp lại, mí trên mí dưới dính vào nhau, chẳng suy nghĩ nổi gì nữa, liền ngủ mê mệt.

Nhưng lúc ngủ ngon nhất, mơ màng nhất, y lại nghe tiếng chân nhẹ nhàng ngoài cửa.

Cửa phòng bị đẩy ra, A Kỳ lên tiếng ngay sát bên đầu Cố Phóng Chi: “Nhị gia, nhị gia, dậy đi, phải vào triều rồi.”

Cố Phóng Chi mơ mơ màng màng mở to mắt.

Bấy giờ là cuối hè chớm thu, theo lý thì còn rất sớm, trời vẫn chưa tỏ. Trong phòng vẫn tối om, chỉ le lói chút ánh đèn nhỏ.

Cố Phóng Chi hỏi: “…… Bây giờ mấy giờ rồi?”

A Kỳ đáp: “Đã sang canh hai rồi.”

Canh hai?

Ba giờ sáng á?

…… Có ai mà ba giờ sáng đã dậy đi làm không trời?

Cố Phóng Chi mệt tới mức nói cũng chẳng buồn, chỉ giơ một ngón tay nhẩm lại thời gian mình ngủ lúc tối.

Thời gian lại trôi về lúc nửa khuya, Cố Phóng Chi trở mình, tiếp tục ngủ.

Chưa được bao lâu, A Kỳ lại vào: “Nhị gia, nhị gia, phải dậy rồi, vào triều thôi!”

Cố Phóng Chi lại tiếp tục nằm nướng, quay về với giấc ngủ.

Làm quan ở thời xưa cũng chẳng sung sướиɠ gì cho cam, Cố Phóng Chi lặp lại ba lần như thế mới miễn cưỡng chợp đủ sáu bảy tiếng.

Tuy thân thể vẫn còn mỏi, nhưng đầu óc cũng tỉnh táo được phần nào.

---

Một canh giờ trước, ở Dưỡng Tâm Điện.

Bùi Tân xưa nay ngủ chẳng sâu, chỉ chợp mắt một lát đã tỉnh.

Hắn khoác tạm áo ngoài, ngồi vào bàn.

Nhạn môn là toà thành đầu tiên hắn trấn giữ khi xưa, hắn mất ba năm trời mới bảo vệ được bình yên nơi ấy, giữa lúc loạn lạc, cũng giúp được dân chúng yên ổn làm ăn.