Lâm triều thượng Cố Phóng Chi bực bội lúc ấy tùy tiện đem tóc đánh mái hất lên sau đầu, mới vừa rồi lại vì vướng cửa mà ngã cũng sẽ nhỏ giọng mắng chửi người.
Nhưng trước mặt, Cố Phóng Chi tươi cười lại như vậy khó đoán, như vậy tính toán trước, khiến người ta không biết hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
Bùi Tân cảm thấy kỳ quái, nhưng trên mặt lại không thể hiện ra.
Dù nói thế nào, Cố Phóng Chi người này quá nguy hiểm, nếu hắn không thể xử lý, tốt nhất là đặt hắn bên cạnh để mượn sức.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu, Bùi Tân nói: “Trẫm mới vừa đăng cơ, trên triều đình có nhiều điều không hiểu, về sau không thể thiếu phiền toái lão sư.”
Cố Phóng Chi thật sự kinh hỉ.
Có thể không kinh hỉ sao?
Hắn luôn muốn có được quan hệ hợp tác với Bùi Tân, Bùi Tân sẵn lòng lắng nghe lời nói của hắn, khiến Cố Phóng Chi cảm thấy nhẹ nhõm một nửa.
Phần nhẹ nhàng ấy treo ở cổ họng của hắn thả lỏng xuống, nhưng một nửa còn lại vẫn treo lánh rét, là vì thái độ của Bùi Tân có chút kỳ quái. Một bạo quân tuyệt đối không nên dễ dàng thay đổi thái độ chỉ vì một vài câu nói của hắn.
Cố Phóng Chi giữ lại cái tâm nhãn, cố ý không bao trùm mới vừa tiến vào Dưỡng Tâm Điện gặp được Bùi Tân lưu trữ, tính toán vạn nhất xảy ra vấn đề gì thì trực tiếp hồi tưởng lại.
-
Từ Dưỡng Tâm Điện ra, đã là ánh trăng treo cao.
Nhìn lại phủ trên đường, A Kỳ nhớ Cố Phóng Chi chưa kịp ăn cơm chiều đã vào cung, liền ghé vào quán nhỏ ven đường mua một ít điểm tâm, từ cửa sổ xe đưa vào.
Cố Phóng Chi cảm động mà đem giấy dầu bao chuyển bình, đôi tay vê lên một khối điểm tâm cắn một ngụm.
… Hảo khó ăn.
Vị thô ráp của bột mì lập tức làm khô đầu lưỡi, nhai đến cuối cùng tựa hồ có nhân, lại tựa hồ chỉ là không cẩn thận bao đi vào thứ gì đó lạ, như là chủ tiệm cố ý mai phục ám khí.
Còn có vị mốc.
Dù sao đã không ăn qua, hắn cũng muốn nếm thử.
Lưu lại vị của cái điểm tâm này còn văng vẳng bên tai, ăn một ngụm, trong miệng để lại hương vị tồi tệ.
Cố Phóng Chi đột nhiên hối hận vì đã không ăn cơm trước.
Hắn cầm cái ly nước trà trên bàn hung hăng súc vài cái, mới cuối cùng cũng đem hương vị tồi tệ đó nuốt xuống.
Người cổ đại đều ngủ sớm, khi Cố Phóng Chi nhìn lại phủ, đã là một mảnh im ắng, chỉ có vài gã sai vặt làm nhiệm vụ ban đêm đi lại nhẹ nhàng bên ngoài.
Cố Vân Xuyên làm món ăn còn lại cho Cố Phóng Chi, nhưng Cố Phóng Chi lại không có chút nào lòng dạ nào để ăn — hắn cảm thấy bụng mình bắt đầu không được thoải mái.
Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ ăn cái điểm tâm đó đã xảy ra vấn đề.
Cố Phóng Chi ôm bụng nhắm mắt nằm trên giường rêи ɾỉ nửa ngày, giữa “Hồi tưởng” và “Chính là hồi tưởng lại một giờ xe ngựa” mà lăn qua lăn lại một hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn người trước.
-
Cố Phóng Chi vừa đi, Bùi Tân đi vào gian thất.
Hắn tùy phụ huynh ở ngoài chiến trường nhiều năm, mỗi ngày đối mặt với phong máu, để lại bóng đè tật xấu, có lẽ do tay dính quá nhiều máu.
Thái y cho hắn kê rất nhiều thuốc an thần, khiến hắn tắm thuốc, tuy không có quá nhiều cải thiện, nhưng ít ra cũng có thể ngủ được một giấc.
Bùi Tân tháo bỏ quần áo, ngồi trong ao. Nước ao màu nâu nhạt bao bọc lấy thân thể tái nhợt của hắn.
Hương vị của thuốc thảo bắt đầu bay lên từ trong sương mù, Bùi Tân thở ra một hơi thật nặng nề.
Hắn nhắm mắt lại, để những cuộc nói chuyện hôm nay với Cố Phóng Chi lướt qua trong đầu mình, ý đồ đào sâu tìm hiểu về Cố Phóng Chi.
Hắn như mất hồn quên mình, nhưng dường như lại nghe rõ ràng thanh âm của Cố Phóng Chi: “Bệ hạ có muốn uống trà không?”
A.
Người này thật sự không biết xấu hổ hỏi.
Chờ đã.
Không đúng!
Bùi Tân đột nhiên mở mắt ra, lại phát hiện Cố Phóng Chi đã ngồi ở trước mặt hắn.
Bùi Tân biến sắc.
Hắn còn đang tắm, dĩ nhiên cho rằng mình hiện tại không mặc quần áo, vội vàng giơ tay che bộ phận trước người, sờ đến quần áo, lúc này mới nhận ra hiện giờ mình cũng không phải trần trụi.
“Ai, nhầm rồi.”
Cố Phóng Chi tự nói lẩm bẩm, lại bị hành động đột ngột của Bùi Tân quyến rũ sự chú ý: “… Đây là Street Dance”
Bùi Tân: “…?”