Cùng một lời nói, tại sao phải dùng hai loại thái độ để nói?
Tình hình gì?
Bùi Tân hoài nghi nhìn Cố Phóng Chi, nhưng đối phương lại che giấu suy nghĩ rất tốt, chỉ là gương mặt cười ôn hòa.
Bùi Tân hỏi hắn: “Lão sư hôm nay ở lâm triều có nói những lời này…… Trẫm được lợi không ít.”
Bùi Tân ra hiệu cho những người hầu đợi bên cạnh tạm thời rời đi, rồi lại hỏi: “Chỉ là trẫm tò mò, lão sư nắm giữ bí văn gì mà lại có thể giúp trẫm bình định lục hợp?”
Cố Phóng Chi lại cong mắt cười tươi.
Giờ này khắc này, trong đầu hắn chỉ nghĩ đến những thông tin như “Mạnh quốc có tướng cùng Binh Bộ thượng thư thường ngủ chung một giường”, “Tây Liêu hoàng đế tuy nhìn uy mãnh, nhưng lại dễ bị nữ nhân khống chế”, “Đại tướng quân họ Chu cho rằng con trai hắn là sinh đôi của vợ hắn nhưng thực chất là con trai của bà vợ cả”...... Những thông tin như thế này hắn đã thu thập được trong khi chơi trò chơi.
Nói cho cùng, khoảnh khắc này khiến Cố Phóng Chi băn khoăn, cũng không thể nghĩ ra ngay lập tức điều gì để khiến Bùi Tân tin phục.
Cố Phóng Chi châm ngòi cái suy nghĩ, nghiêm túc suy tư.
Đột nhiên hắn nhớ đến điều gì, nhìn về phía Bùi Tân: “Vi thần đã nghe qua một câu đồng dao.”
“Nói đến nghe một chút.”
“Triệu túng nhân, chu sử lễ, tề tri thiên mệnh, tề…… Vong với thiên mệnh.”
Đây là lần đầu tiên trong trò chơi 《Khai Quốc Hoàng Đế》 xuất hiện một câu nói mà Cố Phóng Chi nhớ rất rõ.
Nhưng khi nói đoạn lời này cho Bùi Tân, cảm giác thật sự là một quyết định liều lĩnh.
Cho dù là một minh quân, bị người dán mặt nói mình sẽ mất nước, cảm giác cũng sẽ không dễ chịu chút nào.
Nhưng nếu bây giờ Bùi Tân sẵn lòng bình tĩnh gọi hắn một tiếng “Lão sư”, Cố Phóng Chi vẫn quyết định thử một phen, nhồi cho Bùi Tân một liều thuốc mạnh, cho hắn biết tính nghiêm trọng của sự việc.
Qua hôm nay lâm triều, mọi người đã nhận biết được sự thô bạo của Bùi Tân. Hắn không nói, phỏng chừng cũng chẳng ai dám nói gì.
Dù sao có thể rút lui cũng không phải là một lựa chọn tồi.
Bùi Tân phản ứng so với tưởng tượng của Cố Phóng Chi muốn bình tĩnh rất nhiều. Hắn sắc mặt bất biến, tư thế vẫn như cũ, vẫn lười biếng dựa bên bàn, ánh mắt không biết từ khi nào bắt đầu trở nên sắc bén hơn.
Cố Phóng Chi nói: “Chỉ là mấy câu đồng dao trẻ con mà thôi.”
“Cố Phóng Chi.” Bùi Tân không gọi lão sư, mà đổi thành gọi tên hắn: “Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?”