Khi Cố Phóng Chi đang cùng đai lưng đấu tranh, nghe được phía sau một thanh âm: “Nhị gia, nô tỳ đến đây.”
Cố Phóng Chi thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Nhìn thấy nha hoàn tay lập tức muốn chạm tới đai lưng của hắn, Cố Phóng Chi vội lui về phía sau một bước, như ngọc nhĩ đỏ bừng: “Không không không không cần. Đa tạ nhiều lắm.”
Nha hoàn buồn bực mà nhìn Cố Phóng Chi.
Cố Phóng Chi bình tĩnh lại, sau đó lại nghiêm túc mà nói với nha hoàn: “Về sau không cần hầu hạ nữa.”
Nha hoàn nhìn Cố Phóng Chi trên tay đang nắm đai lưng nhăn nheo, tuy khó hiểu, nhưng cũng đáp: “Vâng, nhị gia.”
-
Dưỡng Tâm Điện.
Minh hoàng vẫn không nhúc nhích mà dựa vào ghế quý phi.
Bùi Tân thấp thấp cười khẽ ra tiếng.
Muốn uống nước, đưa tay cầm ly nước, ngay sau đó khoảng cách cái bàn liền chỉ còn một thước.
Đơn giản không uống nước, quay về ba lần, người vẫn đứng trước bàn không nhúc nhích.
Cuối cùng phải đến trước bàn, phê sửa một cái tấu chương, viết vài hàng chữ, nháy mắt công phu châu phê toàn bộ biến mất.
Sau khi viết hai lần, Bùi Tân không kiên nhẫn, tùy tay viết một chữ cực kỳ xấu xí “Duyệt”, nhưng lại để lại.
Buổi chiều phát một chút, lại vào mơ thấy trên chiến trường chém gϊếŧ, khiến y mệt mỏi.
Rốt cuộc mở mắt, lại lập tức lâm vào trong một mảnh hắc ám, máu chảy đầm đìa bay tới.
Ở Dương Lộc Hải nhìn chăm chú, Bùi Tân nhẹ cười thoát được cơn kích động. Cuối cùng, mặt mày lại thản nhiên cười ha hả.
Nhưng tiếng cười ở đâu đó bỗng dưng dừng lại.
Bùi Tân mặt mày lạnh như băng: “Dương Lộc Hải.”
Vừa dứt lời, mọi thứ lại trở nên tối tăm.
…… Là Cố Phóng Chi lại dùng yêu thuật.
Bùi Tân mặt mày tức giận lại thêm một chút: “Dương Lộc Hải.”
“Có.”
“Dương Lộc Hải.”
“Có.”
“Dương dương dương dương dương……”
“Có có có có……”
“Được rồi, được rồi, được rồi……”
Bùi Tân hít sâu một hơi, mặt mày ẩn chứa tức giận: “Cho trẫm tuyên Cố Phóng Chi tiến cung!”
Dương Lộc Hải sửng sốt, như thế nào cũng không nghĩ đến Bùi Tân sẽ ra lệnh này. Hắn hoang mang mà “Di” một tiếng, lại vội nói: “Vâng.”
Nghe Dương Lộc Hải vội vã phân phó, sắc mặt Bùi Tân càng thêm trầm trọng.
Gọi Cố Phóng Chi tiến cung, tuy là dưới tức giận quyết định, nhưng cũng có nguyên nhân khác——
Hắn có vài việc muốn làm rõ ràng.
Thứ nhất, tại sao Cố Phóng Chi sớm không dùng, bây giờ cũng không cần cái yêu thuật này? Tại sao chọn hôm nay, chọn lúc hắn lần đầu lên triều mà thi pháp?
Nếu nói vài lần trở lên là vì bảo mạng, nhưng sau đó còn nhiều lần như vậy đâu?
Là cố ý vì điều này? Trả thù? Hay là có lý do gì khác?