Cố Phóng Chi biểu tình nghiêm túc gật đầu.
Hắn nghiêm túc lúc này, đôi mắt đào hoa kia ánh lên ánh sáng ướŧ áŧ, làm người không thể không tin phục.
Cố Vân Xuyên trầm mặc, hoài nghi mà nhìn Cố Phóng Chi, cuối cùng gật đầu.
Hắn lại hỏi Cố Phóng Chi: “…… Ngươi đâu? Bệ hạ không nói gì thêm sao?”
Nhớ lại lúc sớm trên triều đình bị chém đầu, Cố Phóng Chi giờ vẫn còn có điểm tâm lý bấn loạn.
Hắn sờ sờ ngực mình, cười gượng: “Còn tốt, không có vấn đề gì.”
-
Nhà Cố không thiếu nhân khẩu. Trực hệ có bốn huynh đệ, Cố Phóng Chi là nhị ca. Mặt khác chi có vài vị tiểu thư chưa xuất.
Nhưng hôm nay ngoài Cố Vân Xuyên, Cố Phóng Chi còn ai cũng chưa thấy.
Hỏi A Kỳ một chút, được biết là tam đệ dẫn theo tiểu đệ đi khu vực săn bắn chơi.
Cố Phóng Chi nghe được mà đỏ mắt, trong lòng cảm thán: “Không cần làm gì, thật tốt.”
Phòng của nguyên chủ được trang trí phong cách pha tạp, đầy tranh ảnh cổ, dưới ánh nắng chiếu xuống tỏa ra vẻ xa hoa.
Đây hẳn là những thứ nguyên chủ quý trọng, tiếc là Cố Phóng Chi không hiểu lắm.
Hắn lật sách cổ, cảm thán: “Chữ phồn thể a.”
Sờ sờ tranh chữ: “Đều là chữ phồn thể.”
Cuối cùng gõ gõ bình hoa cổ: “Rất ngạnh.”
Giống cái kẻ thất học.
Đi dạo một vòng, Cố Phóng Chi cảm thấy thích nhất vẫn là giường đệm của nguyên chủ, đệm chăn mềm mại, cảm giác trơn tru, nhìn một cái là biết tiêu tốn không ít bạc.
Cố Phóng Chi còn nhớ đến nguyên chủ đã để lại tài sản: “Có thể hay không lót cái gì trên giường?”
Hắn cố sức cuốn đệm giường lên, không tìm được vàng bạc, nhưng lại tìm thấy vài quyển sách.
Mở ra vừa thấy, ôi chao, xuân cung đồ.
Nam nam.
Từ nhỏ đến lớn, Cố Phóng Chi không ít lần bị người theo đuổi.
Nhưng mười người thì có chín đều là đồng tính.
Hắn tuy biết diện mạo mình không phải quá mức, nhưng cũng không tính là mảnh mai, không biết sao mà lại hấp dẫn không ít đồng tính.
Hắn từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng nói qua luyến ái, chỉ có khi nhìn vào tài khoản ngân hàng ngạch trống thời gian mới có chút rung động.
Cố Phóng Chi lật xem hai mắt, lại hứng thú mà đem thư nhét trở lại nệm.
Lại ở trong phòng xoay hai vòng, A Kỳ đến xem Cố Phóng Chi: “Nhị gia, có cần dùng cơm trưa không?”
Cơm trưa đã dọn xong, Cố Vân Xuyên đã vào bàn.
Hắn thiếu tay phải, tay trái cầm đũa, động tác có chút vụng về.
Cố Phóng Chi xem hắn ăn cố sức, gắp miếng cá, giúp Cố Vân Xuyên chọn món, đặt vào bát của Cố Vân Xuyên.