Cần phải nịnh nọt.
Trong trò chơi dù không nói rõ quan hệ giữa Cố Phóng Chi và Cố Vân Xuyên, nhưng từ việc Cố Vân Xuyên đã hy sinh một cánh tay, Cố Phóng Chi cho dù không hỏi, cộng với bản tính của nguyên chủ, có thể thấy điều đó không tốt cho hắn.
Cố Phóng Chi cười nói: “Đại ca.”
Người ta thường nói không nên đánh người đang cười, huống chi Cố Phóng Chi cười thật đẹp.
Cố Vân Xuyên bị hắn cười một chút khiến ngẩn ra, nhưng rồi lại nhíu mày, giọng nói trầm xuống: “Nghe nói ngươi hôm nay ở tiền triều gây ra không ít động tĩnh.”
Cố Phóng Chi nói: “Không dám nhận, không dám nhận.”
Lên xe ngựa trước, hắn bị những quan viên chúc mừng một đường, đều là tâng bốc hắn nói sao thì nói, muốn thăng quan làm đế sư.
Cố Phóng Chi theo bản năng cho rằng Cố Vân Xuyên cũng là tới khen hắn.
Cố Vân Xuyên trên mặt lại hiện ra sắc mặt giận dữ: “Ngươi không dám nhận cái gì?! Trước mặt mọi người nói chính mình biết rõ chi tiết về địch quốc? Ngươi biết cái quái gì! Cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng! Nếu như bệ hạ hỏi ngươi, ngươi sẽ đáp lại như thế nào? Ngươi cho rằng bệ hạ là dễ lừa gạt sao?”
Nhìn Cố Vân Xuyên đầy mặt hận sắt không thành thép, Cố Phóng Chi biết mình đã nói sai.
Không muốn để Cố Vân Xuyên có ấn tượng không tốt, Cố Phóng Chi liền vào giao diện trò chơi, tua lại đoạn vừa gặp được Cố Vân Xuyên.
Hành lang có nam nhân vừa kêu tên hắn, Cố Phóng Chi chạy chậm đến gần.
Hắn chạy vài bước không có gì tư thái, trên người treo ngọc trụy leng keng va chạm vào nhau, Cố Vân Xuyên khẽ nhíu mày.
“Đại ca,” Cố Phóng Chi tới gần sau, không đợi Cố Vân Xuyên mở miệng, chủ động hỏi: “Ngươi có nghe nói ta hôm nay ở triều đình gây ra động tĩnh không nhỏ sao?”
Cố Vân Xuyên ngẩn ra, gật đầu.
Cố Phóng Chi lại hỏi: “Ngươi có cảm thấy ta cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng, kỳ thật không biết rõ về địch quốc không? Còn lo lắng nếu bệ hạ hỏi ta, ta không biết nên đáp lại ra sao? Cuối cùng bệ hạ hắn không phải là dễ lừa gạt đâu.”
Cố Vân Xuyên hơi hé miệng: “……”
Sao mà có cảm giác, những gì mình muốn nói đều bị Cố Phóng Chi nói trước hết?
“Đại ca,”
Thừa dịp Cố Vân Xuyên không nói, Cố Phóng Chi nói: “Ngươi có điều không biết. Bệ hạ hôm nay ở trên triều đình, thiếu chút nữa đã chém một nửa triều thần. Nhìn những lão thần khóc kêu, ta đột nhiên tỉnh ngộ.”
Cố Vân Xuyên trên mặt tức giận có điều đã tiêu tán, Cố Phóng Chi lại nói: “Ta không thể nhìn bệ hạ hung dữ như thế.”
Cố Vân Xuyên hỏi: “Thật vậy sao?”