Thái sư bật cười: “Thợ thuyền cũng không thể xem thường. Ta thấy đối phương đến đây không đơn giản, hôm nay có thể khiến tướng lĩnh nước Tiên Ngu sống lại từ cõi chết, thì mai này trên phố có khi lại xuất hiện vài tên giống hệt chúng ta. Sáu đội quân bảo vệ thành có 47.000 người, trước khi mặt trời mọc ngày mai, tìm được kẻ đó cho ta. Việc ấy chắc không khó đâu nhỉ?”
Giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân lướt qua, nhưng lời rơi xuống đất lại nặng như đá tảng, đè dập cả lòng người. Tướng quân nuốt khan, rụt rè ngẩng lên nhìn, chỉ thấy dưới ánh đèn, dáng vẻ của thái sư như tia chớp lướt qua, đường nét gương mặt vừa thanh nhã quý phái lại vừa sắc lạnh lẫm liệt khiến người ta kinh sợ.
Tướng quân vội vàng chắp tay: “Xin thái sư yên tâm, hạ quan sẽ lập tức điều người, lục soát từng nhà một, nhất định không bỏ sót kẻ nào khả nghi. Chỉ là... trước khi đến phủ Cửu Chương, hạ quan đã nhận được báo cáo của Trung hầu. Trong lễ An Tán vòng quanh thành, có một nam thanh niên bị trẻ con bắn mù mắt, vậy mà không hề tỏ ra đau đớn. Vũ hầu bám theo đến tận phường, manh mối dẫn đến một căn nhà mang cùng họ với thái sư, rồi liền bị cắt đứt. Chủ nhà ấy tự xưng là chú ruột của thái sư, từ Lao Âm quan đến. Vũ hầu không dám tùy tiện điều tra, bèn sai người canh gác bên ngoài, chờ thái sư ra lệnh mới dám hành động.”
Sắp xếp như vậy xem ra cũng ổn, nhưng sắc mặt của thái sư lại trở nên trầm ngâm: “Chú ruột của ta?”
Họ Lục chi nhánh nhiều, nhưng thân thích gần gũi thật sự thì chỉ có một người, mà vị ấy đã qua đời từ hai năm trước. Giờ đột nhiên xuất hiện một kẻ tự xưng là chú ruột, khả năng chỉ có hai: hoặc là kẻ kia tùy tiện bịa đặt để thân cận, hoặc là thợ rối cố tình khıêυ khí©h.
Tướng quân hiểu ý: “Hạ quan lập tức ra lệnh lục soát phường Ly Nhân, áp giải chủ nhân căn nhà ấy đến gặp thái sư.”
Thái sư không trả lời ngay, trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp: “Trong nhà đó còn ai khác nữa?”
Tướng quân đáp: “Ngoài mấy chục gia nhân, còn một cô gái. Cô ấy tự xưng là Hà Phương, gọi thái sư là anh họ.”
Khóe môi thái sư nhếch nhẹ, lộ ra một nụ cười đầy hàm ý: “Hà Phương? Trong họ ta, hình như chẳng có cô gái nào mang tên đó.”
“Hà Phương” - tên gọi nghe như từ một nơi xa ngái đến. Cách dẫn dụ không hề che chắn, rõ ràng đã chuẩn bị kỹ càng, muốn giăng bẫy mời y tự chui đầu vào. Đáng tiếc, y vốn chẳng có lòng hiếu kỳ ấy, không muốn biết chú có thật sự sống lại, càng không quan tâm có phải mình thật sự có thêm một đứa em họ ẩn danh hay không. Tướng quân Hổ Quỳ đã muốn đi bắt người, y không lên tiếng tức là ngầm đồng ý. Sóng gió trong thành Trọng An, dù nằm ngoài dự đoán, vẫn chưa vượt khỏi tầm tay, đối với y mà nói, những chuyện như thế này không đáng để phải bận lòng.
“Lễ An Tán khiến tiến độ công trình bị chậm lại, sau lễ phải tăng tốc bổ sung. Tháng sau ta vào Thượng Đô yết kiến, nếu bệ hạ có hỏi, ta còn có cái để báo cáo.” Y buông tay áo, chậm rãi bước về ngồi lại chỗ cũ. Thái dương giật giật, đầu nặng như đeo đá, đành nghiêng người chống tay đỡ lấy, rồi chậm rãi dặn dò: “Số dân phu bị trưng dụng là người thường, không chịu được va đập như binh lính. Nghe nói khi đào đường ngầm đã có hơn chục người bệnh nằm la liệt, sai phủ Hộ Y điều thêm y quan đóng tại doanh trại. Dù là dân phu hay người nhà họ, đều phải được chữa trị chu đáo. Đừng để có người chết trên Thần Đạo.”
Tướng quân lĩnh lệnh, thấy thái sư không nói thêm gì nữa, liền cùng phủ chính cáo lui ra khỏi nghị sự đường.
Bấy giờ trời đã tối hẳn, chỉ còn vài ngôi sao thưa thớt lác đác treo trên bầu trời. Trong thành, đống lửa cháy rực, khói tỏa mịt mù nơi trời đất giao thoa.
Vừa đi, tướng quân vừa cân nhắc: Trước khi trời sáng phải giao người, vậy phải đào bới từ đâu? Bắt đầu từ Đông thành hay Tây thành?
Đang ngẫm nghĩ, thì thoáng thấy mưu sĩ dưới trướng thái sư là La Cật vội vã chạy tới. Hắn vốn là người Tây Vực, mặt mày lanh lợi, liệu có thật là mưu sĩ hay không còn chưa rõ, vì việc thái sư cần mưu sĩ cũng đã là điều đáng ngờ rồi. Nhưng bù lại, hắn làm việc nhanh nhẹn, được thái sư hết mực tin dùng.
“Người kia là ai?” - ánh mắt phủ chính dừng lại trên kẻ khoác áo choàng đen phía sau La Cật. Kẻ đó đội mũ trùm sâu đến tận mặt, không thấy rõ mũi hay mắt.
Không ngờ La Cật chẳng hề đáp lời, bước nhanh lướt qua, không buồn chào hỏi một câu. Rồi hắn dẫn người kia vào thẳng nghị sự đường, mặt mày tái nhợt, chắp tay thưa: “Chủ nhân, có người đến cầu kiến ở cổng phủ... xin chủ nhân xem qua.”